hư càng ngày càng lệ thuộc vào Tiêu Thần rồi, tuy nhiên đó không phải là cảm giác giữa bạn bè trai gái , loại cảm giác đó giống như Tiêu Thần là anh của mình vậy .
"Ừ, anh còn có một cuộc họp, trước như vậy, buổi tối anh qua đón em ra ngoài ăn cơm." Tiêu Thần đáp một tiếng, điện thoại di động đầu kia rất nhanh truyền đến tiếng tút tút .
Hạ Toa để điện thoại di động vào một bên, nằm ở bên giường, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, tất cả giống như cũng không có thay đổi, tất cả giống như cũng đã lặng lẽ thay đổi.Hạ Toa còn đắm chìm trong suy nghĩ của mình thì chuông cửa đột nhiên vang lên, nhớ tới Tiêu Thần mới vừa nói , vội vã đi dép chạy xuống.
"Xin lỗi, có phải cô là Hạ Toa không ? Đây là đồ của cô , xin ký nhận." Nhân viên bưu kiện nhìn Hạ Toa bộ dạng phòng bị, lấy ra một gói đồ, cũng không thèm để ý, khách khí nói qua.
"Cám ơn." Hạ Toa đem tờ giấy chuyển phát từ trong cửa sắt đưa ra ngoài, đợi cho nhân viên bưu kiện đi rất xa, mới mở ra cửa sắt, đem hộp đồ chuyển vào bên trong nhà.
Đóng cửa lại, Hạ Toa trực tiếp ngồi chồm hổm trên mặt đất bắt đầu mở hộp đồ , đem từng món một ra bên ngoài , càng cầm tâm tình càng tốt, càng cầm nụ cười trên mặt cũng càng rực rỡ, đều là những thứ cô thích , còn có con thú nhồi bông có chức năng MP3 .
Đem mấy thứ đặt ở phòng khách, phòng bếp, hài lòng kiểm tra xong sau đó ôm thú nhồi bông MP3, cầm mấy món trang sức, hướng trên lầu đi tới.
Vừa mở cửa ra, nhìn khắp nơi trong nhà đều là đồ của mình mua , Tiêu Thần không khỏi cười, loại cảm giác này thật tốt, trước kia tới thấy đều là những món đồ kỉ niệm của cô và Tần Lạc , mặc dù hắn trên miệng không nói cái gì, nhưng trong lòng vẫn là có một chút xíu ngại.
"Tiêu Thần, là anh sao?" Nghe được tiếng cửa mở, Hạ Toa ở trên lầu lớn tiếng hỏi thăm.
"Ừ, anh đã về, anh không đi lên , em thay quần áo đi rồi anh dẫn em ra ngoài ăn cơm." Tiêu Thần ngồi ở trên ghế sa lon, cầm lên đồ chơi ở trên bàn chơi tiếp, hướng về phía trên lầu nói.
"Vâng , vậy anh chờ em một lúc, em đi tắm đã ." Lời còn chưa dứt cũng đã nghe được trên lầu truyền tới tiếng nước chảy.
Vào lúc Tiêu Thần chờ đợi đến sắp ngủ mất , Hạ Toa cuối cùng từ trên lầu đi xuống, thấy túi rác chất đống ở tại cửa ra vào , cười nhạt, đi tới bên sofa, từ phía sau ôm lấy Tiêu Thần.
"Thơm quá, đây là muốn quyến rũ anh sao?" Một mùi sữa tắm thơm ngát truyền vào trong mũi, Tiêu Thần quay đầu nhìn Hạ Toa nhạo báng.
"Thôi đi, đâu có đâu? Đi thôi!" Bị Tiêu Thần trêu đùa như vậy , Hạ Toa vội đẩy tay ra, có chút đỏ mặt chính là đi tới cửa, hướng Tiêu Thần chu mỏ một cái!
Khi Tiêu Thần dắt Hạ Toa đi vào khách sạn thì Thẩm Thu Linh đang kéo Tần Lạc từ một cửa khác đi tới, hiển nhiên họ cũng là đến ăn cơm. Hạ Toa thấy được bọn họ, Thẩm Thu Linh và Tần Lạc tự nhiên cũng nhìn thấy .
"Thật đúng là có duyên , em họ , đây là Hạ Toa mà chị đã từng nói với em , còn đây là Tiêu Thần của Tiêu gia." Không đợi Tần Lạc mở miệng, Thẩm Thu Linh cũng đã hướng về phía người đàn ông bên người giới thiệu.
"Xin chào, tôi là La Hải ." La Hải có chút khinh thường quan sát Hạ Toa , quay đầu lại đối với Tiêu Thần nói.
"Chúng tôi muốn đi ăn cơm, xin lỗi không tiếp được." Thấy Thẩm Thu Linh nhiệt tình chủ động , Tiêu Thần hướng về phía cô lễ phép nói gật đầu một cái, dắt Hạ Toa nhanh chóng rời đi, nếu không phải là khách sạn này đồ ăn ngon , thì mới vừa rồi hắn đã lôi Hạ Toa quay đầu rời đi, nhìn đều không muốn nhìn cô một cái.
Từ đầu đến cuối, Tần Lạc không có nói một câu , nhưng là sắc mặt đã âm trầm rất nhiều, vốn là hắn cũng không muốn cùng với Thẩm Thu Linh và em họ của cô tới dùng cơm, nhưng lại không tìm được lý do thích hợp để từ chối, lại không thể nghĩ đến sẽ gặp phải Hạ Toa, cô xem như đã khá nhiều, thấy Tiêu Thần quan tâm đến cô như vậy, hắn cũng yên tâm.
"Anh rể , sao anh không nói gì vậy ?" Thấy Tần Lạc không nói gì, La Hải có chút ngạc nhiên, đối với quan hệ của Tần Lạc và Hạ Toa hắn cũng tương đối rõ ràng, ban đầu chuyện này vẫn là hắn giúp đỡ Thẩm Thu Linh tìm hiểu đây ? Chỉ là nhìn tình huống này đến xem, tựa hồ có chút khác thường .
"Tôi không muốn ăn, hai người đi ăn đi." Tần Lạc liếc mắt nhìn La Hải, hất tay Thẩm Thu Linh ra, xoay người rời đi.
Nhìn Tần Lạc cứ như vậy rời đi, Thẩm Thu Linh chỉ vào mặt La Hải dậm chân, thở phì phò mắng.
" Cậu không cần nói chuyện không được sao? Không nhìn thấy hắn mặt đều đen thành ra như vậy rồi hả? Cậu không biết dùng đầu óc à, thật tức chết , tôi bảo cậu đến đây là để giúp tôi, bây giờ cậu nhìn xem , không ăn nữa ." Thẩm Thu Linh nói xong cũng thở phì phò đi ra cổng đi.
"Chị họ , là em không tốt, em sai lầm rồi vẫn không được sao?" Thấy Thẩm Thu Linh thở phì phò xông ra, La Hải vội đi theo ra ngoài, hắn cũng không phải muốn rời đi, nhưng trên người ngay cả nửa xu cũng không có, nếu là Thẩm Thu Linh bỏ đi, như vậy hắn đã có thể thảm
Tiêu Thần và Hạ Toa ngồi ở bên trong phòng, thưởng thức từng món ăn , căn bản không nghĩ tới ba người Thẩm Thu Linh sẽ làm cho bọn họ không vui, đối với chuyện vừa mới xảy ra chính là hai người rất có ăn ý ngậm miệng