Polly po-cket
Vĩnh Dạ

Vĩnh Dạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211793

Bình chọn: 8.5.00/10/1179 lượt.

hải là không thể đạo thơ, nhưng mà nó ghét, càng không muốn vì một phút không chú ý mà khoác lên người danh hiệu thần đồng, sau này thế nào cũng bị người ta dòm ngó, bèn lắc đầu:

- Từ lúc đọc thơ của ngoại công, Vĩnh Dạ không dám làm thơ nữa!

Câu này khiến Trương Tướng gia bật cười ha hả, mắng Vĩnh Dạ là giỏi nịnh nọt.

- Ngoại công, nghe nói mẫu thân khi còn nhỏ có một người chị em có gương mặt rất giống, có phải cũng giống Vĩnh Dạ không ạ? - Vĩnh Dạ rất muốn tìm hiểu chuyện này.

- Đó là hồi còn nhỏ, ai cũng nói là rất giống, nhưng lớn rồi thì không giống nữa. - Trương Tướng gia bình thản nói, nhưng trong mắt ánh lên một vẻ bi thương, dường như đang đau lòng vì việc gì đó.

- Thế con do các dì sinh thì sao? Có giống con hồi nhỏ không?

Trương tướng gia run rẩy, vươn tay ôm Vĩnh Dạ vào lòng, nói khẽ:

- Những đứa trẻ đó phận mỏng, ngoại công chỉ có mỗi con là cháu ngoại thôi.

Vì sao Trương Tướng gia lại nói thế? Chẳng lẽ mình thực sự là con ruột của Đoan Vương? Vĩnh Dạ thầm suy đoán, đang định hỏi tiếp thì tống quản trong phủ vội vàng vào báo Kinh đô Phủ doãn Tào đại nhân tới.

Vĩnh Dạ theo Tướng gia đi ra tiền đường, thấy các nha dịch tay cầm gậy đứng thành hàng dưới hiên nhà. Một quan viên có gương mặt như ngựa đang rầu rĩ ngồi đó. Người đó mặc lễ phục in họa tiết khổng tước, đầu độ mũ ô sa đen, trông cách ăn mặc là biết đó chính là Phủ doãn Tào đại nhân.

- Trương đại nhân tân niên vạn phúc! Trương Tướng gia vì nước vì dân mà vất vả khổ nhọc, đây là chút tâm ý của hạ quan, nhân tiện... tìm hiểu tình hình vụ trộm tối qua. - Tào đại nhân đúng lên hành lễ.

Tướng gia sai người đưa các nha dịch đi sưởi ấm, mời Tào đại nhân ngồi. Đang định lên tiếng, thấy Vĩnh Dạ vẫn còn đứng ở bên thì xoa đầu nó, mỉm cười nói: - Vĩnh Dạ đi chơi đi, ăn tối xong hẵng về Vương phủ.

Tào đại nhân ngẩng đầu lên, cười tươi tắn: - Thì ra là Đoan Vương Thế tử, trông thật là đáng yêu, sau này chắc chắn sẽ là nhân tài!

Tướng gia bật cười ha hả, gương mặt bừng sáng.

Vĩnh Dạ vốn định tìm hiểu xem những người trong chốn quan trường nói chuyện với nhau như thế nào, nhưng ngoại công không muốn nó ở đó thì đành hành lễ rồi bỏ đi. Lúc ra khỏi tiền đường, Vĩnh Dạ nghe thấy hình như Tào đại nhân quỳ xuống cầu xin:

- Hạ quan thực sự là rất khó khăn, xin đại nhân...

Hắn đang định nghe tiếp thì thấy Lý Ngôn Niên lại gần. Vĩnh Dạ cười, chạy tới: - Lý Chấp sự có đồng ý đưa tôi đi tham quan Tướng phủ không?

- Tiểu nhân tuân lệnh! - Lý Ngôn Niên cung kính ưng thuận.

Diện tích của Tướng phủ rất rộng, bên ngoài là một thế giới ngập trong sắc bạc. Vĩnh Dạ thấy xung quanh không có người thì cười nói:

- Tôi thấy Lý Chấp sự có vẻ để ý tới vi Tào đại nhân đó.

- Mục tiêu tiếp theo của ngươi chính là hắn! - Lý Ngôn Niên lạnh nhạt nói.

- Lần này thì vì sao?

- Vị trí của Kinh đô Phủ doãn vô cùng quan trọng, hắn là người của Hoàng hậu, không trừ không được.

Vĩnh Dạ thở dài:

- Chẳng lẽ cứ chặn đường Đại Hoàng tử thì đều phải trừ khử sao? Thế thì bao nhiêu người trong thiên hạ làm sao mà giết hết được?

- Đại Hoàng tử là người có tấm lòng nhân hậu, Lý phi lại thân cô thế cô, không làm như thế thì sao đấu lại được với Hoàng hậu? Có điều, ta có thể nói cho ngươi biết, tên Phủ doãn đại nhân này không phải hạng vừa đâu. Mới làm phủ doãn có năm năm mà đã nạp chín tiểu thiếp, điền sản, nhà cửa mênh mông. Hắn còn là khách quen của Mẫu Đơn viện. Hôm qua Kinh đô xảy ra một loạt vụ trộm, Hộ bộ, Công bộ đều bị trộm, xem ra tên trộm đó không trộm tiền tùy tiện. Nhưng Tào đại nhân lại không báo án, không biết liệu có phải là vì mất quá nhiều, sợ báo ra rồi sẽ mất mũ ô sa hay không.

- Là ai nhỉ? - Vĩnh Dạ hỏi.

Lý Ngôn Niên cười: - Ngươi tưởng Du Li Cốc biết hết mọi việc sao? Chúng ta có thể lực, nhưng không phải việc gì cũng có thể kiểm soát được. Thiên hạ này rộng lớn lắm, đạo tặc rất nhiều.

Kẻ cướp tiền là tặc, kẻ cướp nước cũng là tặc. Vĩnh Dạ cười: - Tôi vừa phải làm sát thủ vừa phải làm Thế tử cho các ông, liệu tôi có được lấy lương gấp đôi không?

Lý Ngôn Niên ngẩn người, móc một tấm ngân phiếu trong tay áo ra: - Trong cốc quy định, nhiệm vụ lần này là một ngàn lượng.

Vĩnh Dạ không hề khách sáo, nhận ngay, nhìn Lý Ngôn Niên một cái, lạnh lùng: - Từ giờ trở đi, trừ phi người trong cốc gửi tin đến, không thì bớt tiếp cận tôi đi. Tôi không muốn bất cứ ai biết mối quan hệ giữa tôi và Du Li Cốc, nếu sơn cốc còn muốn tôi hoàn thành nhiệm vụ.

Lý Ngôn Niên cau mày: - Nhưng võ công của ngươi...

- Cái ông cần là kết quả, chuyện khác không cần phải lo. - Vĩnh Dạ hừ một tiếng.

Lý Ngôn Niên chấn động bởi khí thế của nó, nghĩ nó chỉ mới mười tuổi nên lại cố nhịn. Nhìn Vĩnh Dạ bỏ đi, hắn hằn học nói: - Chẳng phải chỉ nhờ vào gương mặt đó hay sao? Đoan Vương còn không dám nói với ta như thế, tiểu tử thối!

Lúc Vĩnh Dạ đi ra khỏi phủ, Tào đại nhân cũng chuẩn bị ra về. Trước khi lên kiệu, Vĩnh Dạ còn cười với ông ta khiến Tào đại nhân hoa mắt, cảm thấy các mỹ thiếp trong phủ đều chẳng sánh nổi. Ông ta rúng động nghĩ, Mặc Ngọc nổi tiếng Mẫu Đơn viện mà cũng không có đ