ường thành.
Cũng chính vì như thế mà có kẻ muốn bắt cóc nàng để uy hiếp Đoan Vương đầu hàng. Nhưng vì sao Ảnh Tử lại không đưa nàng tới Tán Ngọc Quan mà mai danh ẩn tích suốt năm năm trời? Chính Ảnh Tửđã bắt cóc nàng hay cướp nàng từ tay người khác? Vấn đề này đã nằm trong lòng Vĩnh Dạ suốt bao nhiêu năm qua.
Ảnh Tử thúc nói là báo ân, chẳng lẽ chính ông đã hạ thủ, nhưng lại không giao mình ra là vì trung nghĩa lưỡng toàn? Vĩnh Dạ nhìn dãy núi im lặng. Ảnh Tử thúc đã đi rồi, bí mật của mười tám năm trước cũng theo ông mà đi, nàng mãi mãi không thể biết được chân tướng.
Có những lúc tìm kiếm chân tướng sẽ khiến người ta rất đau lòng. Chân tướng bị bại lộ dưới ánh mặt trời chưa chắc đã như những gì mình nghĩ, nói không chừng còn khiến mình thất vọng hơn.
Vĩnh Dạ thấy dãy núi hiểm trở kẹp chặt đường ngựa: - Lâm Đô úy, ra khỏi hà cốc là tới trấn Thanh Tuyền rồi đi vào địa phận nước Trần, nơi này đường sá hiểm hóc, rất thích hợp để mai phục. Tán Ngọc Quan ở cách xa, không tiện xin quân cứu viện, có kế sách gì chưa?
- Chia làm ba lộ quân, tiền quân đi trước dò đường. Tôi đoán giờ Thân là có thể ra khỏi hà cốc, có thể dựng trại ởđó.
- Tiền quân dò đường! Không cần hậu vệ, sai hai mươi quân sĩ bảo vệỶHồng.
Lâm Hồng có vẻ khó xử: - Nơi này dài hàng trăm dặm, sơn tặc rất nhiều, ngộ nhỡ chúng cướp lễ vật mừng thọ Trần Vương, thất lễ thì phải làm sao?
Vĩnh Dạ thong thả nhìn một con ruồi đang bay lượn trên sơn cốc, cười nhạt: - Người đã tới rồi, ta là phò mã của Trần quốc, các món quà khác chỉ như thêm hoa trên gấm thôi. Cứ làm thếđi!
- Vâng!
Nàng quay đầu lại nhìn, Tán Ngọc Quan đã mờ dần, không nhìn rõ diện mạo, chỉ thấy một góc thành lầu màu đỏ có treo ngọn đại kỳ của An quốc đang bay phần phật. Nguyệt Phách, ngươi nhất định phải bình an đưa Tường Vi về tới nước Tề! Ta nhất định sẽ tới tìm ngươi. Vĩnh Dạ lưu luyến đưa mắt nhìn một lát rồi quay đầu lại.
Hà cốc vẫn nằm trong địa phận An quốc, Vĩnh Dạđoán không sai, đội ngũkhông bị gây phiền nhiễu một chút nào, bình an ra khỏi hà cốc. Trước mặt không gian mở rộng, dòng sông uốn lượn một khúc rất rộng rồi chảy thành dòng phẳng lặng. Một khu rừng xanh rậm rạp trải dài, ánh tịch dương đã chiếu những tia cuối cùng lên đỉnh núi, khắp vùng sơn dã được nhuộm một màu vàng óng.
- Hầu gia, chúng ta cắm trại bên bờ sông, ngày mai sẽđi qua khu rừng.
Vĩnh Dạ nhìn khu rừng, hỏi: - Sang nước Tống cũng là đường này sao?
Lâm Hồng cười: - Ra khỏi khu rừng, ở trấn Thanh Tuyền chia làm hai đường, một đường sang Tống, một đường sang Trần.
Vĩnh Dạ gật đầu, ngẫm nghĩ rồi nói: - Không dựng trại nữa, đi tiếp, tối nay xuyên rừng luôn.
Lâm Hồng thất kinh: - Vì sao?
Khóe môi Vĩnh Dạđiểm một nụ cười: - Dựng trại ởđây mà có người tập kích, chẳng lẽ phải nhảy sông? Nếu muốn ăn trộm buổi tối, chi bằng chúng ta đi tiếp. Nếu tối nay bình an thì sáng mai sẽ tới quan đạo của nước Trần, có quân Trần hộ tống, mọi người đỡ phải lo lắng. Ta ngồi xe ngựa của Ỷ Hồng.
Lâm Hồng thấy Vĩnh Dạ nói rất nhẹ nhàng thì trong lòng thầm thở dài. Hầu gia vì muốn bảo vệ người đó và Tường Vi Quận chúa an toàn rời đi nên mới lấy thân mình dẫn dụ kẻ cướp? Ông lắc đầu, người đó thì không sao, nhưng mà Tường Vi Quận chúa... Ông nhớ lại đại ơn của Đoan Vương, ưỡn ngực hô to: - Tất cả lên ngựa! Hai ngựa một hàng, một người quan sát, một người nghỉngơi.
Đội xe nhanh chóng tập kết tiến vào khu rừng.
Vĩnh Dạ ngồi lên xe của Ỷ Hồng, vừa ăn lương khô vừa nói: - Lẽ ra nên bảo Nhân Nhi đi cùng, thân hình nàng ấy tương tự như ta.
Ỷ Hồng mỉm cười: - Ỷ Hồng cao hơn một chút thì có sao?
Tay Vĩnh Dạ thoáng run làm bánh vãi ra đầy người: Ỷ Hồng phì cười nói: - Tôi học theo giọng nói của thiếu gia được không?
Lúc này Vĩnh Dạ mới thầm thán phục tài trí của cha nàng, miết nhẹ lên mặt Ỷ Hồng: - Ta thực là yêu ngươi quá!
- Thiếu gia! - Ỷ Hồng xoa mặt trách.
Vĩnh Dạ bật cười. Nàng hạ lệnh phong tỏa biên quan, cho dù công phu của Phong Dương Hề cao tới đâu thì chỉ cần bị bỏ lại sau lưng nàng cũng đừng mong xuất quan. Những kẻ theo dõi cho dù là người của Du Li Cốc hay Lý Thiên Hựu, Lý Thiên Thụy đều không thể xuất quan. Mười ngày, Nguyệt Phách và Tường Vi dưới sự hộ tống của Giải đại nhân có lẽđã bình an tới được nước Tống rồi quay về nước Tề.
Điều nàng cần làm là đối mặt với bọn sơn tặc có khả năng xuất hiện ở nước Trần, hoặc giả nói, là cái gã Dịch Trung Thiên muốn cưới công chúa.
Sơn tặc bình thường đều không dám giao chiến với quan binh, càng không khinh suất cướp xe của sứ thần. Nhưng Dịch đại tướng quân thì không biết được. Cho dù hắn ta không lấy mạng nàng, chỉđể cho đội ngũ bị mất khôi giáp, xuất hiện với vẻ thê thảm ở kinh đô nước Trần là cũng có thể xả mối hận này. Hắn muốn giết nàng có lẽ phải là trên đường nàng quay về. Tìm một kẻ thí mạng ở nước Tống chẳng hạn, hoặc kiếm cớ gì đó để không dấy lên trận can qua giữa hai nước Trần, An.
Không có Phong Dương Hề, trăm Báo Kỵ tinh nhuệ này chắc chắn không phải là đối thủ của Dịch Trung Thiên. Đêm nay liệu có bình an không? Vĩnh Dạkhông biết, nàng buộc phải âm thầm bả
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập