và thương cảm nói: "Phi phi! Nếu cháu
thật sự có lòng, cũng chẳng cần chờ đến lúc vất vả đi kiếm tiền đâu, chỉ cần
cháu cầm tờ báo cắt này đi tìm Long lão tiên sinh là được rồi."
***
"Cháu.
. . Cháu là cháu gái của Tiểu Thanh?"
"Vâng
ạ
"Bà
ngoại còn gọi là Tiểu Thanh ư? Quả nhiên giống hệt Thanh xà trong truyện Bạch
xà." Phi Phi nghĩ.
Tuy
vậy, lúc này cô không có tâm tình đâu mà nghĩ, bởi vì giờ này cô đã ngồi ở Long
Thức, trong văn phòng của người đứng đầu công ty Long Thức - Long Tổ Văn.
Long Tổ
Văn lẳng lặng nhìn chăm chú vào khuôn mặt thanh tú ngọt ngào trước mặt, mang vẻ
e lệ và bất an, một đôi mắt to tròn và sáng ngời không ngừng nhìn khắp văn
phòng.
"Bộ
dạng thật giống. . ." Thanh âm rất nhẹ, Long Tổ Văn thì thào tự nói, sau
đó, lại cười "Ha ha "
"Long
tiên sinh. . ."
"Cháu
gọi ta là ông nội đi! Có thể nói, ta là bạn bè từ nhỏ của ông ngoại cháu. Cháu
cũng giống như cháu gái ruột của ta, thế nên, cháu hãy gọi ta là ông nội!"
"Vâng
ạ." Phi Phi sợ hãi kêu, "Long gia gia."
"Tốt
lắm, tốt lắm!" Long gia gia vui vẻ gật đầu, "Ha ha. . ."
Thảm
rồi! Lời khách sáo cũng đã nói xong. Rốt cuộc cô không nghĩ ra thêm được gì để
nói, tuy vậy. . . Nhìn bốn phía trang hoáng khí khái như thế, cô càng khẳng
định quyết định sau đây không hề sai.
"Gia
gia. . ."
"Cháu
có bạn trai không?"
"Dạ?"
Phi Phi sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu nói: "Không ạ, thời gian học tập
còn không kịp, làm sao có thời giờ giao bạn trai ạ."
"Ha
ha! Thực ngoan!" Long gia gia khen ngợi cô, sau đó như là nghĩ đến chuyện
gì rất là khổ sở, hốc mắt ông hơi hơi đỏ lên.
"Gia
gia. . . Ông. . . Ông làm sao vậy?" Phi Phi bị hành động đột nhiên của ông
dọa cho. Bởi vì vì tất cả những người già mà cô quen biết, ví dụ như nhóm
obasan bạn bà ngoại cô, ai cũng cao ngạo, tự đại cả.
Lần đầu
cô thấy một người già yếu ớt như vậy, thật không quen chút nào.
"Ông
đừng buồn. . ." Phi Phi vươn tay bé nhỏ, nhẹ nhàng vỗ vào vai của ông. Nào
biết ngay tại một giây sau đó, cả người cô đã bị. . .
"Phi
Phi, ta vẫn muốn có một người con gái vừa đáng yêu vừa nhu thuận như cháu.
Nhưng hai lão thái bà nhà ta lại chỉ biết có sinh con trai. Sau khi sinh một
đống con trai, đám chúng nó lại toàn nói chủ nghĩa không kết hôn gì gì đó. Nếu
không phải ta cứng rắn, bắt ép thằng cả kết hôn, sinh ra A Thánh, chỉ sợ ta sẽ
gặp phải nguy cơ tuyệt hậu mất!
"Hả.
. . Có nghiêm trọng đến mức đó không?" Phi Phi muốn đẩy ông già đang dán
mình lên trên người cô ra. Eh. . . Sao Phi Phi cứ cảm thấy ông ta đang ăn trộm
đậu hủ của cô gái thế nhỉ?
Đột
nhiên, như là ra quyết định về chuyện cuối cùng trong đời của mình, hai tay
Long lão tiên bưng khuôn mặt tròn đầy thịt là thịt của Phi Phi lên.
"Ngày
mai lập tức đi công chứng kết hôn luôn! Rượu mừng thỉ để lần khác mời cũng
được!"
"Dạ?"
Phi Phi trừng to mắt.
"Còn
nữa, cháu có nguyện vọng gì muốn làm mà không thể làm không?"
Phi Phi
nghiêng đầu suy nghĩ, "Có ạ! Cháu muốn đi du học Nhật Bản."
"Thế
à. . ." Long Lão tiên sinh lúng túng, nhưng vẫn nói rất hăng: "Không
thành vấn đề! Muốn đi nước nào cũng được, tuy nhiên, điều kiện tiên quyết là. .
."
"Là
gì ạ?"
"Ta
muốn cháu hãy sinh một thằng nhóc béo tròn kháu khỉnh trước đã
"Vậy . . . Long gia gia, cháu đi về trước."
Chào
tạm biệt Long Tổ Văn, Phi Phi cung kính cúi đầu, xoay người, còn chưa đi được
xa, một thân hình cao lớn đột nhiên xuất hiện, chặn đường đi của cô.
"A.
. ."
Cô còn
chưa kịp quát to, liền bị người ta một tay che miệng, một tay nắm cả thắt lưng,
tựa như tha bao cát, kéo vào trong một căn phòng phía trong.
Cứu
mạng ! Có người thanh thiên bạch nhật ngay dưới một gia đình danh giá bắt cóc
cô gái xinh đẹp lại mềm yếu . . .
"Cô
cho là cô có thể bước chân vào nhà tôi, chờ đến khi ông nội tôi tóc trắng xóa,
cả người nằm trong quan tài, là sẽ được nhận tài sản thừa kế sao?"
Phi Phi
căn bản không rõ đã xảy ra chuyện gì, cả người đã bị đặt trên bức tường lạnh
như băng, đến khi cô thấy rõ người đang công kích bắt nạt mình là ai, lúc này
mới yên tâm thở phào.
"Giám
đ
"Cô
biết tôi?" Tên đàn ông nhíu mi nhìn cô.
Đương
nhiên ! Trong ví cô vẫn có tấm hình chụp chân dung của hắn mà bà ngoại quăng
cho, cô làm sao không biết.
Nếu nói
ảnh chụp có thể không biết, nhưng ở trong công ty, ảnh của hắn cũng được dán
đầy, không biết mới là lạ.
"Làm
sao vậy? Bị tôi nói trúng mưu kế của cô, nói không ra lời phải không?"
Phi Phi
mở to hai mắt nhìn Trương thiếu gia anh tuấn trước mắt, khuôn mặt tràn ngập nam
tính, mà cặp mắt xếch xinh đẹp của hắn đang nhìn cô chằm chằm.
"Anh
nói cái gì? Tôi không hiểu. . ."
"Chính
là cô làm cho ông nội của tôi không phân rõ trải phái, mới có thể trong chốc
lát đã quyết định như vậy."
"Quyết
định cái gì?"
Thân
hình cao lớn, nóng rực của hắn dựa sát vào cô, làm tim cô đập thật nhanh, chỉ
có thể ngày càng cúi thấp đầu, không muốn nhìn thẳng vào
"Cô
có biết!" Thanh âm hắn mạnh mẽ mang theo ý cười lạnh lùng, "Chuyện
ban nãy tôi đều nghe thấy hết rồi."
Cô suy
nghĩ