xuống đất mặc cho người chà đạp. Bởi vì bọn họ là người nghèo, cho nên em gái mới trở thành đồ chơi của kẻ có tiền.
Nực cười biết bao.
Cái thế giới này từ xưa tới nay chính là không công bằng.
"Anh, tha thứ cho Lâm Lâm." Mang Lâm khổ sở mà đem một tờ chi phiếu nhét vào
trong tay anh, không đợi Thang Dật Thần đem chi phiếu ném vào trong tay
cô liền nén lệ xoay người chạy đi. Mấy tên hộ vệ thấy thế, lập tức đuổi
theo.
Anh trai nói không sai, cô bán đứng thân thể của mình, bây
giờ mặc dù Lăng Khắc Cốt không có đụng cô, cũng không đại biểu về sau
cũng sẽ không đụng. Cô là một người học mười mấy năm múa ba lét, thế
nhưng thành người tình cho người khác bao nuôi . . . . . Khi về đến nhà, Lăng
Khắc Cốt đang ngồi ở trong phòng khách xem báo. Hi Nguyên thét lên nhào
vào trong ngực của anh: "Ba, người trở lại rồi."
"Nhớ ta sao?"
trong tròng mắt đen Lăng Khắc Cốt có loại ánh sáng tà mị, môi mỏng có
chút nhếch lên mỉa mai, cười như không cười, gương mặt anh tuấn lãnh
khốc giống như Satan tới từ địa ngục, lạnh lẽo rồi lại có lực hút trí
mạng.
"Bé con nhớ ba, nhưng ba cũng không nghĩ tới bé con. Vừa
đi liền mười tháng, ngay cả điện thoại cũng không thèm gọi về." Hi
Nguyên có chút oán trách níu lấy y phục đắt giá của Lăng Khắc Cốt. Mười
tháng không thấy, Lăng Khắc Cốt trở càng trở nên ưa nhìn hơn, càng thành thục hơn, trên người anh nồng đậm hơi thở nam tính, khiến Hi Nguyên có
chút say.
"Ta đi công tác."
"Lấy cớ! Truyền thông Thiên Đô nói về Scandal người cùng dì Lệ Văn đi chung với nhau. Con thấy là ngài đi gặp người tình thì đúng hơn." Hi Nguyên bất mãn chu cái miệng nhỏ
nhắn. Mặc dù vào ba năm trước sau sự kiện bị Tưởng Lệ Văn ngược đãi cô
ta liền bị phái đến nước Mĩ, nhưng quan hệ của ba và cô ta giống như
cũng không có sứt mẻ gì, ngược lại trở nên càng thân mật, mỗi lần đi
nước Mĩ, truyền thông liền rùm beng thông báo Scandal của hai người bọn
họ.
"Người tình?" ánh mắt hẹp dài của Lăng Khắc Cốt lạnh lùng quỷ dị nheo lại.
"Chẳng lẽ không đúng?" Hi Nguyên khẩn trương nhìn Lăng Khắc Cốt, thật là sợ
anh thừa nhận giữa anh cùng Tưởng Lệ Văn có quan hệ mập mờ.
Lăng
Khắc Cốt cười nhạt chẳng nói đúng sai, không trả lời vấn đề của Hi
Nguyên. Chỉ là từ trong túi móc ra một cái hộp xinh xắn đưa cho cô:
"Sinh nhật vui vẻ!"
"Lại là cục đá!" Thấy dây chuyền ngọc xanh
trong hộp kia, Hi Nguyên thất vọng trả lời. Cô muốn căn bản không phải
châu báu ngọc ngà, thứ này chỉ cần tốn tiền là có thể mua được, cô muốn
chỉ là sự quan tâm của Lăng Khắc Cốt. Nhưng những lúc anh ở bên cô chỉ
cần dùng ngón tay cũng đếm được.
"Không thích?" Lăng Khắc Cốt nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Hi Nguyên lên, con ngươi tà mị lãnh lẽo khẽ nheo lại.
"Nếu như có thể đem người làm thành quà thì sẽ thú vị hơn đấy!" Hi Nguyên
ngang ngược níu lấy cổ áo Lăng Khắc Cốt, ngực nhỏ nhắn mà hoàn mỹ trong
lúc vô ý áp vào ngực của đối phương.
"Con đã không còn là cô gái
nhỏ đơn thuần nữa rồi, con là bé con của ta!" Nắm cằm xinh xắn của Hi
Nguyên, trong mắt Lăng Khắc Cốt thoáng qua một tia ác độc. Giờ khắc này, anh sẽ không còn thương yêu.
Hi Nguyên cũng không nhận thấy được tà mị trong ánh mắt của Lăng Khắc Cốt, cười gục vào đầu vai anh, như
đứa trẻ nhỏ bị mệt: "Bé con mượn bả vai dùng một chút, hôm nay mệt quá."
Môi mỏng của Lăng Khắc Cốt nhẹ nhàng nhếch lên một góc, mang theo lạnh lẽo, cũng lộ ra ma mỵ, giống như Satan trong đêm tối, nguy hiểm lại mê
người.
Dính vào trên người Lăng Khắc Cốt, trong lòng Hi Nguyên
đang nhẹ nhàng nhảy lên. Từ trên người ba truyền đến một cỗ mùi xạ hương thuần nam tính, mùi hương kia quanh quẩn ở chóp mũi Hi Nguyên, dễ ngửi
đến khiến cô không nhịn được hít sâu.
Cúi đầu nhìn cái đầu nho
nhỏ mè nheo tại trước ngực mình, Lăng Khắc Cốt không tự chủ được chống
đỡ lên đỉnh tóc cô. Anh tuấn lãnh cùng Hi Nguyên xinh đẹp tạo thành một
bức tranh xinh đẹp, tựa như Satan kết hợp cùng với thiên sứ.
"Khắc Cốt, anh thế nào về nước cũng không có đợi em?" Gương mặt xinh đẹp của
Tưởng Lệ Văn xuất hiện trước mặt Hi Nguyên, nụ cười oán hận của cô ả
khiến Hi Nguyên thấy chói mắt.
"Công việc của cô là ở Mĩ." Lăng
Khắc Cốt đầy uy nghiêm trừng mắt nhìn Tưởng Lệ Văn một cái, sau đó đem
Hi Nguyên thả xuống đất, vỗ vỗ đầu của cô dụ dỗ nói: "Bé con tự mình trở về phòng nghỉ ngơi, ta có chuyện nói với Lệ Văn."
"Ba!" Hi
Nguyên bất mãn chu cái miệng nhỏ nhắn. Ba thấy Tưởng Lệ Văn dĩ nhiên
cũng sẽ vứt mình qua một bên, chẳng lẽ mình không có quan trọng bằng
Tưởng Lệ Văn?
"Nhanh đi!" Lăng Khắc Cốt nhu hòa nhưng không mất nghiêm nghị ra lệnh cho Hi Nguyên.
Hi Nguyên chỉ có thể không cam lòng trừng mắt nhìn vẻ mặt hả hê của Tưởng
Lệ Văn một cái, hếch khuôn mặt nhỏ nhắn lên kiêu ngạo mà lướt qua Tưởng
Lệ Văn, đi về phía gian phòng trên lầu của mình.
Sau khi Hi Nguyên đã rời đi, dịu dàng trên mặt Lăng Khắc Cốt lập tức thu lại, ánh mắt sắc bén đến kinh người: "Đến thư phòng!"
Tưởng Lệ Văn cắn cắn môi dưới thoa son đỏ mọng, mặt ủy khuất đi theo sau lưng Lăng Khắc Cốt.
"Lệ Văn, cô hơi quá rồi." Lăng Khắc