, anh là người tốt, anh bảo đảm nếu em ở bên cạnh anh , anh nhất định sẽ không để cho em chịu uất ức ." Tiêu Thần đứng lên đi tới chỗ mà Tần Di mới vừa rồi ngồi xuống.
"Hạ Toa, đừng nghe hắn, hắn có rất nhiều bạn gái , hãy suy nghĩ về anh đi, anh vừa đẹp trai lại hài hước, lại khéo hiểu lòng người, biết chiều chuộng , vô luận em muốn cái gì, anh sẽ dốc toàn lực tới thỏa mãn yêu cầu của em." Lý Phi Phàm trực tiếp bỏ qua biểu tình muốn ói của Tiêu Thần , tự khoe khoang nói.
"Cậu nói mà không thấy xấu hổ à , bạn gái của cậu mới là nhiều nhất đấy? Quán rượu này trong đó có mấy người mà cậu không có trạm qua." Nghe Lý Phi Phàm nói như vậy, Tiêu Thần không khỏi lắc đầu liên tục, tuyệt không khách khí trực tiếp bóc mẽ hắn.
" Thật ra thì hai người các anh cũng rất tốt, nhưng mà em đã có bạn trai rồi , nếu như các anh vẫn dây dưa không rõ như vậy, em sẽ đi, em và các anh thật ra là người của hai thế giới , không phải sao?" Hạ Toa suy nghĩ một chút thở dài nói, có thể tới nơi này không là phải toàn người giàu có sao , cô chỉ là một người bình thương , nếu không phải là Tang Thuyết thì làm sao cô có thể tới nơi này?
" Anh không quan tâm em là ai, em là tỷ phú cũng tốt, là triệu phú cũng được , là một người buôn bán nhỏ cũng được , là con gái người ăn xin cũng chẳng sao , anh thích chỉ là bản thân em , bối cảnh của em ra sao đối với anh mà nói lại không có gì quan trọng ." Tiêu Thần nhìn bộ dạng có chút mất mác của Hạ Toa , an ủi.
"Đúng vậy , em chính là em, anh sẽ không để ý, nếu em cảm thấy không thoải mái, sau này anh sẽ không nhắc lại, chẳng qua anh nghĩ giữa chúng ta có thể làm bạn bè bình thường vẫn là có thể thôi." Thấy không khí có chút giằng co, Lý Phi Phàm cũng thay đổi giọng điệu nhạo báng , chân thành nói qua.
"Vâng, là bạn, rất vui có thể biết anh ." Thấy Lý Phi Phàm nói như vậy, Hạ Toa cảm kích hướng về phía hắn cười cười.
"Nếu là bạn bè , vậy thì hãy nhận lấy cái điện thoại di động này đi, anh biết điện thoại của em bị hỏng rồi ." Lý Phi Phàm từ phía sau lấy ra một chiếc điện thoại kiểu mới nhất đưa cho Hạ Toa .
" Hãy nhận đi , anh cũng vậy tôn trọng quyết định của em , nếu như ngày nào đó em cảm thấy hắn không thích hợp với em , trong lòng anh vĩnh viễn có một vị trí là thuộc về em." Tiêu Thần có chút không cam lòng , nhưng cũng không muốn làm khó Hạ Toa , nhàn nhạt nói qua.
"Cám ơn." Hạ Toa nhìn điện thoại di động cũng không muốn nhận, nhưng khi nhìn biểu tình chân thành của hai người, suy nghĩ một chút vẫn là nhận lấy .
Ba người rất có ăn ý ai cũng không đề cập tới chuyện mới vừa rồi, thoải mái trò chuyện, mãi cho đến lúc Tần Di trở lại hai người mới rời đi. Thời gian trôi qua thật nhanh, đảo mắt nửa tháng cứ như vậy mà qua rồi. Tám người ngồi vây quanh bàn, uống rượu. Ánh mắt của Nhậm Kiến nhìn Tang Thuyết đong đầy thâm tình và mang đầy thương cảm. Nửa tháng nói dài cũng không dài lắm mà bảo ngắn cũng không ngắn lắm, tuổi của hai người cũng chênh không nhiều lắm, chung sống vô cùng vui vẻ, nghĩ tới muốn chia lìa, cả hai ít nhiều gì cũng có chút thương cảm.
"Thuyết Thuyết , trở về với anh được chứ?" Nhậm Kiến uống hơi nhiều, nói chuyện cũng có chút yếu đuối.
"Không được, anh rể cuối tháng này tổ chức đại thọ 50 rồi, em phải về nhà Thuần Vu ." Tang Thuyết nhìn Nhậm Kiến đã uống có chút hơi say , vuốt ve gương mặt của hắn nói.
"Anh không muốn em đi, em đi thì không biết lúc nào anh mới có thể gặp lại em ." Nghe được Tang Thuyết cự tuyệt, Nhậm Kiến ôm cô vào trong ngực, la hét.
Nhìn bộ dáng luống cuống của Nhậm Kiến , tất cả mọi người không nói gì, cũng không có ai cười nhạo hay khinh bỉ. Bởi vì tất cả mọi người nhìn thấy từ trong ánh mắt Nhậm Kiến là tình yêu nồng đậm đối với Tang Thuyết.
"Chúng ta trở về phòng nói được chứ?" Tang Thuyết Thuyết vỗ vỗ sau lưng của Nhậm Kiến, an ủi.
"Không cần, bọn họ đều không phải là người ngoài, em lại lừa anh , một hồi sẽ không thấy em nữa." Nhậm Kiến như cũ gắt gao ôm lấy Tang Thuyết không chịu buông tay.
Tang Thuyết có chút xấu hổ nhìn mọi người, ngày trước cô nói đi ra ngoài mua đồ rất nhanh sẽ trở lại, kết quả cô rời đi khỏi thành phố kia luôn , trốn thật xa . Chuyện này có lẽ đã để lại ấn tượng rất sâu trong lòng Nhậm Kiến , cho nên hắn mới có thể cố chấp như vậy.
" Chị Thuyết , nếu không mấy người bọn em cũng đi S thị , nhà lớn như vậy ở chung một chỗ cũng tốt, tránh cho Nhâm ca đến lúc đó lại thương tổn tới mình." Lục Huy nhìn Tang Thuyết , thận trọng mở miệng hỏi thăm.
Thật ra bọn họ đối với với Tang Thuyết rất là kính trọng , không chỉ là bởi vì Tang Thuyết là bạn gái của Nhậm Kiến , mà còn bởi vì cô là người sống rất trượng nghĩa, thắng được sự tôn trọng của mọi người . Bọn họ vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên, Tang Thuyết từng một người một ngựa đến cứu bọn họ. Dĩ nhiên khi đó bọn họ tuổi trẻ ngông cuồng không biết trời cao đất rộng mới có thể bị tính kế, nếu là đổi hiện tại, mới không có khả năng này đấy.
"Ai, thật ra thì không cần như vậy, chị sẽ ở S thị nán lại một khoảng thời gian, tùy mọi người thôi." Tang Thuyết thở dài, có chút b