hàng kem “sweet love”,2pm.
-Êh! Linh Linh cậu nhìn kìa. Theo hướng chỉ tay của Tiểu Linh ,một chàng trai ngồi bàn số 5,cạnh chiếc cửa sổ đang ngồi trầm tư nhìn ra
ngoài.-Đẹp không? Mà tớ thấy quen lắm nhé….Ai nhỉ? Công nhận lả rất đẹp
mà lại.
-Ừh! Linh Linh phì cười vì cái bản mặt”dê con ngơ ngác”của Tiểu Linh.
-Lát nữa, cậu ra phục vụ bàn đó thì tha hồ mà nhìn “cận cảnh”.Thôi,tớ
vào rửa hết chồng bát đĩa ,còn cả lau chùi cửa hàng nữa.Ôi!Cái cuộc đời
này!
…
Chiều..4.30PM
Ông chủ giao Linh Linh phải lau chùi cửa hàng, quán kem này rộng mênh mông mà chỉ mỗi mình cô, đến chết mất.
Đinh mệnh là thứ không ai có thể đoán trước.
Định mệnh đôi khi sẽ cho ta hạnh phúc và cũng dễ mang lại niềm đau.
-Xin lỗi!Thật lòng tôi xin lỗi! Trong lúc lau chùi, Linh Linh vô tình làm đổ tách café của chàng trai ngồi bàn số 5.
Chàng trai ngẩng lên,một ánh mắt ,một cái
nhìn,không tình cảm,vô tình,lạnh lẽo đến không tưởng.Gió thổi vào xoa
mắt đắng,một đôi mắt thật đáng sợ,có màu nâu xanh,nhẹ mong như một lớp
sương mù.nó nhìn Linh Linh trong giây lát rồi lại tiếp tục nhìn ra cửa
sổ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Thoáng bị thôi miên, Linh Linh lấy lại bình tĩnh,lau chùi , quét dọn sạch sẽ”vụ án”cô vừa mới gây ra.Đinh bỏ đi…
-Tôi có thể hỏi anh một câu được không?Im lặng chỉ còn nghe thấy tiếng đàn du dương phát ra từ đầu quầy .
- Ngoài đó có gì à?-Vẫn là sự im lặng. Linh Linh quay đầu bỏ đi.Đúng là một vị khách kì lạ.
-Ha ha ha! Linh Linh giạo này mê trai khiếp quá,còn tìm cách tiếp cận
mới nữa chứ! Đẹp giã man luôn phải không? Tiểu Linh đứng nháy mắt tinh
nghịch.
- Tớ thấy con mắt của cậu cũng không tệ lắm. Hắn ta là một người rất đặc biệt, kì lạ và bí ẩn.
Trên đường về nhà, Tiểu Linh đã được ba cô cho người tới đón từ lâu,một
mình Linh Linh đi bộ,cô mải nghĩ về nhà hàng kem kì lạ với những vị
khách cũng hết sức lạ kì nơi đây.
-Brừm…Brừm…!
Một chiếc xe sang trọng đỗ lại ngay bên chân cô. Màn đêm như phủ trọn
con đường phía trước càng làm cho bầu không khí trở nên ngột ngạt thêm.
“ Ai vậy nhỉ? Sao lại đỗ xe lạ thế này!”
-Chào cháu,còn nhớ ông già này chứ? Một ông lão từ từ bước ra tháo chiếc kính đen ra khỏi mặt.
Là ông chủ quán kem “sweet love” . Linh Linh ngạc nhiên.
-Ta có thể nói chuyên với cháu được chứ?
-Ơ…Ơ… Cô ấp úng không hiểu tại sao ông chủ khó tính này lại xuất hiện trước mặt mình.
-Sao cháu không nói gì? Chẳng lẽ, cháu không thấy lạ sao?
-Cháu … Cháu rất muốn hỏi, nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
-Cuộc đời luôn có những thứ lạ mà.Mà đôi khi chính sự kì lạ đó lại tạo ra kì tích.
- Ý ông là sao ạ?
-Ta biết ba cháu đấy!
-Ba cháu? Linh Linh bắt đầu thấy khó hiểu.
-Ta cũng biêt cả anh cháu,là Hoàng Long phải không nhỉ? Một cậu bé cá
tính. Nhưng điều kì lạ là ta không biết cháu cho tới ngày hôm qua.
-Cháu không hiểu…
-Mà tại sao ta lại nói với cháu những điều này nhỉ? Ta thấy cháu rất phù hợp với không khí ở một nơi như của “sweetlove”.
Lại thêm một điều kì lạ nữa,phù hợp với cửa hàng kem đó ư? Hình như là quá sai lầm.
-Ta nói vậy thôi chứ hôm nay ta đến nhờ cháu có việc. Ừm, không biết ta
có nên nói ra hay không nhưng Hoàng Long đang làm việc tại công ty ta
đấy. Việc này nói là nhờ hay bắt buôc cũng được nếu cháu không muốn anh
trai mình gặp rắc rối. Ông lão ngừng lại nhìn xa xăm vào màn đêm .
Linh Linh bất giác rung mình sợ hãi.
-Thực ra biết gia đình cháu hiện tại đang gặp khó khăn về tài chính mà nghĩ cháu sẽ có thể làm được công việc này ta mới nói.
-Ý ông là sao? Cô đã nghĩ quá đơn giản về con người này.
- Cháu đừng nhìn ta với ánh mắt đó chứ,nó đơn giản mà cũng không đơn
giản.Biết nói thế nào cho cháu hiểu nhỉ? Công việc này hoàn toàn trong
sáng mà.Ông lão quay qua nhìn cô cười rất hiền hậu,nụ cười làm cô cảm
thấy an tâm hơn.
-Chỉ là một việc nhỏ thôi không bắt cháu phạm pháp hay xúc phạm ai
đâu.Nhưng ta tin cháu sẽ làm được điều này.Nếu đồng ý,mai hãy đến phòng
ta, còn không,cháu có thể lĩnh lương và nghỉ việc.
Nói rồi, Ông ta khoát tay ra hiệu cho người đưa cô về.
Chiếc xe lăn bánh , ông lão đứng một mình nhìn mặt sông lấp lánh ánh đèn…
-Người ta nói “con gái sáng nắng chiều mưa,trưa loạng choạng” quả không
sai.Em nhìn em kìa, mới hôm qua còn hớn hở như mẹ cho quà,hôm nay lại bí xị như thế nào kia?Đúng là con mèo mà. Càng nhìn lại càng giống
đôrêmon.
-Ba thế nào rồi anh? Chẳng thèm để ý Tiểu Long nói, Linh Linh vừa hỏi, vừa cho mấy bộ quần áo vào máy giặt.
-Vẫn thế,chắc phải còn lâu mới ra viện được. Không còn sưng nhưng vẫn
đau lắm. Cứ để ba nằm viện đén khi nào khỏi hẵng ra,dù dì anh đi làm
thêm cũng được kha khá,cũng đủ trang trải mà….Ấy!Ấy! Giận chuyện gì thì
nói đi chứ,sao lại đổ hết lên những sinh linh vô tội này.Quần áo anh mày có tội tình gì đâu! Tiểu Long vừa nói và lấy đồ ra.
-Anh…Anh…
-Gì? Sao hôm nay lại ấp ấp úng úng thế?
-À! Không có gì. Linh Linh thực sự rất muốn biết xem Tiểu Long đang làm
gì ở ngoài.Sao ông chủ tiệm kem lại nói là đang làm trong công ty của
ông ấy.-À,mà anh này,nghe nói anh và Mỹ Đan đang