thể ăn kẹo không ạ?!!!"
Thì ra...là thế…
Lục Hạo cảm thấy, dù sao tên nhóc béo không giỏi ăn nói nhà Tông Chính Hạo Thần vẫn còn dễ thương hơn cái củ cải này!!
Lương Ngữ Hinh cũng đưa cho Hạo Tử một que bởi vì thực sự cậu nhóc cũng biết quan tâm tới người khác.
Thật ra trong kế hoạch của Lương Ngữ Hinh, định là bảo Lục Hạo đợi một chút, nhà trẻ ở gần đây, sau khi cô đưa Hạo Tử đi nhà trẻ xong thì ngoại trừ giải thích với Lục Hạo vì sao cô không nói chuyện cùng anh, còn nói với Lục Hạo lần này chỉ là trùng hợp gặp gỡ, sau này không cần phí sức liên lạc nữa, tất cả cũng không thể nói lại nữa, nhưng chuyện luôn vượt ra khỏi dự liệu của con người, bởi vì lúc Hạo Tử ra khỏi cửa đã rất lễ phép nói với Lục Hạo: “Chú ơi, tên thật của Hạo Tử là Lục Hạo ạ! Tên này mới hay!”
Ngữ Hinh cảm thấy choáng váng, bây giờ đưa tay che miệng con cũng đã quá muộn rồi.
Trong đầu Lục Hạo xẹt qua rất nhiều chuyện, tuy rằng đang rất bất ngờ, nhưng anh cố gắng bình tĩnh, đi tới trước mặt Hạo Tử, ngồi xuống nhìn vào mắt cậu nhóc nói: " Tên của chú cũng là Lục Hạo, tên của con, chú rất thích!"
***************************************
Tác giả có lời muốn nói:
Có người sẽ cảm thấy tại sao Lục Hạo lại ngốc nghếch không có phát hiện ra việc Ngữ Hinh không thể nói chuyện , ha ha, tôi viết ra số trang dài như vậy, thật ra hai người chỉ ở cùng một chỗ với nhau không quá 24 tiếng đồng hồ thôi, hơn nữa, chủ yếu là có liên quan đến tính cách của Lương Ngữ Hinh, chuyện này phía sau sẽ nhắc đến.
Hiển nhiên là cậu nhóc Hạo Tử cảm thấy sửng sốt, cậu nhóc lớn như vậy rồi, nhưng vẫn chưa gặp ai trùng tên, bây giờ gặp được rồi, cậu cảm thấy rất thần kì, đôi mắt đen nhánh chớp chớp, cậu nhóc quay đầu lại nhìn mẹ.
Lục Hạo cũng đồng thời ngẩng đầu lên, hai cái đầu Lục Hạo lớn nhỏ cùng nhìn lên trên.
************************************
Lương Ngữ Hinh nhất thời không biết làm sao, đứng ngây ngốc tại chỗ
" Mẹ Hạo Tử à, cô đưa Hạo Tử đi học hả? Có muốn tôi đưa thằng bé đi cùng với Tiểu Mị không?" Đúng lúc này, từ trên lầu có hai cha con đi xuống, cô nhóc đi bên cạnh đầu tết tóc đuôi sam, hai bím tóc lắc lắc, trên người mặc đồng phục nhà trẻ giống Hạo Tử.
Ngữ Hinh thở phào một cái, nhanh chóng dắt Hạo Tử ở đằng sau Lục Hạo tới chỗ hai cha con hàng xóm, sau đó gật gật đầu, tỏ vẻ đã làm phiền anh rồi.
Cô nhóc nắm lấy tay Hạo Tử, ngọt ngào nói với Ngữ Hinh: " Cháu chào cô Ngữ Hinh."
Ngữ Hinh cúi xuống xoa đầu của cô nhóc, rồi lại xoa đầu Hạo Tử, Lục Hạo đi tới bên cô, đứng ngay sát bên cô và hai đứa bé.
Cha của cô nhóc lần đầu tiên nhìn thấy đàn ông ở nhà bà mẹ đơn thân lầu dưới nên không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, nhưng anh ta cũng là người giỏi che giấu, bèn vội vàng nắm tay hai đứa nhóc đưa tới trường.
Lương Ngữ Hinh nhìn Hạo Tử xuống lầu, nắm tay dung dăng dung dẻ với cô gái nhỏ, hai mái đầu nhỏ thỉnh thoảng lại chụm vào nhau thì thầm, hai khuôn mặt nhỏ nhắn tươi cười rạng rỡ dưới ánh mặt trời.
Lục Hạo tiến lên trước một bước, ngăn lại tầm mắt của Lương Ngữ Hinh, anh cao hơn cô cả một cái đầu, giờ phút này, ánh sáng ở chỗ cô như đã bị anh chặn hết, đôi mắt hẹp dài đằng sau kính mắt vẫn có thể nhìn thấy được cảm xúc nơi anh, Ngữ Hinh biết, người đàn ông này đang tức giận.
" Vẫn không muốn nói chuyện với anh à?" Giọng nói lạnh lùng của Lục Hạo vang vọng khắp cầu thang nhỏ hẹp.
Lương Ngữ Hinh kéo ống tay áo anh dẫn anh về nhà rồi sau đó đóng cửa lại.
Căn phòng khách nho nhỏ, bởi vì sự lạnh lùng của Lục Hạo, mà cũng trở nên chật chội lạnh lẽo ghê người, Ngữ Hinh chỉ tay vào ghế sô pha, ý bảo anh ngồi xuống.
" Nói chuyện!" Lục Hạo quát lớn.
Ngữ Hinh lùi về sau hai bước, trong mắt đã ngân ngấn nước mắt.
Thật ra ngay từ đầu, Lục Hạo thực sự cũng không nghĩ nhiều về chuyện Lương Ngữ Hinh không nói chuyện, ngày xưa khi bọn họ ở cùng nhau thì cũng như vậy, người phụ nữ đứng trước mặt anh, sống trong một gia đình vô ưu vô lo, vô tâm vô phế, cô cũng rất im lặng, cô thích đọc sách, hai người có thể cùng nhau đến thư viện đọc sách, cả ngày cũng không nói chuyện với đối phương một câu, đọc được câu nào hay ho thì sẽ viết vào vở đưa cho đối phương đọc, một người ra ngoài mua đồ ăn vặt, người còn lại giúp đối phương trông đồ.
Giọng nói của Ngữ Hinh rất dễ nghe, thanh âm trong trẻo, vẫn còn mang nét hồn nhiên, chỉ cần cô mở miêng nói chuyện, là biết trong lòng cô không hề có chút tạp niệm nào.
Lục Hạo thích giọng nói của cô, cho đến sau này đi làm, nghe nhiều lời nịnh nọt, chỉ cần bọn họ hắng giọng một cái, chưa biết nội dung thế nào, là anh đã cảm thấy ghét lắm rồi, cho nên anh rất hay nhớ tới cô, nhớ tới thư viện trường yên tĩnh.
Nhưng bỗng nhiên có một ngày, không thấy cô đâu, cô đã biến mất.
Còn bây giờ, cô đã xuất hiện, nhưng lại chẳng nói lời nào.
Thuốc cảm Lục Hạo vừa uống đã bắt đầu phát huy tác dụng, cho dù công trình trước mắt có lớn nữa, tài liệu có nhiều nữa, công việc có nhiều nữa thì anh cũng chưa từng phiền muộn bất an như lúc này.
Lương Ngữ Hinh lần đầu thấy Lục Hạo tức giận, cô cảm thấy sợ hãi, bèn chạy vào phòng ngủ, lấy r
