là em chót rung động trước người khác, nên không biết phải đối diện với anh
thế nào.
Anh bèn hỏi: Thế tại sao em lại nói không tha thứ cho anh?
Tôi gửi cho anh một khuôn mặt cười: Tại anh cho em quá nhiều không gian, đủ tự do để em rung động trước người khác.
Vưu tiên sinh lại im lặng.
Lúc anh tiếp tục câu chuyện với tôi đã là nửa tiếng sau đó.
Anh thẳng thắn: Anh muốn gặp em.
Tôi trả lời rằng: Em cũng muốn gặp anh, nhưng không còn mặt mũi nào để gặp.
Anh liền nói: Lúc nãy anh gọi điện cho em, nhưng em tắt máy.
Tôi đáp: Đúng vậy, em không đủ dũng khí để nghe giọng nói của anh.
Anh gọi tôi: Nhược Nhược. Như một lời tâm huyết xuất phát tự đáy lòng.
Tôi lập tức cắt ngang lời anh: Hay là thế này vậy, chúng ta hãy cứ
chat với nhau như thế này, đợi một thời gian nữa rồi tính tiếp.
Vưu tiên sinh ngừng một lúc mới nói tiếp: Được, chỉ cần em vui.
Tôi vui, tôi vui quá đi chứ, thậm chí còn cho rằng anh giống như đang phải rèn luyện trong nhà ngục, nhưng tôi đã sai.
Đột nhiên anh nói: Nhược Nhược, em trở nên hài hước rồi.
Sau đó, anh logout.
Tôi rất hài hước, tôi không phủ nhận điều đó, nhưng anh dùng câu nói
ấy để kết thúc cuộc nói chuyệnà có ý gì? Tôi suy nghĩ mãi mà không tìm
được đáp án. Tôi bắt đầu có cảm giác sẽ mất ngủ suốt đêm, buột miệng
chửi thề một câu.
Hôm sau, tôi thuyết phục Miumiu trốn việc cùng tôi ra công viên luyện thái cực quyền.
Người đẫm mồ hôi, chúng tôi ngồi trò chuyện giữa đám đông các cụ già
đang ngồi hàn huyên tán gẫu, cho đến khi Miumiu không chịu được nữa, kéo tôi lại nói: “Vòng vo đủ rồi đây, có chuyện gì cậu nói mau đi, tớ còn
phải đi mua bữa trưa cho người yêu”.
“Giờ vẫn là buổi sáng mà.”
“Thế nên anh ấy vừa ăn xong bữa sáng rồi.”
“Ừm, vậy cậu có thể cho mình biết, trong mắt cậu mình là một người như thế nào không?”
“Là phụ nữ?”
“Điều đó tớ biết, tớ còn biết nhiễm sắc thể của mình là XX nữa cơ.”
“Cậu còn là một người kỳ quặc.”
“Cậu có thể nói nguyên nhân cho mình biết được không?”
Miumiu trả lời thế này: “Lần trước tớ nói cậu có khuôn mặt màn thầu,
còn tớ có khuôn mặt bánh bao(*). Cậu hỏi lại tớ rằng: Dựa vào đâu mà cậu cho rằng mình có nhân? Cậu xem, cậu kỳ quặc đến mức nào cơ chứ?”.
(*) Màn thầu: Bánh bao chay, không có nhân, bánh bao: bánh có nhân.
Đối với câu hỏi ngược này, tôi cho rằng tôi là người sống rất lý trí.
Từ bé tôi đã thích ăn đồ bột có nhân, bởi tôi không thích mấy trò bịp khi ăn bánh mà hết lớp bột nọ bao lấy lớp bột kia, thế nên tôi chưa bao giờ ăn màn thầu, nhưng tôi cũng không chê món bánh bột mì, bởi món bánh này để che giấu được bản chất của nó phải tiêu tốn rất nhiều thời gian
để tạo ra hình dáng bánh, đây chính là một điểm khác biệt.
Nhưng tôi nghĩ, Miumiu sẽ không hiểu được điều này nên đành giữ im lặng.
Một lúc sau, khi đã không còn đủ kiên nhẫn để giữ im lặng, tôi tiếp tục hỏi: “Cậu có thấy mình hài hước không?”.
“Tớ nghĩ, cậu cần tìm một người có thể hiểu được sự hài hước của cậu.”
“Tớ cũng nghĩ như vậy, cả cậu và Trương Lực đều không hiểu tớ.”
“Thế nên hai người mới chia tay?”
“Đó là bởi vì anh ta đã tìm được sự hài hước từ một cô gái khác.”
Miumiu vỗ vai tôi: “Cậu nghĩ thoáng thế là tốt rồi”.
“Cậu thử nói xem, tại sao Trương Lực không liệt tớ vào danh sách đen, hoặc đổi số điện thoại khác, như thế chẳng phải sẽ không phải nghe điện thoại của tớ sao. Giống như cô nàng “Nhược Nhược” kia đối xử với Vưu
tiên sinh ấy.”
“Có lẽ trong điện thoại của Trương Lực còn có rất nhiều cô khác dự
bị, còn Vưu tiên sinh phải chăng chỉ là người lót đường cuối cùng của
Nhược Nhược.”
“Bọn họ đều không biết nhìn người, hôm qua Vưu tiên sinh còn khen mình hài hước.”
“Ồ, các cậu thật xứng đôi.”
Cuối cùng tôi cũng nghe được lời mình muốn nghe từ miệng của Miumiu,
tôi về nhà với cảm giác mãn nguyện, đăng nhập QO chuẩn bị nghiên cứu
thông tin về Vưu tiên sinh trên QQ.
Không ngờ, anh cũng đang online… Online mà cũng không thèm nói với tôi câu nào!
Ồ, tôi quên mình đã tắt máy.
Anh hỏi: Nhược Nhược, em ngủ có ngon không?
Tôi gửi cho anh một biểu tượng sầu não: Không ngon lắm, em bị sốt, vừa rồi còn toát hết mồ hôi.
Anh vội vã trả lời ngay: Em sốt à? Đã uống thuốc chưa?
Tôi trả lời: Em uống rồi. Thuốc khó uống quá.
Phụ nữ đều có chung một đặc điểm, thường nũng nịu khi dùng đến khổ nhục kế.
Dường như anh đã mềm lòng, ân cần hỏi han: Có cần anh nấu cháo cho em không? Cháo sườn mạch đông, món mà em thích ăn nhất.
Vưu tiên sinh đảm đang thật đấy, nếu không biến anh thành bạn trai thì quả là lãng phí.
Tôi nói: Không cần đâu, em mua bữa sáng rồi.
Anh nói tiếp: Em sống một mình, cần giữ gìn sức khỏe.
Tôi cười: Vâng, em cảm ơn.
Anh nói tiếp: Em vẫn khách sáo với anh thế.
Khách sáo bây giờ là để mai này không khách sáo nữa. Hơn nữa, đây mới là lần thứ hai chúng tôi nói chuyện với nhau, vậy mà đã khá thân thiết, tôi cảm thấy được an ủi phần nào.
Hai ngày liền sau đó, Vưu tiên sinh luôn thường trực trên mạng, từ
khi tôi kiên quyết không đến viện lấy thuốc, anh viết cho tôi tên vài
loại thuốc kèm theo công thức của một vài món canh.