g giữa hai chân
tôi, bắt đầu thăm dò.
Tôi vội vàng ngăn lại: “Đừng! Bây giờ không được!
Không thể tiếp tục được nữa, em xin anh đấy, để em nghỉ một lát, em… chỗ đó hơi
đau…” Giọng tôi càng lúc càng yếu, đến cuối cùng tôi nghĩ chắc mặt mình hẳn
phải đang đỏ tưng bừng.
Nước mắt trào ra nơi khóe mi, vì khoái cảm và kích
thích vô tận đang trào ra từ thể xác cũng như sâu thẳm tâm hồn.
Chuyện quấn quýt gối chăn trên thế gian, khoảnh khắc
lâng lâng hồn bay phách lạc nhất, cảm giác sung sướng chết đi sống lại ấy, tôi
nghĩ, không gì khác chính là thời khắc hai linh hồn đầy dục vọng nhập vào làm
một.
Ngày thứ hai, Ninh Hiên không đi làm. Hắn cũng xin
nghỉ. Cả ngày trời chúng tôi xoắn xuýt bên nhau, ăn uống, ngủ nghê và “tập thể
dục” trước khi đi ngủ.
Đang nằm trên giường bỗng nhiên nghĩ tới chuyện An Tỷ
kể, tôi liền hỏi mượn điện thoại của hắn chơi. Ninh Hiên có vẻ không muốn đưa
cho tôi: “Điện thoại có gì mà chơi, cái nào chả giống cái nào!”
Tôi không chịu, loi nhoi không ngừng xoay hết bên này
đến bên khác, hắn đành nhượng bộ: “Được rồi, thì em chơi đi này! Em đừng có
động đậy nữa! Rắp tâm muốn ép cạn người đàn ông của em à! Nhã Nhã, ngoan nào,
đừng động đậy. Em mà động đậy là anh có phản ứng ngay đấy, có điều ông xã em
phải nghỉ ngơi! Nghỉ một lát rồi sẽ lại đáp ứng cho em đầy đủ! Ngoan…”
Tôi vừa tức lộn ruột lại vừa buồn cười. Hắn nói cứ như
thể tôi đang không được thỏa mãn nhu cầu tình dục vậy.
Cầm điện thoại từ tay hắn, vừa bật sáng màn hình, mắt
tôi đã bắt đầu ươn ướt. Tôi gối đầu lên cánh tay Ninh Hiên, cùng hắn nhìn màn
hình, cổ họng cứng đơ, ú ớ hỏi hắn: “Có phải anh… sau đó… anh đã quay lại nhặt
điện thoại?”
Ninh Hiên dịu dàng vuốt ve lưng tôi, gật đầu nói: “Ừ,
anh không nỡ mất chúng!”
Mũi tôi sụt sịt: “Anh là đồ ngốc!”
Hắn nhìn tôi cười: “Chẳng ra làm sao, lại khóc nhè!
Anh sẵn sàng làm đồ ngốc vì em!”
Tôi vừa khóc vừa cười hỏi hắn: “Ninh Hiên, tại sao anh
lại thích em như vậy?”
Hắn nhẹ nhàng hôn lên môi tôi, lắc đầu: “Nhã Nhã,
không phải là thích. Anh không thích em, mà là yêu. Anh yêu em!”
Tôi rướn cổ hôn lại mãnh liệt hơn, rồi nói với hắn:
“Ninh Hiên, em cũng yêu anh! Yêu siêu cấp vô địch luôn!”
Hắn cười sung sướng, hai mắt hiện ra không biết bao
nhiêu là bông hoa có tên gọi Hạnh phúc.
Tôi sực nghĩ tới thời hạn ba ngày, lập tức cảm giác
hạnh phúc đê mê thắm vào tận xương tủy vừa rồi tan biến, chỉ còn lại đau khổ
ngập trời rợp đất.
Sợ Ninh Hiên nhận ra sự biến đổi của mình, tôi vội
vàng quay đi nhìn vào điện thoại của hắn. Nhìn những bức ảnh của mình, nhớ lại
chuyện cũ, trong lòng quả thật vừa vui vừa buồn. Nỗi buồn vui lẫn lộn này đã
xác định đinh ninh rằng tôi và Ninh Hiên nhất định không có ngày mai.
Bức hình cuối cùng hiện lên, mắt tôi dán chặt vào màn
hình, toàn thân cứng đờ vì kinh ngạc.
Tôi hơi kích động quay sang hỏi hắn: “Anh chụp cái này
à?”
Hắn chậm rãi gật đầu: “Ừ.” Hắn đưa tay lên dịu dàng
vuốt ve khuôn mặt tôi, nhìn vào mắt tôi, đáy mắt hắn tha thiết chất chứa bao
tình cảm chan chứa không diễn tả được bằng lời, hắn nói: “Em chẳng hỏi tại sao
anh lại yêu em còn gì? Anh định đợi đến lúc chúng mình cưới nhau rồi động phòng
hoa chúc mới trả lời. Nhưng em đã phát hiện ra rồi thì bây giờ anh nói cho em
biết cũng được!”
Bức ảnh cuối cùng trong điện thoại của Ninh Hiên chụp
tôi khi còn chưa tốt nghiệp đại học. Khi đó gần khu nhà tôi có một chợ cóc nho
nhỏ. Tôi trong bức hình đang lớ ngớ đứng cười ngu si trước một đống dưa chuột,
rau cải, cà tím.
Tôi ngoảnh đầu sang hỏi Ninh Hiên: “Sao anh lại có ảnh
của em từ thời đó! Ngày đấy em còn chưa biết anh là ai mà!”
Ninh Hiên có vẻ khó khăn nói: “Nhưng anh biết em.”
Tôi gặng hỏi hắn chuyện là như thế nào, hiếm hoi lắm
mới thấy hắn ngượng ngùng, rủ rỉ kể tôi nghe mọi chuyện.
Tôi không khỏi than thở: “Hóa ra em lại có ma lực vô
biên đến thế cơ đấy! Đến chính em cũng không biết nữa!”
Hắn bật cười: “Phải nói là anh bị trúng tà.”
Tôi lườm hắn một cái, hỏi: “Lúc chụp ảnh này anh bao
nhiêu tuổi?”
Hắn nói: “Mười sáu.”
Tôi thè lưỡi nói giọng cảm thán: “Thế tức là anh mới
vào cấp Ba? Trời, đúng là anh phát triển sớm kinh khủng khiếp!”
Hắn kéo tôi lại, ôm gọn vào lòng. Tôi vùi mặt vào hõm
cổ hắn, cảm xúc trào dâng. Môi hắn kề sát bên tai tôi, khẽ nói: “Anh biết một
bài hát tên là ‘Yêu em đâu chỉ đôi ngày’, Nhã Nhã, anh yêu em cũng không chỉ
trong đôi ba ngày thôi đâu. Anh yêu em còn nhiều hơn nhiều hơn rất nhiều so với
những gì em biết!”
Tôi vứt điện thoại sang một bên, vùng dậy cưỡi lên
người Ninh Hiên, nói: “Ninh Hiên, anh kích thích dục vọng của em rồi đấy! Bây
giờ em muốn cưỡng đoạt anh!”
Ninh Hiên giữ hông tôi: “Được… tốt nhất là em… em cứ
cưỡng đoạt anh suốt đời!”
Trong lúc ý loạn tình mê, hai tiếng “suốt đời” làm tôi
giật mình choàng tỉnh khỏi cơn say điên đảo.
Suốt đời.
Suốt đời với người khác là mãi mãi.
Còn với tôi, suốt đời chỉ có ba ngày ngắn ngủi.
Suốt ba ngày, tôi và Ninh Hiên như hai ngọn dây leo,
quấn lấy nhau một phút cũng không nỡ rời.
Dẫu tôi muốn đ
