cho trong trại.
Nhớ tới Cán Sa Thành, khuôn mặt tuấn lãng nghiêm khắc hiện lên ở trong đầu.
Đại ca!
Khanh Khanh hô nhỏ một tiếng, tay nhỏ bé che đôi môi đỏ mọng lại.
Nguy rồi, nàng nhưng lại đã quên mất đại ca.
Nếu làm cho đại ca biết, nàng đã ủy thân cho Hoắc Ưng, đại ca khẳng định sẽ nổi trận lôi đình. Vừa mới cùng Sơn Lang giao chiến, bản thân muội tử đã bị ném lên trên giường, thù mới hận cũ này, hắn nuốt xuống được sao?
Trừ bỏ đại ca, phụ thân ở kinh thành, nếu là biết được hòn ngọc quý trên tay mình, thành nữ nhân của sơn tặc, sẽ tức thành cái dạng gì đây? Khanh Khanh đôi lông mày thanh tú nhăn lại, khẽ cắn môi dưới, phiền não không biết nên như thế nào cho phải.
Phụ thân cùng đại ca, đều là người nàng để ý nhất, nhưng vì sao khi nằm ở trong lòng Hoắc Ưng, hắn tổng có thể làm cho nàng đã quên hết thảy.
Than nhẹ một tiếng, nàng đi ra sân, đi vào bên cạnh tường, nhìn cây cối xanh biếc bên ngoài
Vẫn ở trong sơn trại nghỉ ngơi như trước, duy nhất không giống là nàng chuyển vào trong phòng của Hoắc Ưng, thành nữ nhân của Hoắc Ưng. Mọi người miễn nàng làm mọi việc, để cho nàng một người hầu hạ Hoắc Ưng.
Chỗ ngồi ở sân này, cùng một dãy nhà dài có đoạn khoảng cách, ở giữa có trồng rừng cây phong, phía sau dãy nhà còn lại là khu rừng rậm rạp. Theo tường bên cạnh nhìn lại, có thể thấy trong rừng phiá sau dãy nhà có đường mòn.
Một ngày ba bữa, nàng sẽ thấy có một tiểu nha hoàn, sẽ bưng đồ ăn, dọc theo đường mòn đi vào cánh rừng.
Nơi đó chắc có người ở đi?
Lòng hiếu kỳ nổi lên, Khanh Khanh bước nhanh cước bộ theo sau, xuyên qua bức tường, bước trên đường mòn —-
Như là đã chọn không đúng thời điểm không thích hợp, lời nói cảnh báo lạnh như băng lúc này bỗng vang lên.
“Ngươi muốn đi đâu?”
Hoắc Ưng!
Cùng với tiếng nói trầm thấp, là một đôi cánh tay nam tính kiên cố, hắn đột nhiên xuất hiện, ôm ngang eo nàng, đem nàng kéo vào trong lòng.
“Ách, ta chỉ là muốn đến phía sau đi nhìn một cái.” Khanh Khanh thở nhẹ một tiếng, ngã tiến vào trong lòng hắn, vừa mới phủ thêm áo khoác, một khi lạp xả, lại rộng mở một chút, lộ ra cổ trắng như tuyết, xương quai xanh xinh đẹp.
Hoắc Ưng cúi đầu nhìn nàng, không có để phí cảnh đẹp này, ánh mắt chuyển sang thâm trầm, sâu xa.
“Không được đi.” Hắn ôm lấy nàng, trở lại bên trong phòng, còn tiện nhấc chân đá cánh cửa.
“Vì cái gì ?” Khanh Khanh hỏi lại, hai tay đặt trước ngực trần trụi của hắn, sợ bản thân sẽ áp đến đầu vai bị thương hắn.
“Ta yêu chưa đủ.” Hắn giọng nói thô lỗ, nhìn chằm chằm nàng ngượng ngùng, toàn thân đang đỏ bừng
Nhìn nàng thật đáng yêu.
Hắn chớp chớp hai tròng mắt, bàn tay to ngăm đen di chuyển trên thân thể của nàng, nắm chặt bộ ngực phẫn nộn đẫy đã của nàng —-
Khanh Khanh đổ một ngụm khí lạnh, nháy mắt đã quên hai người đang nói cái gì. Nàng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nhẹ nhàng giãy giụa.
“Trại chủ —- đừng —- đã là ban ngày —-” thanh âm của nàng rất nhỏ, bởi vì hắn chạm đến mà run run.
Bàn tay to đặt ở bên hông nàng, từ từ đi xuống, chạm tới mông nhỏ nhắn non mềm của nàng. động tác kia vô cùng thân thiết , làm cho nàng xấu hổ đến toàn thân đỏ lên, lại không có chỗ nào có thể trốn.
“Kêu ta Hoắc Ưng.” thanh âm của hắn, vì dục vọng mà khàn khàn, bá đạo buộc nàng gọi tên hắn.
Khanh Khanh run run, nhìn lên cặp con ngươi đen kia, vô lực kháng cự yêu cầu của hắn. “Hoắc, Hoắc Ưng —-”
Một nụ cười yếu ớt vừa lòng hiện lên ở bạc môi của hắn, bàn tay to luồn vào bên trong quần áo càng thêm làm càn.
“Thiên —- nàng nhỏ giọng ngâm khẽ, ở dưới sự âu yếm của hắn lắc lắc thân mình. Hoắc Ưng muốn —- ách không thể nào, hiện tại là ban ngày a, chẳng lẽ hắn —-
Nàng từ nhỏ liền theo khuôn phép cũ, cẩn thủ lễ giáo, hắn lại bừa bãi phóng đãng, căn bản không đem quy củ này để vào mắt, ý định muốn dạy hỏng nàng.
Hắn nhìn vào cặp mắt nâu, thâm u mà mê hoặc người của nàng
“Không có người quy định ban ngày không thể làm.”
“Nhưng là —-” Nàng trái tim đập mạnh, khẽ cắn môi đỏ mọng
“Ngươi rất ầm ĩ.” Hoắc Ưng không kiên nhẫn nhíu mày, đột nhiên xoay người ngăn chặn nàng, dùng sức hôn trụ đôi môi đỏ mọng đầy đặn kia .
Nàng không hề có cơ hội nói chuyện. Khí trời đã vào thu, dần dần lạnh.
Nàng sinh ra ở phương bắc, đã quen nhìn mùa đông đại tuyết bay tán loạn, theo lý thuyết phía nam nên so với phương bắc ấm áp hơn, nhưng ở vùng núi thì độ ẩm thấp hơn, vừa mới vào thu, mỗi người đã mặc vào trang phục mùa đông.
Ngày ấy, Hoắc Ưng sáng sớm đã không biết đi đâu, Khanh Khanh vẫn ở lại trong phòng, đông sờ tây sờ, thu thập quần áo để mang đi giặt giũ.
Nàng thực khắc chế, không đi tìm hắn, nhưng theo ánh mặt trời từ từ ngã về tây, hắn vẫn là không thấy bóng dáng, trong phòng vẫn là trống rỗng, chỉ có nàng một người.
Vài bộ hắc sam đã được giặt sạch sẽ, phơi dưới ánh mặt trời chiếu nhẹ đã khô, nàng ngồi ở mép giường, cẩn thận gấp quần áo.
Hắn đi làm gì? Xây tường sao? Hay là đi săn bắn?
Đặt cung tên lên bàn, nàng theo phương thức Phương đại nương dạy, dùng da thú đánh bóng cung mộc, lại dùng vôi bôi lên trên dây cung.
Là xuống núi đi cướp sao? Trước đó vài ngày
