ta, trong lòng ta ấm áp, bưng chén uống lên hớp một ngụm. Bởi vì Thái Bình và Uyển Nhi ngồi ngay trước mặt, ta không thể nói gì thêm, nhưng tâm trạng càng hồi hộp, từ khoé mắt có thể nhìn thấy nét cười dịu dàng nhàn nhạt của hắn.
Trận đấu giữa sân diễn ra càng ác liệt, tim ta cũng đập ngày càng lợi hại, thật sự ngồi không được nữa, đành thuận miệng tìm cớ qua loa với Uyển Nhi, kéo tay Tiên Huệ, mang nàng ra ngoài đi dạo. Ta và Tiên Huệ hai người rời khỏi, do trong sân đang náo nhiệt nên chưa có nhiều người để ý, ngược lại thoải mái không ít.
Tiên Huệ một đường không ngừng cười nói, nhìn bờ sông toàn đầu người di chuyển, lại thích thú, cùng ta đi đến bờ sông. Đi gần bên cạnh đều là nữ tử nhà không phú cũng quí, thật sự còn nổi bật hơn hai bọn ta, ta và nàng đi đến bờ sông, kiểm tảng đá ít người ngồi xuống.
Dưới ánh trăng, gần có tửu kì trên thuyền hoa, xa có liễu rũ trên cầu vòm, y hương tấn ảnh, cười nói say sưa.
Thịnh thế phồn hoa, cũng không gì hơn cái này.
Qua một lát, Tiên Huệ bỗng nhiên nói khát nước, bảo ta chờ một lát, liền vội vàng chạy đi. Ta ôm đầu gối, nhìn hình ảnh phản chiếu trên sông, đang lúc xuất thần, chợt thấy có người ngồi xuống bên cạnh, liền buột miệng nói: "Muội uống trà mà cũng mau như thế." Người bên cạnh không lên tiếng trả lời, ta quay đầu nhìn, bất ngờ lại là Lý Thành Khí.
Hắn ngắm nhìn mặt sông, ôn hoà hỏi ta: "Không thích xem mã cầu à?" Ta ừ một tiếng, cũng nhìn theo hắn: "Xem không hiểu lắm, có lẽ vì ta không biết cưỡi ngựa", ta nhớ lời lại Uyển Nhi, hỏi hắn: "Quận vương rất giỏi thuật cưỡi ngựa ?" Lý Thành Khí khẽ mỉm cười: "Không thể nói là thiện nghệ, nhưng là có quyết tâm muốn học. Khi còn bé cảm thấy rong ruổi trên chiến trường mới thích ý nhất, không ngờ đến nay chỉ có thể thao luyện trong cung."
Ta nhìn ánh trăng phản chiếu trong mắt hắn, sự tĩnh lặng trong đó cùng với tiếng ồn ào bên ngoài hoàn toàn trái ngược, không khỏi cảm thấy khổ sở vì hắn. Văn nhân võ tướng tài cán đầy một bụng, có thể tham dự văn cử võ cử thực hiện khát vọng, mà hắn lại chỉ có thể bị nhốt ở trong cung, phí hoài tuổi trẻ.
Hai ta yên lặng ngồi bên nhau một lát, Tiên Huệ vẫn chưa trở về, ta không khỏi có chút lo lắng, nói: "Quận vương có nhìn thấy Tiên Huệ ? Nàng nói là khát nước trở về uống trà, đến bây giờ còn không quay lại." Lý Thành Khí mỉm cười: "Lúc ta tới, nhìn thấy nàng đi tìm Trương Cửu Linh ." Ta sửng sốt, lập tức hiểu ra, cười khổ: "Ngay cả ta cũng lừa."
Hắn quay đầu nhìn ta, trấn an: "Trương Cửu Linh tự có chừng mực, không cần lo lắng quá mức." Ta đối diện hắn, tim khẽ đập nhanh một nhịp, vội gật đầu, tránh đi ánh mắt làm cho ta hoảng loạn.
Ta đang nghĩ tới nên đánh vỡ trầm mặc thế nào, hắn bỗng nhiên nói: "Đi thôi, rời tiệc lâu quá sẽ có người phát hiện ."
Ta dạ một tiếng, theo hắn đứng dậy đi vòng vèo.
Khi đang tới trước một màn trướng, bỗng nhiên có một nha hoàn chạy tới, dừng lại trước người hắn, hành lễ nói: "Vị công tử này, cô nương nhà ta muốn cùng ngài nói riêng vài câu." Ta hoảng sợ, chợt nhớ lại lời Uyển Nhi, không khỏi cười nhìn hắn.
Cũng không biết là quý nữ nhà ai, nhầm hắn thành tân khoa tiến sĩ.
Lý Thành Khí cười nhẹ, từ chối: "Thật có lỗi, tại hạ đã có thê thất." Hắn nói xong, nhẹ nắm lấy tay ta. Ta bị hắn làm cho bối rối, khuôn mặt nóng bừng cả lên, tiểu nha hoàn kia tựa hồ cũng cực kỳ lúng túng, vội vàng khom người rồi chạy đi.
Hắn nắm không chặt, nhưng không hề rời tay.
Ta theo hắn đi dọc ven bờ sông, hai người đều đi rất chậm, lắng nghe âm thanh ca múa trên bờ vọng lại, yên lặng nắm tay nhau.
Bởi vì sợ liên lụy Trương Cửu Linh, Lý Thành Khí phá lệ cẩn thận, chỉ dặn vài nội thị tâm phúc tìm chung quanh, ta cũng sai Nghi Hỉ truyền lời tới cung tỳ trong cung Tiên Huệ, nói là nàng ở cùng ta, không cần lo lắng.
Qua nửa canh giờ, vẫn chưa không tìm được tung tích, ta thấy ở xa Thái Bình cùng Phò mã yên tĩnh ngồi xem mã cầu, thúc phụ Võ Tam Tư thì ngồi cạnh Uyển Nhi thì thầm, ta âm thầm đổ mồ hôi. Lần này mặc dù thúc phụ không phải là chủ yến, nhưng cũng là tai mắt của Hoàng cô tổ mẫu, dò xét từng người Lý gia ở đây, nếu bị hắn phát hiện Tiên Huệ lén gặp gỡ tân khoa tiến sĩ, chắc chắn sẽ bí mật bẩm tấu bệ hạ, không phải là việc nhỏ.
Đang lo lắng, Hà Phúc xa xa vội vàng đi tới, khom người nói: "Quận vương, có người gặp Trương Cửu Linh đi chợ phía đông, tiểu nhân đã sai người đi tìm." Lý Thành Khí trầm mặc một lát, mới ra lệnh: "Cho người nói với nhị quận vương biết việc này, ngươi theo ta đi chợ phía đông." Hắn nói xong, ra hiệu bảo ta đi theo hắn, tuy ta có khó hiểu, nhưng mà biết hắn đều có chủ ý, cũng không hỏi nhiều, theo hắn tránh hướng Hạnh Viên, đi về chợ phía đông.
Nhờ một đường có Hà Phúc ứng đối, cũng không bị ai phát hiện.
Cả con đường toàn người qua lại, phần lớn là từ bờ Khúc Giang quay về. Lý Thành Khí kéo ta đi phía trong, tránh né xe ngựa, thấp giọng nói: "Có người biết nàng đang ở đâu không ?" Ta lắc đầu: "Ta chỉ cho Nghi Hỉ dặn dò cung tỳ của Tiên Huệ, những người khác cũng không kinh động." Lý Thành Khí đáp ừ, không nói nữa.
Sau m