XtGem Forum catalog
Vợ Có Thuật Của Vợ

Vợ Có Thuật Của Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325604

Bình chọn: 9.5.00/10/560 lượt.

ôi cũng đoán được. Cô có nghĩ đến lúc nào thì nên lấy giấy chứng nhận không?”

“Giấy chứng nhận kết hôn chỉ là hình thức, không vội.”

“Cô là phụ nữ, không vội cũng không được, nếu chẳng may anh ấy đi theo người khác, lúc đó cô có vội cũng không kịp nữa.”

Tôi nhìn cô ta một cái: “Ồ, có người muốn tranh với tôi sao?”.

Cô ta tiếp lời: “Tại sao lại không? Cô thấy đấy, Lê tổng vừa có tướng mạo, vừa có địa vị, lại cũng có tiền, một người đàn ông hội tụ đủ những điều kiện như vậy tại sao lại không có phụ nữ hâm mộ?”.

“Ồ, thế à, thế còn cô, cô có hâm mộ anh ấy không?”

Lưu Tranh Tranh hơi ngạc nhiên: “Tôi ư?”. Sau đó cô ta cười mỉa mai: “Nếu cô mà từ bỏ, chưa biết chừng tôi sẽ cướp thật đấy!”.

Tôi đưa mắt nhìn xuống, lấy một tấm danh thiếp từ trong túi ra, đặt

lên bàn, đẩy về phía cô ta, dùng ngón trỏ chỉ vào đó, nói: “Đây là danh

thiếp của người phụ trách nhân sự bên công ty đồ lót Phong Mỹ, giám sát ý tưởng trước đây của công ty này đột nhiên nghỉ việc, giờ bộ phận thiết

kế đang như rắn mất đầu, muốn tìm một người có kinh nghiệm trong ngành,

lại có sẵn một lượng khách hàng lớn qua đó làm”.

Lưu Tranh Tranh rất dửng dưng, đưa mắt nhìn tôi: “Nếu căn cứ theo

những điều kiện đó thì cả Lê tổng và Phạm Dung đều rất thích hợp”.

“Nhưng đáng tiếc là Phạm Dung đã rút lui, Lê tổng cũng không có hứng với việc này, Cô xem… Cô có thể đảm nhiệm được không?”.

Lưu Tranh Tranh vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng cười lớn: “Tôi á?”. Sau

đó sắc mặt tỏ ra rất nghiêm túc, rồi nói: “Không đúng, tại sao cô lại

biết được những việc này? Chẳng lẽ bên đó có ý định mời cô?”

“Không thể nói là mời, mà chỉ là tình cờ quen được người này, anh ta

nhờ tôi để ý tìm giúp. Tôi nghĩ đi nghĩ lại thấy cô là thích hợp nhất,

ngoài cô ra, tôi không biết ai có đủ điều kiện hơn.”

Đàn bà là loài động vật rất phức tạp, nhưng cũng rất đơn giản. Chúng

tôi có thể sướng tận lên mây chỉ vì một câu khen ngợi không rõ nghĩa,

nhưng cũng có lúc dù có khen ngợi thế nào cũng không hề bị lay động. Vấn đề quan trọng là bạn phải xem có khen đúng thứ mà cô ta thích hay

không.

Khuôn mặt Lưu Tranh Tranh toát lên sự vui mừng: “Ồ, cô đánh giá tôi cao quá!”.

Tôi cũng cười, quyết định không vạch mặt chuyện cô ta và hoa hồng,

tôi nói: “Tôi đã đánh tiếng với anh quản lý này rồi, cô gọi điện theo số trên này xin một buổi hẹn, rồi qua bên đó xem môi trường làm việc thế

nào”.

Lưu Tranh Tranh bán tín bán nghi bấm số điện thoại của đối phương

ngay trước mặt tôi, trao đổi ngắn gọn, đại khái là không vượt quá mười

lăm câu hội thoại, nhưng vẫn thể hiện được phong thái của một người chu

đáo và lão luyện trong giao tiếp.

Trước khi gác máy, thời gian hẹn dường như đã định, cô ta nhìn tôi

đầy vẻ cảm kích nói: “Nhược Nhược, cho dù chuyện này có thành hay không, tôi cũng phải cảm ơn cô!”.

Có những tình địch rất chú trọng đến sự nghiệp và những đánh giá mà

xã hội dành cho mình, rất có thể họ không muốn ẩn mình bên cạnh một

người đàn ông, nhưng cũng có những tình địch sau khi đã trải qua nhiều

sóng gió, càng muốn có thể rút lui tìm một người đàn ông đáng tin để dựa dẫm. Lưu Tranh Tranh rơi vào trường hợp trước, Phạm Dung là trường hợp

sau. Nếu như hôm nay họ đổi vị trí cho nhau thì Trâu Chi Minh vẫn không

thể coi là người đàn ông có cuộc sống hôn nhân mỹ mãn, còn tôi cũng

chẳng thể giải quyết mọi việc dễ dàng như vậy.

Thắng lợi của trận đánh này rất thích hợp với câu nói: “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”.

Nếu như tôi không hiểu Lưu Tranh Tranh, e rằng tôi cũng chỉ có thể hư trương thanh thế, nói những thứ đại loại như: “Chồng tôi không bao giờ

ly hôn với tôi”, nhưng may mà tôi là bạn của Lưu Tranh Tranh, hơn nữa

chúng tôi đều là phụ nữ. Tình bạn giữa đàn bà rất mong manh, lúc tốt rất tốt, nhưng khi đã trở mặt thì giống như người xa lạ.

Lưu Tranh Tranh đạt được lợi ích từ phía tôi, sự tin tưởng của cô ta

dành cho tôi sẽ tăng thêm một cấp, lòng cảm kích cũng tăng lên. Sự tin

tưởng và lòng cảm kích này sẽ kéo dài được bao lâu, tôi cũng không biết, nhưng chỉ mong rằng thứ lợi ích mà cô ta lấy được từ tôi, không phải là Lê Bằng là được. Đây là một hy vọng nhỏ nhoià một người vợ như tôi mong muốn.

Tôi tin rằng, rất nhiều phụ nữ sẽ lựa chọn cách nhảy việc vào lúc

này, cũng có rất nhiều phụ nữ cho rằng sự nghiệp của mình quan trọng hơn gia đình, nhưng điều mà tôi muốn nói đó là sự nghiệp và gia đình đều

phải chăm sóc cả hai, phải duy trì sự cân bằng của chiếc bập bênh, nếu

một bên được coi trọng hơn thì sẽ mất đi bên còn lại. Ví dụ nếu tôi

chuyến tới công ty đồ lót Phong Mỹ vào lúc này, phải mất ba tháng để bận rộn và thích ứng. Ba tháng có thể thay đổi rất nhiều thứ, không phải

tôi không tin tưởng Lê Bằng mà là tôi không muốn mạo hiểm trong chuyện

này, cái quan trọng nhất vẫn là cuộc hôn nhân của tôi.

Nửa tháng sau, tin tức Lưu Tranh Tranh nghỉ việc làm cả công ty chấn

động, từ khi Phạm Dung nghỉ việc, người có cơ hội thăng chức là Lưu

Tranh Tranh cũng nối gót ra đi, những người có năng lực có khả năng thay thế đều nhao nhao đòi thử. Theo thứ tự,