The Soda Pop
Vĩnh Dạ

Vĩnh Dạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212671

Bình chọn: 8.00/10/1267 lượt.

ng dấu vết nhỏ bé này? Vĩnh Dạ không nôn nóng, mình vẫn còn trẻ, còn Lý Ngôn Niên và lão cốc chủ rồi sẽ già đi.

Có lẽ bây giờ là lúc nên bỏ từng tảng đá ngáng đường họ đi, khi các Hoàng tử đã thành niên, khi mình chuyển đá đi cũng sẽ đồng thời có sức mạnh khiến họ tự lấy đá đập chân mình.

Mấy năm tới cứ sống vậy thôi.

Chú thích: l Tiểu di: Dì út.

Vĩnh Dạ thường cảm thán với Lý Ngôn Niên: - Hồng nhan họa thủy, Thái tử cũng như thế, cái gì không có được mới là tốt nhất. Nếu sơn cốc muốn phò tá Hựu thân vương thì đây là cơ hội tốt.

Mùa xuân năm Dụ Gia thứ hai mươi ba, Kinh đô bị bao phủ bởi một bầu không khí vô cùng khác thường.

Men theo Kiến An Môn đi tới bên ngoài Ngọ Môn, các trà lầu tửu quán hai bên đường không một chỗ trống.

- Đoan Vương văn võ song toàn, mưu lược hơn người, lại đích thân thống lĩnh ba đạo quân Kiêu Kị, Hùng Cừ, Báo Kỵ xuất chinh, nghe nói Tam điện hạ là người rất dũng mãnh, quân Trần tất sẽ bại. - Một thư sinh tự tin tuyên bố.

Ba người còn lại tỏ vẻ coi thường: - Địa thế của Tán Ngọc Quan vô cùng hiểm yếu, mười tám năm trước đại quân nước Trần xâm lược biên giới đã phải chịu thiệt, bị Đoan Vương đánh bại quay về, nay quay lại vết xe đổ, lại gặp phải đội quân tinh nhuệ của chúng ta, làm gì có chuyện không bại trận. - Mọi người ngồi cùng đều luôn miệng khen phải.

Trận chiến giữa hai nước An, Trần đã bắt đầu từ mùa đông năm ngoái, nay đã kéo dài hơn ba tháng. Đoan Vương là thống soái, Tam Hoàng tử Thiên Tường được phong chức Vũ Hiển tướng quân, dẫn quân đồng hành. Lục quân của An quốc nay đã xuất đi ba, có được vùng Tán Ngọc Quan hiểm yếu, quân Trần thoái lui là chuyện mà mọi người đều dự đoán được.

Ba quân năm nay chiến thắng trở về, thần dân Kinh đô đổ xô ra đường để chứng kiến uy phong của Đoan Vương và Tam điện hạ.

Trong tiếng huyên náo, chợt nghe một giọng lanh lảnh vang lên: - Tiểu nhị! Còn bàn nào gần cửa sổ không?

Tiếng nói lảnh lót như chim, nhất thời thu hút sự chú ý của mọi người. Quay đầu lại, thấy đó là một thiếu nữ chừng mười bốn, mười lăm tuổi, gương mặt trái xoan trắng ngần cùng đôi mắt đen lay láy toát lên vẻ lanh lợi. Nàng mặc xiêm y màu lục nhạt, càng tôn lên nước da trắng như tuyết, đẹp như tranh vẽ.

Tiểu nhị thấy nàng ăn mặc toát lên vẻ quý phái thì tỏ ra hơi khó xử, ân cần lại gần nở nụ cười xin lỗi: - Cô nương, hôm nay kín...

Môi thiếu nữ hơi nhếch lên, ngón tay thon dài chỉ vào góc nhà: - Chẳng phải chỗ đó còn một bàn sao?

Tiểu nhị biết nàng muốn nói tới chỗ ngồi còn trống ở nhã tọa1 sau tấm rèm, bèn lên tiếng: - Ba ngày trước có người đặt rồi, chắc cũng định tới ngắm ba quân. Ba quân chưa vào thành, khách nhân chưa tới thôi.

Thiếu nữ hừ giọng, mở lòng bàn tay để lộ ra một đĩnh kim nguyên bảo lớn, phải tới năm lượng: - Chỗ này đủ để các ngươi đền tiền cho hắn chưa?

Tiểu nhị toát mồ hôi lạnh, nhìn đĩnh vàng thèm rỏ dãi, nhưng không dám đưa tay ra. Chưởng quầy nghe tiếng ồn ào thì mỉm cười đi tới bên nàng thiếu nữ: - Mời cô nương, tiểu điếm kinh doanh mấy chục năm nay đều nhờ khách nhân giúp đỡ, nhưng không dám làm tổn hại tới thanh danh. Cô nương bỏ vàng nhiều đến đâu thì tiểu điếm cũng không dám nhận. Hôm nay đông khách, tiểu nhân tìm cho cô nương một chỗ tốt khác được không?

Nói rồi lại quay người chào các khách nhân ngồi gần cửa sổ. Bình thường chưởng quầy là người ôn tồn, nhã nhặn, thiếu nữ trước mặt lại là một giai nhân xinh đẹp, ai nỡ gây khó dễ cho người đẹp? Ai chẳng mong nàng ngồi lâu thêm một lát để được ngắm nàng. Không lâu sau, thực sự có một chiếc bàn gần cửa sổ trống ra.

- Mời cô nương! - Chưởng quầy, tiểu nhị đều mỉm cười, tưởng rằng đã giải quyết được một bài toán khó.

Thiếu nữ đó mím môi cười, đi thẳng tới nhã tọa sau chiếc rèm trúc. Lúc này trên cầu thang lại vang lên tiếng bước chân, một nha đầu chạy lên, đưa mắt nhìn ngó xung quanh, rồi thở hổn hển đi vào nhã tọa: - Tiểu thư, người đi nhanh quá.

Một chủ một tớ chẳng để ai vào mắt khiến chưởng quầy vừa giận vừa cuống, luôn miệng nói với vị tiểu thư kia: - Ui dà! Cô nương, khách nhân tới thì tôi biết làm thế nào?

Thiếu nữ mím môi cười: - Chưởng quầy an tâm, hắn sẽ không gây khó dễ cho ta đâu, cứ bảo hắn... - Mặt thiếu nữ bỗng dưng đỏ bừng, cắn nhẹ môi, nói. - Cứ bảo hắn ngồi bên ngoài được rồi.

A Ngọc che miệng cười: - Chưởng quầy đừng buồn, có Quận chúa nhà tôi ở đây thì không có phiền phức gì đâu! Tiểu nhị ca! Phiền huynh mang một ấm trà Bích La Xuân lên đây, thêm vài đĩa điểm tâm nữa.

Chưởng quầy và tiểu nhị đều giật nảy mình vì lời của A Ngọc, hóa ra đây là Quận chúa à! Nhưng vị khách kia... ông ta bất giác đưa tay lên lau mồ hôi, chúng nhân trong trà lầu cũng đã nghe thấy, lại càng tò mò hơn.

- Tường Vi quận chúa! Là Tường Vi quận chúa, bảo bối của Tĩnh An Hầu gia đấy!

- Chẳng trách không chịu ngồi ở đại đường!

- Quận chúa thân phận vô cùng cao quý, có lẽ khách nhân đã đặt chỗ cũng sẽ cam tâm tình nguyện nhường chỗ thôi.

Có người phì cười, liếc nhìn bên trong rồi thì thào: - Lát nữa sẽ có kịch hay xem rồi.

Giọng người đó nghe vô cùng thần bí, tam quân còn chưa vào