Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Vô Diệm Vương Phi

Vô Diệm Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214472

Bình chọn: 9.00/10/1447 lượt.

y sau, miệng của hắn khép lại.

Nhiều năm

trước, trong lúc tiếp nhận trách nhiệm bảo vệ Đoan Tuấn vương triều, hắn sớm học phải biết che dấu tình cảm của mình. Trừ khi tìm được người

kế thừa ,một ngày nào đó đem gánh nặng trên vai bỏ xuống, hắn mới có

thể tiếp nhận một nữ nhân! Ánh mắt của Đoan Tuấn Mạc Nhiên đã khôi phục

lại vẻ u ám thường ngày, mũi trở nên mẫn cảm, trong không khí dường như có mùi hương rất đặc biệt, hắn hít một hơi cảm giác thật thoải mái,

là mùi hương trên người nàng sao? Hắn nhìn xuống, một lần nữa hít sâu

vào, sau đó từ từ nhắm mắt lại.

Dáng vẻ tội

nghiệp híc híc, ánh mắt buồn bã nhìn xuống, Lăng Tây Nhi nhìn hai cái

ghế tròn lạnh như băng cảm thấy rầu rĩ, nàng ghét truờng kỉ này đến

chết luôn, nếu ghế sofa mềm mại còn có thể a! Tại sao hết lần này tới

lần khác…nàng gõ gõ trên mặt ghế kêu lộp cộp, ..Ôi ôi, sao mạng nàng khổ quá, đi tới cổ đại ngay cả một mái nhà cũng không có? Nàng oán hận liếc Đoan Tuấn Mạc Nhiên, bóng lưng của hắn vẫn kiêu ngạo như cũ, tiếng thở đều đều nhè nhẹ vang lên, có lẽ hắn đã ngủ.

Lăng Tây Nhi bĩu môi mếu máo, không can đảm phản đối, càng không có can đảm đi gọi

một gian phòng khác. Nàng rón rén đứng lên, nhìn một vòng khắp phòng hy vọng tìm được chổ thoải mái hơn ngủ trên ghế, nhưng nàng nhanh chóng bị thất vọng, cả gian phòng nhìn tới nhìn lui chỉ có cái giường kia là

thuận mắt nhất, nhưng bị nam nhân đáng ghét đó chiếm rồi ,thỉnh thoảng

còn ngáy nhè nhẹ, cuộc sống ơi, vì sao khổ thế này!

Nàng bắt đầu nguyền rủa bóng lưng của Đoan Tuấn Mạc Nhiên, từ mười tám đời nguyền

rủa tới hắn. Những lời nói ác độc có thể nhớ được đều mang ra hết,

trong lúc nàng chửi đến miệng lưỡi khô khốc , Đoan Tuấn Mạc Nhiên bỗng

nhiên trở mình. Lăng Tây Nhi sợ đến mất hồn mất vía, chân chợt mềm nhũn ngã xuống đất, hai tay nhỏ bé ôm lấy đầu, chờ đợi đường kiếm chém người thành hai khúc trong truyền thuyết. Một khắc sau, tiếng ngáy nhè nhẹ

vang lên.

Lăng Tây

Nhi khiếp sợ từ dưới giường vươn đầu nhìn, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh chớp chớp một cách cảnh giác, người nằm trên giường vẫn ngủ say, cảnh

giác được giải trừ, nàng từ từ bò lên, đặt mông ngồi trên mép giường

thở hổn hển. Nàng rất nhanh phát hiện một chuyện tốt, thân thể Đoan Tuấn Mạc Nhiên đã xích vào trong, giường gỗ thật to, hắn chỉ chiếm một phần ba. Trước mặt Lăng Tây Nhi, cái giường ấm áp như mời gọi, khiến nàng

dường như quên mất lão hổ đang ngủ say kia.

Ánh mắt Lăng Tây Nhi hiện lên một tia giảo hoạt, nàng rón rén đứng lên, cẩn thận đem chăn bông để trên giường, sau đó cuộn lại, đặt vào giữa nàng và Đoan

Tuấn Mạc Nhiên tạo thành một tấm ngăn, xong rồi nhè nhẹ nằm xuống, động tác nhẹ nhàng giống như giường chiếu là một miếng đậu hủ mềm mại, không khéo mạnh tay sẽ làm đậu hũ bể nát. Nàng nằm trên giường nhìn bóng

lưng Đoan Tuấn Mạc Nhiên, cảm giác thắng lợi nhăn nhăn cái mũi nhỏ,

gương mặt tuyệt đẹp mỉm cười đắc ý, nàng vui vẻ nhắm mắt lại, hai tay

nhỏ bé khoanh trước ngực, lòng đầy thoả mãn, vui sướng tiến vào mộng

đẹp.

Đôi mắt lạnh như băng từ từ mở ra, ánh mắt trở nên dịu dàng, từ môi hắn thoát ra một tiếng ngân nhàn nhạt, hàm chứa ý cười, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.

Buổi sớm,

khi tiếng chim hót đầu tiên vang lên, trước khi chưa bị ác ma đạp xuống

giường, Lăng Tây Nhi giống như đồng hồ được lên dây thiều, mắt nhắm mắt

mở bò xuống giường, tiện tay kéo luôn chăn bông, ngã nhào trên mặt

đất, nàng he hé mắt ra, ok, không có chuyện gì xảy ra, mới an tâm nhắm

mắt lại, tiếp tục ngủ mê mệt cho đến khi mặt trời mọc ở hướng Đông, khi

những tia nắng xuyên qua cửa sổ chiếu trên gương mặt nhỏ nhắn, nàng mới

lười biếng mở mắt.

A, thật

tuyệt nha, sáng sớm đã có cảnh xuân miễn phí để rửa mắt? Lăng Tây Nhi

nhanh chóng nhắm mắt lại, làm bộ đang ngủ say, nhưng trong nháy mắt, hai mắt mở he hé hy vọng nhìn thấy dáng vẻ của mỹ nam trong dục dũng cách

đó không xa , nhưng thật đáng tiếc, hiện tại Lăng Tây Nhi đang nằm trên

mặt đất, cho dù cố chống tay, cũng chỉ thấy một đầu tóc đen lù xù, và

tiếng nước chảy ào ào.

“Ôi, nàng

thật hối hận, từ trên giường lăn xuống sao không tiện thể ngủ luôn trên

ghế, ít nhất có thể cao một chút, nhưng đáng tiếc , thấy được thì có

ích gì, vừa rồi không có camera, nếu mang camera theo nàng sẽ chụp hình khỏa thân của hắn dùng nó tống tiền, sau đó vơ vét tài sản…Hắc hắc,

Lăng Tây Nhi ngây ngốc cười hề hề nở nụ cười thật lớn, nàng tưởng tượng

đến ánh mắt của Đoan Tuấn Mạc Nhiên, nơm nớp lo sợ mang vàng tới, cảnh

hắn dùng vàng bạc để đổi lấy phim.

“Lăng Tây

Nhi” Lăng Tây Nhi đang ngây ngốc cười thành tiếng bị tiếng gọi của hắn

làm giựt mình, ngoái đầu nhìn lại, đập vào mắt là một đôi chân to đầy

lông, nàng hoảng sơ nhảy dựng lên, ngước mắt nhìn một lần nữa, đó là hai cái đùi có đường cong tuyệt mĩ, lại nhìn lên phía trên …A a a, tại sao

hai cái chân lại….trần trụi …và phía trên……Nàng nhắm mắt lại, phi lễ chớ nhìn, nhưng người ta đã đưa lên tận cửa, nếu không liếc không xem sẽ

uổng phí, nàng mạnh dạn quét mắt lên trên, ngẩn ngơ, ngây người vài

giây, sa