Vợ Nhàn Rỗi Không Muốn Ly Hôn

Vợ Nhàn Rỗi Không Muốn Ly Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322270

Bình chọn: 9.00/10/227 lượt.

chỉ toàn kể lể về những chuyện thú vị của vợ con mình, những lời nói đó cũng không

có gì đặc biệt, từ những lần nói chuyện trước đó, cộng thêm những lần

chú Bạch kể về vợ con mình thì cũng có thể nhận ra được, Bạch phu nhân

đã qua đời từ lâu.

Bạc Cạnh cũng không nghe chú Bạch nhắc tới nữ

chủ nhân nào khác trong nhà họ Bạch, mà cái người phụ nữ trung niên đang đứng cạnh cửa ở xa xa, nhìn mình gật đầu chào, cho dù là dựa vào cách

ăn mặc hay tuổi tác thì cũng không thể là vợ của chú Bạch được.

Chẳng lẽ chú Bạch một mình gà trống nuôi con?

Bạc Cạnh có chút khó tin, không khỏi nghĩ đến cha mình, cũng bởi vì ông ấy

quá sợ cô đơn, cho nên sau khi mẹ anh qua đời chưa được một năm thì đã

cưới vợ khác.

Lúc Bạc Cạnh đang cau mày suy nghĩ thì cha Bạch đã

hiện rõ bản chất của một thương nhân, nắm chặt cơ hội, thành công thuyết phục con gái mình.

Thật ra thì cô gái nhỏ rất muốn gần gũi với

Bạc Cạnh, nhưng bởi vì trước giờ cô ít tiếp xúc với người ngoài, hơn nữa lại chưa bao giờ nhìn thấy thiếu niên nào tuấn tú như Bạc Cạnh, sự yêu

thích từ trong nội tâm lại biến thành tật xấu rất hay dễ dàng mắc cỡ,

khiến cho cô không dám đến gần Bạc Cạnh.

Sau khi nghe papa giải

thích, rốt cuộc cô gái nhỏ cũng đã hiểu rõ, anh Bạc đẹp trai này, từ nay về sau sẽ trở thành một thành viên mới trong gia đình, sẽ giống như

cha, ở cùng một nhà, có thể ngày ngày gặp mặt, ngày ngày nói chuyện, mà

không phải giống như người ngoài, lâu thật lâu mới được gặp một lần, mỗi lần gặp mặt còn phải giả vờ ra dáng thục nữ.

Sau khi hiểu rõ, cô gái nhỏ có vẻ hưng phấn kéo kéo tay papa của mình, đi tới gần Bạc Cạnh, tự giới thiệu bản thân: “Em tên là Bạch Nhạc Ninh, Bạch trong màu

trắng, Nhạc trong vui vẻ, Ninh trong bình an, theo như papa nói, có cái

tên này, em nhất định sẽ luôn luôn vui vẻ, bình bình an an mà lớn lên!”

Nói xong, cô từ từ buông lỏng sự đề phòng lúc ban đầu, nhìn Bạc Cạnh rồi lộ ra một nụ cười đáng yêu, ngọt ngào đến nỗi dường như là sắp làm mắt

anh bị thương. “Anh Bạc, anh có thể gọi em là Ninh Ninh! Anh Bạc, anh

tên gì?”

Nụ cười ngọt ngào của cô khiến cho Bạc Cạnh cảm thấy mình có chút thảm hại, môi mỏng khó khăn phun ra hai chữ: “Bạc Cạnh.”

Bạch Nhạc Ninh nhíu mày, dáng vẻ như không hiểu rõ.

Ngay sau đó, Bạc Cạnh lại nghĩ tới những lời cha Bạch đã từng nói, con gái

của ông mới sáu tuổi, bởi vì thể trạng không tốt cho nên từ nhỏ đến lớn

chỉ ở trong nhà, sợ cô ra ngoài sẽ bị trúng gió cảm lạnh, hoặc có thể sẽ bị người khác lây bệnh cảm mạo linh tinh.

Đột nhiên anh cảm thấy vừa rồi mình không nên dùng cách trả lời ngắn gọn như vậy để trả lời

với một đứa trẻ còn chưa được đi học mẫu giáo, chỉ là tại sao chú Bạch

không nói cho anh biết, Ninh Ninh lớn lên, tính cách lại đáng yêu như

vậy, khiến cho người khác không nhịn được mà muốn yêu thương cô, cưng

chiều cô.

“Bạc trong dày mỏng [1'> , Cạnh trong cạnh tranh, ừm. . . .em đã ăn kẹo Bạc Hà bao giờ chưa? Thật ra phải là Bạc trong Bạc Hà,

chỉ là lúc đọc lên thì âm điệu không giống nhau mà thôi.” Bạc Cạnh lúng

túng khẽ liếc nhìn cha Bạch, chẳng biết tại sao, ở trước mặt cha Bạch,

anh luôn có cảm giác chột dạ.

[1'> Bạc (薄) có nghĩa là bạc bẽo, mỏng manh.

Bạch Nhạc Ninh hiển nhiên chưa từng nghiên cứu xem rốt cuộc tên anh viết như thế nào, nhưng kẹo bạc hà lại làm dấy lên sự hứng thú của cô: “Thật

sao? Kẹo bạc hà à? Em rất thích, rất thích!” Nói xong, cô lại buông tay

cha mình ra, hưng phấn hỏi: “Anh Bạc, anh Bạc, sau này có thật là sẽ

giống như lời papa đã nói, anh sẽ luôn luôn ở nơi này chơi với Ninh Ninh đúng không?”

Bạc Cạnh nhất thời cứng họng.

Cái gì gọi là

‘luôn luôn’ ? Anh đã từng cho là cha mẹ cũng sẽ làm bạn bên cạnh mình

lâu dài, nghĩ đến khoảng thời gian trước khi cha mẹ qua đời, Bạc Cạnh

khó tránh khỏi có chút buồn bã.

Nhưng tâm trạng đang tồi tệ của

anh, lại bị Bạch Nhạc Ninh hiểu lầm, bởi vì tuổi còn quá nhỏ, không biết cái gì gọi là ‘sinh ly tử biệt’.

Cô gái nhỏ lập tức cụp mắt

xuống, nước mắt lã chã chực khóc: “Không thể được sao? Ninh Ninh chưa

từng có anh trai, Ninh Ninh thật sự hâm mộ những cô bé được anh trai

thương yêu ở trên TV, anh Bạc không thể làm anh trai của Ninh Ninh sao?

Ninh Ninh chỉ có một tâm nguyện rất nhỏ, rất rất nhỏ như vậy mà cũng

không thể thực hiện sao?”

Bạc Cạnh bị tập kích một tràng ‘sao’

liên tiếp, không thể không tạm thời quên đi nỗi bi thương vì cha mẹ qua

đời, dưới những câu trách móc cùng với những giọt nước mắt của Bạch Nhạc Ninh, Bạc Cạnh im lặng nhìn trời, trong lòng lại thở dài không dứt, nói thật ra, thân là con trai duy nhất trong gia đình, anh chưa bao giờ có

kinh nghiệm dỗ trẻ con, ngay cả một đứa trẻ bình thường anh cũng không

thể nào ứng phó được, chứ đừng nói tới Bạch Nhạc Ninh đã được cha Bạch

vô tình huấn luyện cho tuyệt chiêu làm nũng ăn vạ và bám người như vậy.

Vừa nghĩ tới hai người chênh lệch tới chín tuổi, mà trước mắt anh là cô

nhóc Bạch Nhạc Ninh cái gì cũng không hiểu, anh có chút nhức đầu, biết

phải nói thế nào cho cô hiểu, mình căn bản là không thể nào giống như

anh


Old school Easter eggs.