ngõ, một thị vệ chắp tay hành lễ:
- Quận chúa, tiểu nhân phụng lệnh trông coi ngõ này, Vương gia có lệnh, một khi Lý tặc xuất hiện, nếu hắn phản kháng thì giết ngay không cần hỏi.
Vĩnh Dạ gật đầu, căn dặn:
- Không cần đi theo ta, ta muốn vào viện tử của ông ta ngồi một lát.
Cổng viện đóng chặt, cây hòe cổ thụ trong viện cành lá sum suê, giữa những cành lá xanh là những chùm hoa trắng muốt, hương thơm lay động lòng người. Vĩnh Dạ xé tờ giấy niêm phong trên cửa, đẩy cánh cửa gỗ ra bước vào.
Dưới gốc cây là một chiếc bàn vuông, ngày trước khi tới xin cơm, nàng chưa từng nghĩ rằng nơi này phù hợp với Lý Ngôn Niên. Ông ta luôn giữ phong thái cao quý, khiến người ta khó mà liên tưởng tới việc ông ta ngồi ăn một bữa cơm bình thường trong một viện tử bình thường.
Viện tử rất vuông vắn, ở giữa là nhà chính, hai bên là sương phòng, tòa nhà này là một việc lạc tương đối tốt của Vương phủ. Hành lang đã được sơn sửa lại từ khi Lãm Thúy được gả sang, trông vẫn còn khá mới mẻ.
Vĩnh Dạ bước vào nhà chính, trên bếp lò vương một lớp bụi mờ, căn phòng đã bị binh sĩ lục soát tứ tung. Trên giấy dán cửa sổ còn những bông hoa giấy vô cùng tinh tế. Cắt giấy là sở trường của Lãm Thúy, trước đây cửa sổ ở Hoàn Ngọc viện đều do một tay nàng trang trí. Vĩnh Dạ từng rất kinh ngạc khi nhìn một tờ giấy đỏ không cần vẽ gì, qua bàn tay khéo léo của Lãm Thúy đã thành những hình thù vô cùng sống động. Vĩnh Dạ thở dài, nàng ta thực sự coi nơi này là nhà của mình rồi.
Một nữ nhân trung thành với nhà của mình, với tướng công của mình, cho dù thế nào nàng cũng không thể hận được.
Nàng ra khỏi nhà chính, bước vào căn phòng của Lý Nhị. Không sao tưởng tượng được rằng người luôn bảo vệ mình chính là Lý Nhị, sau Lý Nhị đi rồi, Lý Ngôn Niên mới vỡ lẽ ra ông ấy không đơn giản.
Vĩnh Dạ nhớ tới tình cảm suốt mười năm qua, khóe mắt ươn ướt. Có lẽ đời này nàng sẽ không bao giờ được gặp lại ông nữa. Nàng không biết tên thật của Lý Nhị là gì, ông muốn báo ơn gì mà phải làm hạ nhân cho Lý Ngôn Niên suốt hai mươi năm trời.
Tất cả đã thành quá khứ.
Vĩnh Dạ liếc thấy một vò rượu ở trong góc, phủi đi lớp bụi bên trên, mở lớp niêm phong ra ngửi, là Thanh Châu Hồng thượng hạng, không hiểu sao vẫn chưa bị mang đi?
Nàng cười cười ôm vò rượu đi tìm hai cái bát sứ Thanh Hoa rồi đi tới dưới gốc cây hòe.
Màu rượu đỏ rực như hoa hồng, đổ vào bát trắng, soi lên gương mặt kiều diễm của một mỹ nhân.
Trong viện tử rộng lớn, hoa hòe như ngọc, hương rượu thơm ngát.
Vĩnh Dạ nâng một bát lên, cười khẽ:
- Sư phụ đã ở đây thì đồ đệ kính sư phụ một ly.
Lý Ngôn Niên từ trên cây nhảy xuống trước mặt Vĩnh Dạ, bộ y phục màu trắng bạc, cử chỉ vẫn ung dung, tao nhã. Thế nhưng nếu nhìn kỹ, y bào đã có nếp nhăn, trong mắt còn có tia máu.
- Tinh Hồn không hổ danh là Tinh Hồn, công phu ngày càng giỏi. Sao ngươi biết ta sẽ ở đây?
Vĩnh Dạ uống cạn bát rượu, rượu vào tới yết hầu, hương thơm dễ chịu:
- Toàn Kinh Đô thành đều đang tìm sư phụ, Vĩnh Dạ nghĩ rất lâu, thấy đây là nơi an toàn nhất. Sư phụ cũng quen thuộc địa hình nơi đây, nhà đã bị khám xét, niêm phong cổng, không ai còn vào nữa. Mời sư phụ ngồi, trong rượu không có độc.
- Ta biết, rượu này ngươi tìm từ phòng Lý Nhị ra, ta vốn định tối nay sẽ uống.
Vĩnh Dạ thong thả rót rượu:
- Sao sư phụ không uống? Vĩnh Dạ còn nhớ, đây là loại rượu mà sự phụ thích nhất, đã dùng ngựa tốt mang từ Thanh Châu của Trần quốc về.
Lý Ngôn Niên vén áo ngồi xuống, nhìn bát rượu, lắc đầu:
- Rượu tìm được từ phòng Lý Nhị chưa chắc là ngươi không hạ độc. Với ngươi ta không an tâm.
- Ha ha, sư phụ đã không còn sự tự tin của năm xưa nữa rồi. Còn nhớ năm xưa quỳ trên mặt tuyết ngẩng đầu nhìn sư phụ, áp lực khiến cho Vĩnh Dạ sợ lắm. Năm xưa sư phụ mà muốn giết ta thì chỉ như bóp một con kiến.
- Ngàn dặm đê sụp vì tổ kiến. Ngươi là lỗ hổng lớn nhất trơng kế hoạch của ta. – Trong lời nói bình thản chứa đựng một nỗi hận thấu xương.
Vĩnh Dạ không nhịn được, bật cười lớn, nói:
- Sư phụ quá lời rồi! Có biết Tân hậu của Hựu Khánh Đế là ai không? Lạc Vũ công chúa của Tề quốc!
Lý Ngôn Niên chấn động. Ông luôn tưởng rằng nếu không phải là Tinh Hồn thì Du Li Cốc sẽ không bỏ ông; nếu không phải là Tinh Hồn, ông chắc chắn đã nắm được điểm yếu của Đoan Vương.
- Lạc Vũ công chúa… - Ông ta lẩm bẩm mấy lần, đã dần sáng tỏ.
Lý Thiêu Hựu nhiều năm không lấy vợ, thì ra là chờ ngày hôm nay. Thế lực chống lưng cho chàng thực sự không phải là Đoan Vương Lý Cốc mà là Tề quốc lớn mạnh. Giờ thì ông ta đã hiểu mưu kế mà Dụ Gia Đế đã dày công sắp đặt. Du Li Cốc đột ngột rút lui chắc chắn là vì đã biết được thông tin này, không muốn thua thêm nhiều hơn nữa. Lý Ngôn Niên đưa tay cầm bát rượu, cười thảm:
- Ta phục rồi. Ta thực sự không nắm chắc được phần thắng. Chẳng trách khi đó Mặc Ngọc đã nói, nếu thất bại thì nhanh chóng rời khỏi An quốc, chờ thời cơ thích hợp mới là thượng sách.
- Trong lòng sư phụ còn ôm nỗi hận, e rằng không thể làm được. – Vĩnh Dạ thầm khen, Mặc Ngọc có thể nói câu này hiển nhiên địa vị trong sơn cốc không hề thấp. Nàng đảo tròn mắt, cười