XtGem Forum catalog
Vĩnh Dạ

Vĩnh Dạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210195

Bình chọn: 8.00/10/1019 lượt.

khi đó còn là đại tướng quân Lý Thiên Tường.

Nghe đồn Tam điện hạ của An quốc có phong độ của Đoan Vương năm xưa, oai hùng tuấn tú. Tôi bất giác bĩu môi, chẳng qua là nhờ có cha mình mà thôi, cho dù có cùng Đoan Vương đánh bại quân Trần ở Tán Ngọc Quan có lẽ cũng chỉ là vì Đoan Vương chiếu cố cho cháu mình mà thôi. Dùng ngón chân để nghĩ cũng biết, một thanh niên mới mười tám tuổi thì có tài cán gì?

Nhưng lời đồn lại khiến rất nhiều thiếu nữ con nhà khuê các ngưỡng mộ chàng, nói thẳng với tôi rằng mình đã được gả cho một người tốt.

An gia chúng tôi tuy rằng là gia đình giàu có nhưng dù sao cũng là thương gia. Với thân phận địa vị của chàng, có thể nói là tôi đã trèo cao. Dùng chân để nghĩ cũng biết, chẳng qua chàng chỉ cưới tiền tài của An gia mà thôi. Nghĩ thế nên trong lòng tôi vô cùng khó chịu.

Nghe nói, chàng ở Tần Xuyên. Tôi quyết định mang theo ít ngân lượng, lén tới Tần Hà, định đích thân nhìn xem chàng là người như thế nào.

Vừa mới vào Tần Xuyên, tôi đã bị binh sĩ bao vây. Tôi khinh bỉ hỏi:

- Chẳng lẽ binh sĩ An quốc định cướp dân nữ ngay trên phố sao?

- Tiểu thư xin đừng nói thế, thuộc hạ của ta tới để bảo vệ tiểu thư. - Người lên tiếng còn rất trẻ mặc bộ cẩm bào màu nâu, thêu kim long, thân hình cao lớn, khí vũ ngời ngời xuất hiện trước mắt tôi.

Gương mặt chàng toát lên vẻ chính khí, nhưng ánh mắt thì đang nhìn tôi thăm dò từ trên xuống dưới, khiến tôi nổi giận:

- Ngươi là ai? Sao lại vô lễ như thế?

- Ta mới mang sinh lễ mà Tứ tiểu thư đã vội vàng tự tới tận cửa, muốn lấy chồng thế sao?

Mặt tôi đỏ bừng, thì ra chàng là Lý Thiên Tường. Tôi muốn ra khỏi thành về nước Tề, nhưng đám binh sĩ đó lại chặn tôi lại. Tôi vừa tức vừa vội, nói:

- Ai tự tới tận cửa? Chẳng qua ta chỉ tới đây chơi. Ngươi đừng có mặt dày quá, bổn tiểu thư quyết định không cưới ngươi nữa.

Lý Thiên Tường chỉ cười:

- Đưa Tứ tiểu thư tới phủ tướng quân. Thông báo cho An gia một tiếng, để lão phu nhân và đại công tử không phải lo lắng.

Chàng quay đầu bỏ đi, mặc cho binh sĩ đưa tôi tới phủ tướng quân.

Dọc đường tôi mắng chửi không ngừng, các binh sĩ vẫn cư xử rất khách sáo, đưa tôi vào phủ tướng quân. Mấy nha đầu chạy tới, không phải mời mà gần như kéo tôi vào nội viện. Tôi vừa bước vào, cổng viện đã bị khóa lại.

Tôi giận dữ ném vỡ hết các đồ đạc trong phòng, mắng rát cả cổ họng, nói chuyện cũng thấy đau. Tôi không hiểu vì sao L‎ý Thiên Tường lại giam lỏng mình, cũng không biết vì sao vừa vào thành mà chàng ta đã biết, tóm lại là ấn tượng của tôi về chàng vô cùng tồi tệ.

Tôi giận dỗi không ăn cơm, có nha đầu bảo:

- Tướng quân nói đã sớm biết tiểu thư sẽ dùng chiêu này, dặn là cứ thuận theo ý tiểu thư, khi nào tiểu thư không còn sức nữa thì sẽ phải nghe theo ngài thôi.

Tôi sợ hãi lông tóc dựng đứng lên, ngoan ngoãn ăn cơm.

Buổi tối tôi len lén ngồi dậy, đi tới bên bức tường bao, cố gắng lắm mới dịch chuyển được một cái vại đá, đặt một cái ghế lên trên, định trèo tường bỏ trốn.

Tôi thận trọng trèo lên, dùng lực hơi mạnh nên chiếc ghế đổ rầm xuống. Tôi ngồi trên bờ tường nhìn xuống dưới không biết nên xuống thế nào, thấy cách đó không xa có một cái cây, bèn chầm chậm dịch người qua đó, ôm lấy cái cây rồi tuột xuống.

- Cao thế mà không sợ sao? - Tiếng nói vang lên đột ngột khiến tay tôi lơi ra, hét to một tiếng rồi ngã xuống. Không rơi xuống đất, tôi định thần lại nhìn, thấy mình đã lại ngồi trên bờ tường. Lý Thiên Tường ngồi cách tôi ba thước, đang cười vui vẻ nhìn tôi.

- Canh ba nửa đêm, ngươi định làm gì?

Chàng nhẹ nhàng nhảy xuống, nhìn tôi cười:

- Không làm gì cả, ngắm mèo hoang trèo tường, sau đó quay về ngủ thôi.

Chàng đi thật. Tôi nhìn chàng đi xa, rồi lại chầm chậm dịch ra chỗ cái cây, đang định giơ tay ôm lấy nó thì giọng chàng đột nhiên lại vang lên sau lưng:

- Trên cây này có sâu đấy, Tứ tiểu thư không thấy sao?

Tôi giật mình, bàn tay tuột ra, hét to một tiếng rồi ngã nhào xuống. Lần này thì tôi ngã thẳng xuống đất, nói một cách chính xác, ngã lên người chàng. Bàn tay chàng vòng qua thắt lưng tôi, ánh mắt chất chứa ý cười:

- Tự vào vòng ôm? Lần thứ mấy rồi nhỉ? Tứ tiểu thư đối với Thiên Tường đúng là tình thâm ý trọng.

Tôi điên tiết, giang mạnh tay tát một cái, nhưng bàn tay đánh vào không trung.

Chàng đã đứng lên, nhìn trời nói:

- Ánh trăng rất đẹp, Tứ tiểu thư mời Thiên Tường thưởng nguyệt đúng là tao nhã, không hổ là con nhà xuất thân khuê các.

Tôi tức giận tới mức môi trắng bệch, chỉ mặt chàng run giọng nói:

- Ngươi nhốt ta ở phủ tướng quân là có ý đồ gì?

- Ồ? Chẳng phải Tứ tiểu thư tự tới thăm Thiên Tường sao? Sao lại thành Thiên Tường giam lỏng Tứ tiểu thư vậy?

Tôi bò từ dưới đất lên, phủi bụi trên người rồi hếch cao cằm, nói:

- Những gì ngươi nói ta nhìn thấy rồi, cũng chẳng ra sao, bổn tiểu thư đi đây.

Tôi đi được mấy bước, chàng cứ chặn trước mặt tôi, tôi lại không đánh lại chàng, nhớ tới hai ngày qua bị chàng nhốt trong phủ, ấm ức bật khóc.

Chàng hốt hoảng, định lau nước mắt cho tôi nhưng lại không dám, mãi sau mới nói:

- Trong thành có biến, giữ nàng lại vì sợ nàng xảy ra chu