t thay y phục, cung tỳ ngoài điện vội vàng đi vào, hành lễ nói: "Quận chúa, Lâm Tri quận vương đã đợi bên ngoài điện." Ta hơi ngạc nhiên, vội vàng lau sạch mặt, nhận khăn mặt Nghi Bình đưa tới, nói: "Cho hắn vào đi."
Trái phải gì đều đã bị hắn thấy qua bộ dáng xấu hổ, cũng không sợ bị cười nhạo thêm.
Khi hắn tiến vào bắt gặp ta chưa trang điểm, không khỏi ngây người một chút, mới bất đắc dĩ nói: "Nếu như hoàng tỷ của bổn vương giống ngươi, sớm đã bị mẫu phi quở trách." Ta cũng không kiên nhẫn nhìn hắn, nói: "Nếu quận vương không phải là một đứa trẻ, ta đã sớm đến chỗ Hoàng cô tổ mẫu cáo trạng ." Hắn nghe hiểu được ý tứ của ta, thu lại ý cười nói: "Ngươi bất quá lớn hơn bổn vương ba tuổi thôi."
Ta lười cãi nhau với hắn, nói: "Đến sớm như vậy, chắc có việc gì quan trọng hơn?"
Hắn gật đầu: "Ta đã hẹn với đại ca, hôm nay phải đi Quốc Tử Giám." Ta nhìn kỹ hắn: "Bệ hạ chẳng qua thuận miệng một câu, quận vương cho là thật ?" Hắn mỉm cười, nói: "Ngươi cũng biết quân vô hí ngôn, Thiên Tử nói ra lời đó là khẩu dụ, viết ra chữ đó là thánh chỉ."
Chỉ là một đứa nhỏ tám tuổi, thế nhưng nói lời này lại hết sức có khí thế, so với phụ vương hắn càng giống Thái tử hơn.
Ta chỉ có thể đáp ứng hắn, trước đuổi hắn đi, lúc ngồi vào trước gương đồng đã có vài phần khẩn trương. Mỗi khi cùng Vĩnh Bình quận vương gặp nhau đều là ngoài dự liệu, chỉ có hôm nay là sớm biết sẽ gặp hắn. Ta ngồi yên một lát, mới phân phó Nghi Bình chọn mấy thứ trang sức đơn giản, vật bắt mắt duy nhất cũng chỉ là trâm ngọc kim tước, sau khi trang điểm qua loa mới đứng dậy.
Khi ra khỏi cửa, Nghi Bình mặc cho ta chiếc áo choàng màu đỏ có thêu chỉ vàng, vừa thắt đai lưng vừa nói: "Quận chúa chừng nào hồi cung? Nếu có người đến tìm, ta còn biết cách trả lời cho tốt." Ta nghĩ nghĩ, nói: "Việc này được bệ hạ cho phép, ngươi chỉ cần nói thật là được rồi." Nàng gật gật đầu.
Ta mới đi ra mấy bước, đột nhiên nhớ tới hộp thuốc mỡ kia, ma xui quỷ khiến lại trở về bàn. Đến lúc mở nắp hộp, do dự một lát mới rút trâm ngọc quệt ra một chút, xoa vào bàn tay, đầu ngón tay mềm nhẵn, mùi thơm ngát tràn vào mũi.
Tới gần cửa cung, bầu trời đã dần dần u ám.
Đêm qua nghe cung tỳ nơi đây thấp giọng bàn tán, chiếu theo lệ thường năm rồi, Lạc Dương đã nhiều ngày chuẩn bị cho lễ hội Lạc Tuyết. Trước mắt xem sắc trời hôm nay, e là đêm nay hoặc sáng sớm ngày mai, sẽ vào đúng lúc tuyết rơi khắp thành.
Xe ngựa ngừng ngoài cửa cung, hơn mười thị vệ đeo đao cưỡi ngựa chờ bên bạnh. Hai người đứng phía trước đúng là Lý Thành Khí và Lý Long Cơ. Ta thở sâu, đi mau hai bước, đến trước mặt hai người bọn hắn hành lễ nói: "Vĩnh Bình quận vương, Lâm Tri quận vương."
Lý Thành Khí gật đầu nói: "Đứng lên đi."
Ta đứng dậy theo bọn họ lên xe ngựa, bên trong xe cực rộng rãi, có một bếp lò nhỏ đốt than củi cháy lách tách, bên trên là một ấm trà đang bốc khói nghi ngút. Lý Thành Khí bảo Lý Long Cơ ngồi cạnh hắn, riêng cho ta ngồi cạnh bếp lò, ta thuận miệng nói: "Quận vương thật có hứng, thời gian ngắn vậy cũng kịp chuẩn bị trà cụ."
Lý Long Cơ lắc đầu nói: "Đại ca là lo ngươi sợ lạnh, đặc biệt sai người chuẩn bị ."
Lúc này, đúng lúc nước sôi, ta vội nghiêng người pha trà che giấu xấu hổ.
Khi dâng trà cho hắn, đầu ngón tay chợt chạm nhẹ tay hắn, bất giác run lên, rốt cuộc làm nước trà bắn tung tóe lên người hắn. Lý Thành Khí vững vàng tiếp nhận chén trà, đặt lên sườn án bên cạnh, nói: "Đa tạ."
Khi đưa trà cho Lý Long Cơ, hắn đột nhiên hỏi: "Hôm nay quận chúa thay đổi mùi hương sao?" Ta dừng một chút, mới hiểu Lý Long Cơ nói gì, xấu hổ cười nhìn hắn: "Trí nhớ quận vương thật tốt." Hắn nói: "Mùi hương này đặc biệt, đương nhiên có thể nhận ra." Ta cảm tạ một câu cho có lệ, bưng chén uống ngụm trà, lại quên mới vừa rồi pha trà là nước sôi, đầu lưỡi không khỏi bị bỏng phát run lên.
Trước khi xuống xe, Lý Long Cơ mới từ hông lấy ra một kiện áo choàng màu đen có nón che được viền lông, trông vô cùng mềm mịn ấm áp.
Hắn cười nói: "Nếu ngươi muốn gióng trống khua chiêng đi vào, để cho mọi người hành lễ kính bái, thì khoác cái áo choàng màu đỏ kia của ngươi. Nếu không thì thay chiếc này, lấy nón che mặt, theo chúng ta tận hứng mà đi."
Ta hiểu ý tứ của hắn, dù sao trong Quốc Tử Giám đều là nam tử ra ra vào vào, dù là tuân theo ý chỉ bệ hạ làm một chuyến du ngoạn, nhưng nếu bị người xung quanh vây xem, khó có thể vui hết mình. Ta hiểu được điều này nên không do dự, nhanh chóng cởi áo choàng trên người xuống, thay qua chiếc trong tay hắn , đem mũ trùm đầu kéo xuống che khuất hơn phân nửa khuôn mặt.
Cũng may là vào đông, nếu không thật sự muốn che cũng khó .
Áo choàng của tên này thật lớn, không thể thấy được giày của ta, chỉ cần lưu ý chút, cũng sẽ không có người nhận ra.
Mới vừa đổi áo xong, xe đã đi tới trước cửa Quốc Tử Giám, người hầu đi theo xuất ra thẻ bài, liền cho xe ngựa lưu lại ngoài cửa.
Lý Thành Khí dẫn hai người chúng ta đi vào, một đường vừa đi vừa giảng giải, Lý Long Cơ cũng lắng nghe cực kỳ nghiêm túc.
Vừa vặn đi tới gần một toà đình, nghe thấy nơi đó có vài học tử đang cao đàm k