ìn con rể có vẻ đang bị trúng độc hồ ly thế kia , đang dần mất đi sự tỉnh táo khiến họ chẳng yên tâm chút nào?
Dù sao con gái họ vốn dĩ từ nhỏ đã rất yếu không được như người bình
thường, nên Nói là khỏe nhưng có khỏe đâu ... Nằm viện để bác sĩ , y tá
chăm sóc chăm sóc thì không muốn.
Chắc bản tính ham chơi nên mới đòi về nhà đây mà. Họ không chấp nhận cho cô về nhà đâu.
Con rể đi làm suốt , không có ở nhà thì kiểu gì con gái họ cũng mặc sức tung hoành không chịu giữ gìn sức khỏe ... Hậu qủa rất khó lường...
Càng nghĩ họ càng thấy lo , mà càng thấy lo thì âm mưu của Quyết Minh càng dễ tan tành nếu cô không có đồng minh.
- Không Được về! Sức khỏe con vẫn còn yếu nên ở lại đi!
Ba cô nghiêm túc lên tiếng xen vào giữa đôi vợ chồng khiến cả hai đều giật mình nhớ ra sự hiện diện của hai người .
Đã thế mẹ cô còn bồi thêm
- Đúng ! Không thể được!
- Ba! Mẹ!
Quyết Minh nhìn ba mẹ mình mà muốn rớt nước mắt.
Lời họ nói như sấm bên tai làm tan nát ước mơ của cô. Tự nhiên cô thấy
bất lực vô cùng. Đối phó với mình anh đã đủ mệt rồi , giờ còn thêm hai
đối thủ nặng ký này nữa... Cô một thân một mình , liễu yếu đào tơ sao đủ sức đấu lại họ chứ.
Cuội đời thật lắm bất công. Cô chỉ muốn về nhà thôi mà. Ước mơ qúa giản dị mà sao lại khó thành hiện thực thế này.
Không được! Cô không thể để mình thua cuộc được! Rất định cô phải chiến thắng họ.
Trước tiên phải cố gắng tiêu diệt anh trước. Nếu thu phục được anh , cô sẽ có đồng minh.Anh sẽ giúp cô. Cô không tin hai vợ chồng trẻ
trung,năng động lại thua đôi vợ chồng trung niên sắp già yếu đến nơi rồi kia...Nhất định cô phải
thắng.
Nghĩ là làm , Quyết Minh chưng ra bộ mặt xụ xuống , đôi mắt đen
lánh , to tròn giờ ướt sũng nước , nhẹ nhàng ngẩng mặt nhìn anh miệng
méo mó ... Bộ mặt thảm thương , oan ức , giận hờn đó khiến Bối Phong
chao đảo.
Đang suy nghĩ lời ba mẹ vợ nói , mà anh khá do dự ,
vì anh thấy họ nói đúng , lúc này cũng không nên chiều theo ý Quyết Minh , sức khỏe của cô là quan trọng nhất.
Sợ về nhà , anh đi vắng lại không có ai để ý đến cô.
Lúc đó cô lại mặc sức tung hoành rồi ảnh hưởng đến sức khỏe thì anh biết nói sao với ba mẹ đây.
Nhưng nhìn thấy bộ mặt kia thì anh biết phải làm sao để cưỡng lại bây giờ.
Dường như nhìn thấy được nét do dự trong mắt anh.
Quyết Minh như thừa thắng xông lên.
Ôm chặt lấy cổ Bối Phong , cô như chú mèo con cuộn tròn trong lòng anh , thỏ thẻ nũng nịu
- Ông xã ah! Em không muốn ở lại đây đâu!
Ở đây buồn lắm , cô đơn vô cùng...
- ....
- Anh cho em về nha anh!
Đừng nghe lời ba mẹ nói!
Em hứa sẽ thật ngoan , anh đi làm em sẽ đi cùng , không thì ở nhà đợi anh cũng được.
- Có được không?
*nghi ngờ*
- Anh không tin em!
Em lớn rồi! Nói là sẽ làm , không lừa dối anh đâu mà sợ!
- Hử ??? Lớn rồi!
- (gật gật)
- Thế hành động khi nãy là đúng hay sai?
- Hành động nào cơ?
(mắt chớp chớp)
- À~ không có gì?
Dường như đoán được cô muốn tránh né câu hỏi của mình. Anh cũng thuận theo coi như không có chuyện gì xảy ra.
Và chuyện kia cũng coi như chưa từng được nhắc tới, đỡ phải khó xử.
Nhưng trời Không chiều lòng người.
Mọi khi Quyết Minh ngốc nghếch dễ sợ , và cũng có thể hiểu mà vờ như không hiểu.
Hôm nay bỗng nhiên nắm bắt tình hình nhanh nhạy.
Biết anh cố ý tảng lờ mong muốn của mình.
Tuy thật sự không muốn nhắc lại chuyện kia.
Nhưng cô cũng biết cân nhắc nặng nhẹ , thiệt hơn... Thà chịu thiệt một
chút , nhưng được cái lợi to lớn , cô cũng phải vui vẻ đánh đổi.
Nghĩ đến đó khuôn mặt Quyết Minh từ tủi hờn , chuyển sang ăn năn , hối lỗi.
- Chuyện đó... Em xin lỗi!
Em biết mình sai rồi!
- Hử? Chuyện gì? - Yeah! Con yêu Ba mẹ nhất!
Haha
QUYẾT MINH nhảy lên vì sung sướng khi thấy cha mẹ đã đồng ý.
Cô biết ngay mà , chỉ cần cô dụ được anh , là anh chắc chắn sẽ khuyên bảo được Cha mẹ.
Ai bảo họ còn qúy anh như con rể vàng , nhiều lúc cô còn cảm thấy cha mẹ qúy anh hơn cô .
Cứ như anh mới là con ruột của họ , còn cô thì là con dâu.
Qua bao nhiêu ngày ấm ức giờ mới được vận dụng tí.
Qúa đúng như cô suy đoán , lời anh nói có trọng lượng hơn cô nhiều.
Nhưng không sao! Để ăn mừng chiến thắng. Cho anh xếp trên cô cũng được , miễn sao anh giúp cô thắng lợi trở về... Hahaha
Quyết Minh mừng rỡ nhảy xuống giường rồi chui tọt vào nhà tắm với tốc
độ chóng mặt khiến mọi người trong phòng chỉ biết ngây người nhìn theo
vì bất ngờ.
Mẹ cô là người tỉnh mộng đầu tiên , bà đi vội về phía phòng tắm , đưa tay gõ nhẹ lên cửa phòng hỏi nhỏ.
- Quyết Minh! Con làm gì thế?
- Con đi tắm !
- Tắm???
- Vâng! Mọi người đợi con một lát rồi mình cùng về nha.
- À...
- Hay thôi không tắm nữa.
Để con thay đồ rồi mình về nha!
Nhanh thôi!
Hahaha
- Trời! Không phải vội thế đâu!
Giờ cũng tối rồi!
Hay để....
CẠCH
- Hahaha... Con xong rồi nè!
Nhanh không?
Giờ mình về thôi !
Hjhj
Nói rồi Quyết Minh phấn khởi tung tăng bước ra cửa phòng. Trong sự im lặng và khó hiểu của mọi người.
Mãi đến khi cô mở cửa phòng rồi quay lại .
Mới thấy
