gười kiên định nói qua. Mới vừa rồi Hạ Toa tỉnh, nhưng là tâm tình rất không ổn định, vừa hỏi mới biết mấy ngày nay cứ khoảng nửa đêm có người gõ cửa nhà cô , ngày hôm qua cô lại thấy được con thỏ chết.
"Báo cảnh sát? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ?" Nhìn bộ dạng Linh Lan muốn nói lại thôi, Hàn Dạ cũng không nhịn được truy vấn.
"Tiêu Thần, anh không phát hiện mấy ngày nay Hạ Toa ngủ không được sao? Mỗi ngày đều phờ phạc rũ rượi sao?" Linh Lan quay đầu chất vấn Tiêu Thần.
"Đúng vậy , tôi hỏi, cô ấy chỉ nói là không có ngủ tốt." Nhìn Linh Lan trợn mắt , Tiêu Thần có vẻ có chút bất đắc dĩ.
"Nếu có người khuya khoắt gõ cửa nhà anh, anh có thể ngủ được không?" Linh Lan chỉ vào mặt Tiêu Thần có chút kích động nói.
"Tối ngày hôm qua người kia còn cầm con thỏ chết đặt ở cửa, anh cảm thấy chuyện này có nghiêm trọng không ?" Nhìn vẻ mặt Tiêu Thần không biết xảy ra cái gì , Linh Lan còn nói.
"Không thể nào , nếu là thật như vậy làm sao tôi không phát hiện ?" Hắn ngày hôm qua hơn hai giờ còn ở cửa nhà Hạ Toa , cái gì cũng còn không có phát hiện , nếu ném ở cửa nhà Hạ Toa sẽ không lý do gì mà không thấy.
"Chuyện này em mặc kệ, về phần mọi người có tin hay không, dù sao em là tin, nếu như có thể, em hi vọng cô ấy đổi chỗ ở khác." Nếu tiếp tục như vậy , sớm muộn gì thần kinh cũng bị suy nhược .
"Tần Lạc, tôi hi vọng chuyện này cậu có thể điều tra một chút, về phần chuyện chỗ ở tôi sẽ giải quyết, tôi đi trước xem cô ấy." Tiêu Thần hướng về phía Tần Lạc lạnh lùng nói, chuyện này trừ Thẩm Thu Linh hẳn không có người khác.
"Em đã cho cô ấy uống thuốc an thần, hiện tại buồn ngủ, mọi người cũng đi xem một chút đi." Linh Lan nhìn Tần Lạc mặt đầy lo lắng , vỗ bả vai hắn nói.
Tần Lạc cảm kích nhìn Linh Lan một chút, nếu không phải là Linh Lan, chỉ sợ họ còn tưởng rằng là chuyện lần trước, không nghĩ tới thì ra là còn có chuyện như vậy.
" Phụ nữ một khi đố kỵ , thật là quá đáng sợ." Mặc dù Tiêu Thần và Tần Lạc cũng không có nói rõ, nhưng là tất cả mọi người rõ ràng chuyện này tất nhiên là Thẩm Thu Linh sai người làm, nhìn hai người đi vào phòng bệnh, Hàn Dạ đứng ở hành lang lầm bầm lầu bầu .
Nhận được thông báo trúng tuyển, sáng sớm Thu Linh Tố vội vã chạy tới công ty, đúng lúc nhìn thấy Hạ Toa , vừa định bước nhanh đi lên phía trước, lại phát hiện một người đàn ông tiến ra đón, lôi kéo tay của cô, đang cùng cô nói gì đó, nhìn kỹ thế nhưng là boss ngày đó phỏng vấn , liền thức thời không có đi tới chào hỏi.
Công ty có hai bộ thang máy, một bộ là dành cho nhân viên bình thường , một bộ đặc biệt là dành riêng cho quản lý cao cấp dùng . Khi cửa thang máy sắp khép lại trong nháy mắt, Hạ Toa thấy được Thu Linh Tố đang vội vã đi tới , vội nhô người ra kêu cô đi vào.
Nghe được Hạ Toa kêu cô, Thu Linh Tố cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp đi vào thang máy, hướng về phía Tiêu Thần thân thiện cười cười, không có mở miệng nói chuyện.
"Hôm nay đi đường thuận lợi không ?" Nhìn thái độ khác thường của Thu Linh Tố thế nhưng không có chủ động nói như mọi lần, Hạ Toa mở miệng cười hỏi thăm.
"Tắc đường nên đến hơi muộn , kết quả giờ này mới đến công ty." Nghĩ tới tình trạng kẹt xe trên đường , Thu Linh Tố cũng có chút bất đắc dĩ.
"Có muốn đến chỗ mình ở hay không ?" Mặc dù hai người tiếp xúc thời gian không phải dài, nhưng Hạ Toa vẫn là chủ động mở miệng mời mọc. Chủ nhật vừa qua Tiêu Thần đã giúp cô thuê một căn nhà ba phòng ở gần công ty , nghĩ tới chuyện xảy ra mấy ngày nay , cô cũng không có cự tuyệt, ngày đó nhìn xong phòng ốc liền dọn dẹp chuyển đến rồi.
"Thật có thể sao ?" Thu Linh Tố nhìn Tiêu Thần đứng ở một bên không ra tiếng có chút chần chờ hỏi thăm.
"Dĩ nhiên có thể, chỉ là cậu phải nói với người nhà đi ." Hạ Toa gật đầu một cái, cười cười, dặn dò .
"Vậy đợi mình qua thời gian thử việc nhé " .Thu Linh Tố có chút thấp thỏm, bởi vì không biết mình có thể làm ở đây lâu dài hay không , cho nên cô cũng không có xin nghỉ ở chỗ làm cũ , hiện tại vẫn là ở trong khu tập thể của công ty .
"Không thành vấn đề." Thấy Hạ Toa quăng tới ánh mắt hỏi thăm, Tiêu Thần nhìn Thu Linh Tố gật đầu một cái, mặc dù Thu Linh Tố và Hạ Toa ở cùng một chỗ, hắn đi lại sẽ có chút không dễ dàng, nhưng người nào có thể bảo đảm về sau không xảy ra chuyện như vậy, có một người bạn cũng là tốt.
"Cám ơn, boss." Nghe được Tiêu Thần trả lời chắc chắn xong, Thu Linh Tố vui mừng nói cám ơn liên tục . Vừa nghĩ tới mình có thể thoát khỏi công việc buồn chán đó , trong lòng của cô liền sung sướng, cái công ty này lớn như vậy, không nói chính xác còn có thể gặp phải đối tượng của mình đấy.
"Hãy làm cho thật tốt nhé." Thấy nụ cười sáng lạn của Thu Linh Tố , Hạ Toa cưng chìu hướng về phía cô dịu dàng nói qua
Mấy nhân viên thực tập đã sớm chờ ở cửa thang máy , thấy Thu Linh Tố đi cùng boss ra khỏi thang máy, trong mắt là tràn đầy hâm mộ, hận người đứng bên cạnh boss không phải là mình . Dĩ nhiên bọn họ chủ động bỏ quên Hạ Toa, bởi vì cùng Thu Linh Tố đứng chung một chỗ, Hạ Toa quá tầm thường rồi.
"Hạ Toa, mình đi trước bộ phận nhân sự ." Thu Linh Tố nhìn Tiêu