Đây là lần đầu tiên anh hút thuốc trở lại sau khi cai
thuốc thành công.
Lê Bằng hít một hơi thật sâu, dập điếu thuốc nói: “Anh không ngủ được”.
Tôi hỏi: “Công ty có vấn đề gì à?”.
Anh than vãn nói: “Đúng vậy… Ông Trần quyết định không đầu tư nữa”.
Ông Trần chính là người đã đem ba triệu nhân dân tệ ra góp vốn.
Tôi thở dài một tiếng, tim cũng ngưng đập một nhịp nói: “Vậy anh định thế nào?”.
Anh nói: “Anh còn có thể làm thế nào được nữa? Anh chẳng còn cách nào khác cả”.
Tôi hít sâu ba cái, hai tay xoa xoa lên đầu gối anh, mới lấy hết dũng khí nói: “Hay là chúng ta đóng cửa nó đi?”.
Tôi rõ ràng nghe thấy tiếng Lê Bằng hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu
nhìn anh, tôi cảm nhận được trong đôi mắt đó đầy rẫy sự ngạc nhiên và
khiển trách.
Thứ mà tôi cần chính là đây.
Tôi biết quyết định này rất khó khăn, cũng biết rằng Lê Bằng không
thể đồng ý với nó, công ty đó giống như đứa con đứt ruột đẻ ra của Lê
Bằng, anh dốc hết tâm sức và trí lực vào đó, làm sao anh có thể cầm nổi
dao để chém đứt nó? Anh không thể làm, nhưng tôi có thể. Cho dù tôi
không thể, tôi cũng buộc phải thay anh quyết định chuyện này, tôi thà
làm tội nhân cả đời, cũng không thể đẩy anh lún sâu hơn nữa.
Quyết định làm một chuyện rất khó, quyết định để không làm chuyện gì đó càng khó hơn.
Tôi dường như nghe thấy tiếng nuốt nước bọt, rất lâu mới nghe thấy
giọng anh trả lời một cách xót xa: “Anh… Anh muốn đợi thêm, có thể rất
nhanh…”.
Tôi biết anh đã chấp nhận sự thật, thậm chí còn bị cú đòn vừa rồi của tôi đánh cho gần tỉnh.
Tôi nhoài người trên đầu gối anh, nghẹn ngào nói: “Được, vậy chúng ta lại đợi thử xem…”
Chúng tôi đều biết cái giá phải trả đằng sau chữ “đợi” này.
Lúc mẹ tôi trao quyến sổ tiết kiệm vào tay tôi, bà lẩm bẩm một câu: “Đúng là một đồng tiền ép chết cả anh hùng”.
Tôi cầm cuốn sổ, cúi đầu nói: “Cảm ơn mẹ”.
Mẹ vỗ vai tôi nói: “Mẹ con với nhau sao lại nói câu đó, số tiền này
dùng cho cẩn thận, mẹ chỉ có vậy thôi, sau này… phải dựa vào chính các
con”.
Tôi gật đầu, đột nhiên cảm thây rất có lỗi với mẹ, trong lòng buồn
bã, nhưng không thể khóc trước mặt bà, nếu như tôi khóc, mẹ tôi càng lo
lắng thêm.
Người ủng hộ tôi tới cùng còn có cả Miumiu, sau khi cô ấy trịnh trọng giao “kho vàng nhỏ” của mình vào tay tôi, nửa đùa nửa thật nói một câu: “Dù sao tớ cũng không định có con, đến chồng cũng không muốn lấy, số
tiền này coi như là tiền cấp dưỡng tớ cho thằng con trai nuôi sau này
của mình”.
Tôi cảm động, ôm lấy Miumiu, nghe cô ấy thì thào bên tai: “Ôi giời, cậu ủy mị quá!”.
Sau khi nhận cuốn sổ tiết kiệm từ tay tôi, Lê Bằng vẫn như không hiểu gì cả, anh không nói lên lời, ngồi thừ người trên ghế sofa.
Tôi vội vã giải thích nguồn gốc số tiền này, hy vọng trong lòng anh
sẽ dễ chịu hơn. Tôi vừa ngồi xuống bên cạnh Lê Bằng, liền bị anh kéo vào lòng. Anh ôm tôi rất chặt, không nói gì, chỉ thở hắt ra, rất lâu rất
lâu sau đó mới nói vài câu sau gáy tôi: “Anh xin lỗi”.
Tôi vỗ vào lưng anh, nhẹ nhàng nói: “Em không thiệt thòi gì, không chút nào cả”.
Buổi tối hôm đó, cả hai chúng tôi đều không ngủ được, mặc dù người rất mệt mỏi, nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo.
Tôi gối đầu lên tay anh, ngắm mặt trăng qua kẽ rèm, anh ôm tôi từ
phía sau, cằm áp sát đỉnh đầu tôi, kể hết những nỗi vất vả trong mấy
tháng vừa qua cho tôi nghe.
Anh nói, điều khiến anh buồn nhất không phải là các cổ đông không
tiếp tục đầu tư, cũng không phải là khách hàng thay đổi ý định vào giờ
chót, mà là một người bạn biết nhau đã lâu, lấy danh nghĩa giúp đỡ anh,
nhưng lại trục lợi từ đó.
Tôi nói với anh: “Thương trường như chiến trường, lúc đó sao anh lại tin người ta đến thế?”.
Anh đáp: “Lúc đó anh cần bạn bè, cũng cần đến cả sự giúp đỡ, nếu nghi ngờ ai thì không dùng người đó, mà đã dùng người đó thì chớ có nghi ngờ họ, anh thà thật lòng tin tưởng anh ta là chiến hữu của mình, chứ không phải là kẻ tiểu nhân ngáng chân mình như vậy”.
Đây là lần ngây thơ duy nhất của Lê Bằng mà tôi được biết, rất có thể sau này sẽ không còn nữa. Tôi an ủi anh rằng, vẫn sẽ còn những người
đầu tư, chắc chắn có, trời không bao giờ tuyệt đường của con người, ông
trời đóng cánh cửa này của anh lại, nhất định sẽ giúp anh mở ra một cánh cửa khác.
Anh nói, hy vọng là thế.
Hy vọng là thế, quả thật rất hy vọng là thế.
Chỉ vài hôm sau, Miumiu mang tấm danh thiếp Giám đốc chăm sóc khách
hàng của một ngân hàng đến tìm tôi, cô ấy nói Giám đốc Triệu này là bạn
của cô ấy, có thể giúp tôi vay vốn thế chấp một cách cao nhất.
Tôi nhìn cái tên trên tấm danh thiếp, Triệu Hy, vì cái tên này tôi quyết định đi gặp cô ta.
Qua điện thoại, tôi và Triệu Hy hẹn gặp nhau tại một quán cafe không tên tuổi, ánh đèn điện trong quán lờ mờ.
Khách hàng rất ít, mỗi khu vực nói chuyện đều được ghép thành từ ba
bộ sofa, rất thích hợp nói chuyện làm ăn, ngoại tình hoặc giao dịch tiền mặt.
Tôi rất căng thẳng, thậm chí còn có chút ngượng ngùng, cố gắng duy
trì nụ cười trên mặt để đối diện với sự soi xét từ phía Triệu Hy. Mặc dù nói là bạn của Miumiu, nhưng tôi không hề cảm nhận được thiện ý
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC Zenny Nguyễn (Gấu Sociu or Gấu Sociu's) Truyện kiếm hiệp
