hỏ có một cái đĩa ăn sáng, một chén cơm cùng một đôi đũa, Phương đại nương kéo chiếc ghế ra.
“Đến, ngồi xuống ăn.” Nàng vỗ vỗ xuống thành ghế.
“Cám ơn đại nương.” Vấn Nhi sớm đã cảm thấy đói bụng réo lên , khi vừa mới đang tắm, bụng không biết đã kêu lên bao nhiêu lần.
Nàng nhẹ nhàng nâng bát cơm lên, đảo mắt nhìn bát, ngửi thấy mùi cơm bốc lên nhưng vẫn chưa vội vàng ăn. Tuy rằng đói cực kỳ, nhưng giơ tay nhấc chân vẫn là tao nhã ôn nhu.
Phương đại nương kéo một chiếc ghế khác ra cũng ngồi xuống, cảm thán nói: “Ngươi vận khí cũng không tệ lắm, bây giờ còn có cơm tẻ ăn, nếu là trước đây một năm, có canh cháo hoa để ăn chúng ta đều là đã cảm thấy thực sự vui mừng rồi!”
Vấn Nhi gắp một đũa mai rau khô (*) bỏ vào miệng nhai, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức nhăn thành một đoàn. Nàng hoả tốc và một ngụm cơm, thẳng đến mai rau khô cùng cơm trắng đều nuốt vào bụng, nàng mới có thể mở miệng đặt câu hỏi.
(*mai rau khô: chắc là một loại rau dại a )
“Vì cái gì?”
“Đại nương ta a, vài năm trước vì tị nạn, mang một nhà già trẻ đến phía nam, may mà gặp trại chủ thu lưu, bất quá lúc ấy tình huống trong sơn trại cũng không được tốt lắm, sáu nhân khẩu ngủ trong một gian nhà nho nhỏ, là trại chủ có biện pháp tốt nên chúng ta mới có chỗ ở.”
“Đại nương đã vất vả rồi.” Vấn Nhi nhẹ giọng nói, mắt to khẽ chớp chớp, chần chờ trong chốc lát mới mở miệng. “ Đại nương, vì cái gì Thất ca nói chúng ta là sơn tặc?” Tên này, vẫn thực làm nàng cảm thấy phức tạp.
Phương đại nương nghe vậy cười to.
“Chúng ta thật sự là sơn tặc, truyền thuyết ở bên ngoài gọi nơi đây là Cửu sơn Thập Bát, [ Sơn Lang '> chính là trại chủ của chúng ta (*). Bất quá ngươi yên tâm, trại chủ không làm chuyện hại người, thật là muốn cướp cũng chỉ vì dân hành đạo, chỉ cướp tiền của bọn tham quan cùng thương nhân vô lại”
(*Trong truyền thuyết anh được xưng danh là Sơn Lang nha, Sơn Lang: sói hoang trong rừng; ôi danh hiêụ hay quớ *-*)
Nam nhân kia, bị mọi người xưng là Sơn Lang sao? Ánh mắt tàn khốc kia, thái độ cao ngạo, xác thực cực kỳ giống sói hoang bất tuân. (*bất tuân: không tuân thủ theo phép tắc gì)
Nàng chưa từng nghe qua danh hiệu này, trực giác lại biết xưng hô này có thể làm cho không ít người sợ tới mức hồn phi phách tán.
Vấn Nhi dừng lại không ăn tiếp, cúi đầu lo nghĩ.
“Như vậy, trại chủ là người tốt?” Nàng hỏi
“Ách…… Này……” Phương đại nương vẻ mặt chần chờ, như là nghĩ tới cái gì, vẻ mặt có chút khó xử xấu hổ.
Vấn Nhi chờ, mắt trong suốt mở to không chớp.
Nam nhân kia chiếu cố nạn dân, cho bọn họ chỗ ăn chỗ ở, lại chỉ cướp của tham quan ô lại, những việc làm đó tất cả đều là hành vi nghĩa tặc, nếu không phải bản tính thiện lương, sao làm như thế ?
Phương đại nương sau một lúc lâu mới mở miệng, cố ý chuyển đề tài
“Tóm lại, sau này ngươi liền trụ ở nơi này, cùng phòng với ngươi là người kêu Tiểu Thúy.” Nàng căn dặn nói. “ Nơi này không dưỡng ăn không ngồi rồi, buổi sáng giờ dần (*) sẽ rời giường, nữ quyến ăn cơm là ở phòng bếp bên cạnh trên bàn ăn dài, không có việc gì đừng tiến vào đại ốc, nữ nhân là không thể vào chỗ –”
(*giờ dần: 3-5 giờ sáng)
“Vì cái gì?” Nghe được một câu cuối cùng, Vấn Nhi lại mở miệng.
Đại nương bị hỏi ngẩn ngơ. “Cái gì vì cái gì?”
Ai a, nguy rồi, thật sự là đặt sai tên, xem ra tiểu cô nương này không hỏi không để yên đâu !
“Vì cái gì nữ nhân không thể vào đại ốc?”
“Này, này còn vì cái gì, đại sảnh vốn sẽ không cho nữ nhân đi vào.” Phương đại nương có chút ngạc nhiên, nhất thời cũng nói không nên lời nguyên nhân.
Đây là quy củ trong sơn trại, đại sảnh là nơi nhóm nam nhân dùng để nghị sự, nữ nhân không thể đi vào, tất cả mọi người trong lòng đều biết, coi là đương nhiên, nhiều năm đều yên lặng tuân thủ.
“Phải không?” Vấn Nhi nhẹ giọng nói, buông mắt xuống
Trời ạ, lại là một câu hỏi !
Phương đại nương chống đỡ không được, liên tục lùi ra sau, cơ hồ đã nghĩ tông cửa xông ra. Vừa vặn, có người đẩy cửa tiến vào, nàng vừa thấy người tới, nhẹ nhàng thở ra.
“Chờ ăn no, ngươi liền theo Tiểu Thúy cùng nhau đi đến nơi làm việc.” Nàng trước phân phó Vấn Nhi, quay đầu nhìn lại hướng một tiểu cô nương khác. “Tiểu Thúy, Vấn Nhi là vừa vào trong trại, sau này cùng ngươi ở cùng phòng, ngươi mang nàng đi làm việc, có rảnh chiếu cố một chút, cứ như vậy, ta đằng trước còn có việc, đi trước.”
Nàng vội vàng công đạo, rồi mới cất bước đi, đi như chạy ly khai khỏi nơi đó
Ba ngày sau, trong sơn trại mọi người mới biết được, trại chủ nhưng đã kiếm một củ khoai lang phỏng tay (*)trở về.
(*cái câu này có ý là kiếm được một người không biết làm việc gì *hố hố* )
Vấn Nhi xinh đẹp hiền lành, dễ dàng được mọi người yêu thích, nhưng nói đến làm việc, nàng không biết gì cả.
Muốn nàng múc nước, nước trong gáo cũng đỏ gần hết ; Muốn nàng nhóm lửa, nàng đem khuôn mặt nhỏ nhắn biến thành vẻ mặt nhem nhuốc dính đầy bụi, lửa với nước đều không làm được, muốn nàng nấu cơm, nàng lại đặt nồi không lên, sau khi bắc lên lò bếp, suýt nữa thiêu cháy phòng bếp.
Trong lòng nhóm nữ quyến biết, Vấn Nhi xuất thân khác với mọi người, trước kia đại khái