u Cuella bá đạo rồi lại không mất đi sự dịu dàng kéo hai tay của Hi Nguyên, đem mười ngón tay ngọc thon dài cẩn thận thả vào
lòng bàn tay to của mình, cùng sử dụng ngón cái nhẹ nhàng xoa lòng bàn
tay bị móng tay đâm tổn thương của cô.
"Zu, có phải là tôi rất
xấu hay không?" Hi Nguyên bị sự mỹ lệ của Thang Mang Lâm thương tổn, bị
sự nhu nhược của chính mình làm cho đau nhói. Có phải mình không đủ đẹp
hay không? Cho nên Lăng Khắc Cốt mới không thương cô?
"Ai nói?"
Zu Cuella cười mắt màu xanh dương nheo lại, đem Hi Nguyên ôm vào trong
ngực, nhẹ nhàng dỗ dành an ủi, "Tôi còn chưa từng thấy qua cô bé nào
xinh đẹp như chú mèo nhỏ thế này."
"Hừ!" Hi Nguyên lặng lẽ nhếch môi, kiêu hãnh nghếch đầu nhỏ lên hừ lạnh, "Coi như anh thức thời!"
"Con mèo nhỏ!" Zu Cuella cưng chiều nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kiêu
ngạo này của Hi Nguyên, hài hước trêu chọc nắm được cái mũi của cô.
“Heo sắc lang! Anh mà bóp xẹp lỗ mũi tôi, tôi liền đem lỗ mũi anh vặn
xuống!" Hi Nguyên tức giận xoa mũi dọc dừa bị bóp đỏ của mình, cô nhìn
chằm chằm Zu Cuella giống như cùng cô có thù oán gì vậy.
"Tôi
không bỏ ra được!" Zu Cuella nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Hi Nguyên lên,
kiên định nói. Đôi con ngươi mày xanh sáng như ánh sao giống như hai đầm nước sâu thẳm, mắt lửa nóng nhìn Hi Nguyên lóe lên.
Hi Nguyên bị Zu Cuella nhìn có chút không được tự nhiên, lông mi thật dài của cô rủ
xuống, khiến hai hàng mi như hai cái quạt nhỏ rậm rạp che lại nội tâm
khác thường.
"Buông . . . . . Buông tôi ra. . . . . ." Hi Nguyên
chứng kiến đầu Zu Cuella hàm chứa nụ cười yếu ớt cúi thấp xuống thì hốt
hoảng đẩy gương mặt tuấn tú của anh ta ra, né qua một bên.
Hôm nay cô bị sao thế này? "Lão đại, ngọn gió nào đem cái người bận rộn này thổi tới đây vậy hả?" Sơn Miêu huýt sáo,
không kềm chế được mà cười chào hỏi Lăng Khắc Cốt. Chỉ là trong nụ cười
kia hình như xen lẫn một chút gì dó, tựa như trong hương vị trà sữa
thuần khiết lại bị trộn vào hương vị cà phê đắng ngắt, nhưng hương vị
ngửi thấy lại vẫn ngọt lịm mê người, làm cho người ta không thể phát
hiện được mĩ vị đắng ngắt của nó.
Lăng Khắc Cốt không nói gì, chỉ là dùng ánh mắt lãnh khốc nhìn lướt qua phòng Kim Đế đóng kín kia, ngón tay ôm Thang Mang Lâm có chút dùng sức.
Nghe được giọng nói của
Sơn Miêu, thân thể Thang Mang Lâm rõ ràng cứng ngắc, ánh mắt mang theo
sự hoảng hốt. Thấy đôi con người đào hoa bén nhọn của Sơn Miêu híp lại
thì cô quả quyết nhón chân lên, hướng tới gương mặt lãnh khốc của Lăng
Khắc Cốt, hôn: "Anh, em yêu anh."
Cái hôn này khiến hai người đổi sắc mặt, một là Sơn Miêu, một là Hi Nguyên đang ở trong phòng Kim Đế.
Cô nhìn thấy môi Thang Mang Lâm chặm tới mặt Lăng Khắc Cốt thì khuôn mặt
nhỏ nhắn bỗng chốc biến trắng, môi bắt đầu khẽ run. Hai người bọn họ bày ra cái bộ dạng thâm tình kia là muốn chứng tỏ, cô ấy là người tình của
anh.
"Zu, dẫn tôi đi!" Hi Nguyên nén lệ bắt lấy bè gỗ duy nhất
bên cạnh, nỗ lực để thân thể sắp xụi lơ không đến nỗi té lăn trên đất.
Cô cảm thấy hơi sức quanh thân mình cũng bởi vì nhìn thấy cái hôn này mà bị hút hết, lòng của cô giống như một khí cầu không có nhiệt độ, bị đào rỗng rồi.
"Được!" Zu Cuella cởi áo khoác của mình xuống, khoác
lên trên người Hi Nguyên đang run rẩy không ngừng, sau đó một tay ôm lấy thân thể lạnh lẽo của cô, "Tôi dẫn em về nhà."
Thời điểm bọn họ đi ra khỏi phòng, ba người phía ngoài đang ở trong trạng thái giằng co.
Lăng Khắc Cốt bởi vì bị hôn trộm mà sửng sốt, ánh mắt mê mang nhìn Thang
Mang Lâm trong ngực. Thừa dịp anh không chú ý, Zu Cuella thành công đem
Hi Nguyên rời đi.
Hi Nguyên liều mạng cắn môi, không để cho mình
khóc thành tiếng. Ánh mắt của cô nhìn thấy hai người hôn giống như là
quên mình thì như bị một kiếm hung hăng đâm vào.
Cô toàn tâm toàn ý yêu người đàn ông mà giờ phút này đang ôm hôn người phụ nữ khác.
Còn có cái gì tổn thương hơn so với điều này nữa đây?
Thân thể của cô ở trong ngực Zu Cuella phát run, như Bách Hợp bị mưa đá tập kích, ở trong gió mất hồn, tâm đã bị tàn phá.
Thang Mang Lâm hôn rất điên cuồng, hình như muốn ăn hết Lăng Khắc Cốt vậy,
dùng sức ngậm lấy đôi môi mỏng của anh vào trong miệng, cũng kéo thấp
đầu của anh xuống, để cho anh cùng mình dán càng gần hơn.
"Thang Mang Lâm!" Lăng Khắc Cốt còn không có phản ứng với Thang Mang Lâm, liền nghe đến tiếng hô không vui của Sơn Miêu.
"Băng Nhi, " Lăng Khắc Cốt lạnh lùng đẩy Thang Mang Lâm ra, khẽ mở cánh môi
mỏng còn vương son môi hồng, "Để Sơn Miêu đưa em về."
Nói xong,
cũng không chút lưu luyến đẩy Thang Mang Lâm ra, sau đó mặt lo lắng đi
về hướng căn phòng cách đó không xa. Nhưng khi anh đẩy cửa phòng ra thì
người anh muốn tìm đã không thấy. Anh lạnh lùng đứng ở cửa phòng, hai
quả đấm nắm lại thật chặt, ánh mắt hẹp dài lạnh lùng phóng ra thứ ánh
sáng tà ác như muốn giết người.
"Anh. . . . . . Băng Nhi muốn. . . . . . Để cho anh. . . . . ." Thang Mang Lâm chạy đến bên cạnh Lăng Khắc Cốt, nhu nhược vô dụng cầu khẩn, giọng nói của cô hình như vô cùng vô
lực, lời còn chưa nói hết, thân thể