Vấn Lang Quân

Vấn Lang Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324045

Bình chọn: 8.5.00/10/404 lượt.

đằng trước chờ!” Hắn quát, lấy kiếm treo trên tường, mũi chân nhún một chút, liền phi thân xông ra ngoài.

Còn chưa đuổi tới quảng trường, âm thanh không dứt của Hoắc Ưng đã truyền khắp sơn trại.

Con hắc mã hí vang cả tòa sơn trại đáp lại triệu hồi của hắn, lập tức lao ra khỏi chuồng ngựa, ở bên cạnh hắn phun khí, giẫm chận tại chỗ chờ.

Hắn xoay người lên ngựa, ngừng cũng không ngừng, giục ngựa liền hướng cửa trại mà đi.

“Mở cửa, thả cầu kiều!” Thật lớn rống lên một tiếng, giống có thể chấn động mặt đất.

Thủ vệ đại hán hoảng sợ, nhảy dựng lên nghe theo, sợ động tác chậm một chút, sẽ bị trại chủ chém .

Cầu kiều còn chưa hạ xuống một nửa, Hoắc Ưng cả người lẫn ngựa đã phóng tới, không chờ cả tòa cầu kiều hạ xuống, hắn liền xông lên, giục ngựa nhảy dựng lên.

Ở trong tiếng kinh hô của mọi người, người và ngựa hòa làm một, bay vọt qua khe suối, sang tới bờ bên kia, chỉ chốc lát sau, thân ảnh hắn liền đã biến mất ở trong rừng rậm. Cán Sa Thành —-

“Đại tiểu thư, đại tiểu thư —-”

Cách đường mòn hoa uyển, tầng tầng liễu rủ, liền nghe thấy tiếng hô to của Xuân Bộ đang vội vàng chạy tới.

“Lúc này lại xảy ra chuyện gì?” Vũ Y đứng ở trong hành lang gấp khúc, không biết nên khóc hay cười nhìn nha hoàn bên người của mình. “ Vẫn còn gọi là tiểu thư, cẩn thận làm cho thành chủ nghe được sẽ phạt người.”

“Người là đại tiểu thư thôi.” Xuân Bộ thở hổn hển nhắc đi nhắc lại, cách xưng hô hai mươi năm đã quen, cho dù Vũ Y đã được gả cho người ta làm phu nhân, nàng vẫn là không thay đổi được cách xưng hô.

“Tốt lắm, nói đi, vì cái gì chạy gấp như thế?”

“A, đúng rồi, đại tiểu thư —-”

“Sao?” Vũ Y nhíu mày cảnh cáo.

“Là là là —-” Xuân Bộ tỉnh táo, vội vàng sửa miệng. “ Phu nhân, ngoài cửa có một cô nương a, nói nàng là Sở Cuồng, ách, là muội muội mất tích của thành chủ —-”

“Là Khanh Khanh cô nương?” Vũ Y ngẩn người.

Xuân Bộ gật đầu. “ Tần Bất Hoán ở trước cửa gặp nàng, bị dọa đến kinh hách!”

Trước đó vài ngày, Sở Khanh Khanh dưới sự nghênh đón của Hổ Trướng huynh đệ đi xuống phía Nam, khi trải qua Cửu sơn Thập bát , bị người ta cướp đi. Hổ trướng huynh đệ đa phần đều đã hi sinh, Khanh Khanh thì mất tích không thấy bóng dáng.

Sở Cuồng nghĩ là do Sơn Lang gây nên, tức giận lãnh binh tấn công sơn trại, may mà Vũ Y ra mặt ngăn cản, mới ngăn lại một hồi chém giết. Tại kia sau khi đã xảy ra nhiều lắm sự tình, Cán Sa Thành bị công hãm, Sở Cuồng bị rơi vào sự bao vây, vũ áo binh báo thù, giết người khởi xướng, còn cứu được trở về trượng phu.

Mấy ngày nay tới giờ, Cán Sa Thành lao vào việc việc trùng kiến (sửa chữa, kiến thiết, xây dựng lại), mỗi người đều bận tối mày tối mặt, cũng cực có ăn ý không nhắc tới chuyện của Khanh Khanh. Bọn họ đều nghĩ đến, Khanh Khanh đã hương tiêu ngọc vẫn, nào biết đâu rằng, lúc này cô nương kia nhưng lại theo từ quỷ môn quan chạy trở về.

“Người đâu? Nàng ở đâu?”

“Đã mời vào đại sảnh.”

Vũ Y nửa mừng nửa lo, vội vàng hướng đại sảnh đi đến, một mặt còn phân phó. “ Bảo phòng bếp chuẩn bị tiệc, chuẩn bị một bàn tốt nhất rượu và thức ăn. Còn có, dọn dẹp một gian phòng ở thanh tĩnh, đưa nước ấm cùng xiêm y đến, để cho nàng tắm rửa, nhưng đừng chậm trễ.”

“Dạ.” Xuân Bộ nghe vậy liền đi làm theo sự phân phó.

“Đợi chút.” Vũ Y nhớ tới một sự kiện, lại gọi nàng lại. “ Lại phái một người lập tức đi ra đê thượng thông tri thành chủ.” Biết được muội muội bình yên vô sự, hắn khẳng định cao hứng cực kỳ.

Xuân Bộ mỉm cười. “ Đã phái người đi.”

“Tốt lắm. khi ngươi quay lại đại sảnh, nhớ rõ mang đến một ấm trà hoa quế tốt nhất .”

“Dạ.” Xuân Bộ gật đầu, quay bước đi làm việc đã được giao phó.

Vũ Y hướng đại sảnh đi đến, nàng đi qua đình viện, bước qua bồn hoa thạch đầy nước, đi vào đại sảnh rộng lớn sáng ngời, ở trước cửa dừng lại cước bộ.

Trên ghế gỗ lót da thượng hạng có một vị cô nương tú lệ dịu dàng đang ngồi, trong tay là một bọc quần áo. Nàng rũ lông mi dài khẽ lay động, một thân mặc bố váy vải thô, y phục chỉnh tề, che dấu không được khí chất thanh tú kia.

“Là Khanh Khanh sao?” Vũ Y hỏi, chủ động đi qua. “ Tỷ là Vũ Y, thê tử của Sở Cuồng.” Nàng nhẹ giọng nói.

So với Sở Cuồng cao lớn tục tằng, Khanh Khanh tinh tế như liễu, là tiểu mỹ nhân làm người ta nhịn không được muốn che chở sủng ái. Cặp ánh mắt màu đồng long lanh như nước, như là chất chứa trong đó toàn lệ, làm cho người ta đau lòng, liền ngay cả trong ánh mắt, cũng có vài phần sầu.

Khanh Khanh gật đầu, có chút phản ứng mất tự nhiên, chỉ có thể lăng ngốc nhìn thiếu phụ xinh đẹp trước mắt. (NN: ô ô Y Vũ tỷ đã trở thành thiếu phụ rồi *hức hức*, thiếu phụ = người đã lập gia đình)

Đã sớm nghe nói qua, chủ của Sa Cán thành Phương Vũ Y, là đệ nhất mỹ nhân phía nam, xinh đẹp như thiên tiên. Nhưng này chỉ là nghe từ lời đồn, thật không ngờ, nghe đồn nhưng chỉ hình dung đến Phương Vũ Y một phần mười xinh đẹp, nàng chân chính là một mỹ nhân thông minh tú nhã, làm người ta nhìn mất hồn.

Khanh Khanh tán thưởng, lập tức đối với tân tẩu tử (chị dâu) này có hảo cảm.

Cũng chỉ có tuyệt thế giai nhân như thế, mới xứng đôi với đại ca rất tốt của nàng đâu


The Soda Pop