ẽ không không biết xấu
hổ vì chuyện như vậy mà hướng ta đưa tay.
Bản thân Phạm Tằng cũng có chút vốn riêng, nguyên do Châu Nhi, Xuyến Nhân coi quản. Sau lại
Châu Nhi bị phái đi ra ngoài, Xuyến Nhân rất biết điều, giao hết cho ta. Phạm Tằng không biết hắn có bao nhiêu tiền, khi xài hết tiền liền từ
trong nhà lấy tiếp. Một chút bạc kia miễn cưỡng đủ an trí một tiểu
trạch, còn chuyện giúp một hoa khôi thanh lâu chuộc thân sao? Khó nói à.
Đề phòng hắn điểm này, ta xuất ra một bộ phận ngân phiếu, xoay người đi
đổi thành khế đất, chỉ chừa hơn một ngàn lượng bạc, khẳng định đủ cho
hắn bình thường chi tiêu, không đủ cho hắn ở bên ngoài ‘kim ốc tàng
kiều’. Dù sao bình thường Phạm Tằng đều cảm thấy đàm luận chuyện tiền
bạc quá thô tục, cho tới bây giờ vẫn không làm rõ số lượng ngân bạc.
Thật sự hảo hồ lộng.
Khi không chiếm được nữ nhân mình mong muốn, có lẽ hắn sẽ hiểu ra sự thật, sẽ biết tác dụng của quyền lợi và tiền
tài. Một hòn đá giết hai con chim cũng tốt.
Tôn di nương khẳng
định đã nghe được tin đồn, cho nên cả ngày hậm hực, bi bi thống thống.
Ta không ngăn cản nàng, nàng bị Phạm Tằng thấy được nghe được mới tốt.
Thuận tiện xem rõ Phạm Tằng có phải loại người có mới nới cũ, hay là
người thích mới nhưng vẫn không quên cũ. Nếu là loại người sau, vậy hắn
còn cứu vớt được. Nếu không, ta đơn giản chỉ cần chuyên tâm nuôi dưỡng
tốt đứa con.
Tới rồi phòng của thái thái, một lát sau Nghiêm thị
cũng đến. Ngồi chơi đến nửa buổi chiều, ta cáo từ đi về, Nghiêm thị cũng đứng dậy cáo từ nói:” Ta đưa đệ muội một đoạn đường nhé.”
Sau đó ngay tại trên đường nàng thêm mắm thêm muối nói cho ta hay tin đồn bên
ngoài. Trong giọng nói ác ý cùng làm ra vẻ quả thực y chang người đàn bà chanh chua vô tình. Ta có chút buồn bực nhìn nàng. Lúc trước ta giá vào cửa, nàng rõ ràng rất có phong thái khí chất, chỉ ngẫu nhiên đối hạ
nhân hơi không tốt. Hiện tại bất quá là bị trượng phu vắng vẻ hai năm,
tâm tính thất thường khiến cho nàng trở nên lợi hại như thế. Quả thực
giống một bà thím phố phường chanh chua.
Nghiêm khắc mà nói, ta
cùng với nàng trước mắt chưa có trực tiếp xung đột ích lợi, nhưng loại
chuyện tổn nhân bất lợi mình này, nàng tựa hồ rất vui đi làm. Ác ý là
bởi vì thấy bản thân không hạnh phúc cho nên không muốn thấy người khác
sống tốt sao?
” Đa tạ tẩu tử quan tâm. Chờ Nhị gia trở về, ta sẽ
hỏi hắn một chút là chuyện như thế nào. Nhân phẩm của Nhị gia, ta rất
tin tưởng, tám phần là người bên ngoài loạn truyền. Tẩu tử há có thể xem như thật sao?”
Nàng ngẩn ra,” Ngươi thích tin hay không thì tùy”,rồi vung khăn, xoay người đi.
Ta mỉm cười, mang theo một chuỗi mỹ nhân của ta trở về sân. Tiếng đàn đã
ngừng. Lan Phương lại đây hồi bẩm, nói Phạm Tằng đã trở về, đang ở trong phòng Tôn di nương. Ta gật đầu, đi thẳng về phòng.
” Phong Lan, những lời hôm nay Nghiêm thị nói với ta, có truyền đi ra không?”
” Không có. Tiểu thư chưa cho phép, nô tỳ và Lan Chi tự nhiên sẽ không
thổ lộ một chữ ra ngoài. Bất quá không có cố ý dặn dò vài tiểu nha đầu
đi theo, chỉ sợ đã muốn truyền ra phủ.”
Ta gật đầu. Như vậy không lâu sau sẽ rơi vào tai thái thái và Phạm Tằng.
” Nếu Nhị gia lén hỏi các ngươi, một chữ cũng không được sửa, nói cho hắn.”
“Vâng”, Phong Lan, Lan Chi cùng nhau nhẹ giọng đáp.
Không bao lâu Nghiêm thị bị thái thái kêu lên mắng một trận, sau đó là Phạm
Tằng bị thái thái kêu đi nói chuyện thật lâu. Ta không có bị kêu đi,
thái thái chỉ phái người tặng rất nhiều thuốc bổ lại đây. Xem như bồi
thường?
Phạm Tằng sau khi hỏi qua Phong Lan, Nghiêm thị đến tột
cùng nói gì với ta, mới khá hổ thẹn đi đến phòng ta. Ta đang định ngủ,
giương mắt nhìn thấy hắn, cười nói:” Như thế nào lại đây? Ta nghĩ đến
ngươi ở chỗ Tôn di nương chứ.”
” Nam nhi, ta…… cũng không phải cố ý gạt ngươi. Sự tình không phải như đồn đãi đâu.”
Ta lẳng lặng nhìn hắn trong chốc lát, thẳng đến hắn bị ta nhìn đến có chút không được tự nhiên, mới mở miệng nói:” Chuyện tình của Nhị gia, ta là
người cuối cùng trong nhà biết đến. Tôn di nương hôm nay ở trong phòng
đánh đàn, âm hưởng lộ vẻ đau thương, ta còn lo lắng nàng làm sao vậy.
Nàng hẳn là cũng biết đến đi. Ngược lại ta lại không chút phát hiện,
thật sự là ta hổ thẹn với Nhị gia mới đúng.”
” Nam nhi, người
đừng nói như vậy. Đó là bởi vì ngươi tin ta, mới sẽ không suy nghĩ quanh co, cũng sẽ không lưu ý đồn đãi này. Là ta có thẹn với ngươi mới đúng.
Ngươi có thai, ta mới cấm bọn hạ nhân đến trước mặt ngươi nói láo, không nghĩ tới đại tẩu lại như vậy nói với ngươi.”
” Đại tẩu hôm nay nói những lời kia, đem ngươi nói thành kẻ phóng đãng trầm mê tửu sắc. Lời này ta tự nhiên là không tin.”
Phạm Tằng nắm tay ta, ngồi xuống bên cạnh ta, chậm rãi mở miệng nói:” Chuyện này ta vốn sẽ không tính toán gạt ngươi, ngươi muốn nghe ta tỉ mỉ kể
cho ngươi nghe. Vị Lan Đình cô nương kia tuy rằng thân hãm thanh lâu,
nhưng không phải ta kết bạn với nàng ta ở nơi đó. Trước khi ta và ngươi
thành thân, có một lần ta ngẫu nhiên cứu một cô nương muốn tự sát rơi
xuống n