Vài Lần Hồn Mộng

Vài Lần Hồn Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329271

Bình chọn: 7.00/10/927 lượt.

.” “Mưu tính kinh thiên?” Huân Trì gật gật đầu, thần sắc nghiêm trọng nói: “Những cảnh tượng mà nàng nhìn thấy từ trong mộng không phải là vô căn cứ. Chắc có lẽ là người nọ gửi một vài thần thức ở trên người nàng, dựa vào một số thần chí còn sót lại mà cầu cứu nàng.” Nhược Nhất sửng sốt một phen, nghĩ đến thảm cảnh của người kia trong mộng, lòng nhất thời trầm xuống: “Thế nhưng bây giờ ta cũng không biết hắn bị nhốt ở đâu, càng không có cách để cứu hắn a.” “Nhược Nhất đừng nóng vội. Khi nãy ta đã nói, thi thuật này nhất định phải có một khoảng thời gian đáng kể, nếu hiện giờ nam tử gọi là Hồng Liên kia còn có thể tránh tai mắt kẻ thi thuật mà hướng nàng cầu cứu, có thể thấy được hắn vốn là một người có tình thần vững chắc kiên định. Vài ba năm hắn hẳn là cũng có thể miễn cưỡng chống cự được.” Huân Trì trầm mặc, tựa hồ nghĩ tới cái gì, “Nhược Nhất, nàng xác định thân thể hắn là từ ma khí tụ tập mà thành?” Nhược Nhất gật đầu. Sắc mặt Huân Trì trầm trầm, dưới ánh lửa bập bềnh lại có vẻ có vài phần nghiêm trang: “Nếu là như thế, chỉ sợ việc muốn làm từ sau lưng của người nọ, so với trong suy nghĩ của ta còn kinh người hơn.” Nhược Nhất giật mình: “Sau lưng của người nọ là ai? Hắn rốt cuộc muốn làm cái gì? Đây lại liên quan gì đến ma khí?” Bỗng nhiên, trong đầu Nhược Nhất tựa hồ hiện lên manh mối gì đó, nhưng nháy mắt lại tiêu tan, khiến nàng làm sao cũng bắt giữ không được. Huân Trì nói: “Chính là ma khí.” Hai trăm năm trước, linh sơn (núi thiêng) Không Tang do Huân Trì bảo hộ bị phá, từ đó năng lượng của phong ấn Thượng Cổ dùng để trấn thủ yêu thú quanh ngọn núi bị suy yếu trầm trọng. Sau đó Thương Tiêu nhập ma, Cửu Châu bị bao phủ bởi ma khí, ma khí của yêu thú dưới lòng đất không ngừng lộ ra. Bây giờ, Cửu Man phá vỡ phong ấn, lại xuất hiện Hồng Liên một “người” như vậy, nếu đây không phải thiên ý, mà là mưu đồ của ai… Nghĩ như thế, Nhược Nhất sắc mặt không khỏi xanh thêm ba phần: “Chẳng… Chẳng lẽ, người nọ muốn cho thiên hạ nhập ma?” Huân Trì híp mắt: “Chỉ sợ còn hơn thế nữa.” Hắn nói: “Nhược Nhất không biết, di hồn thuật chính là đi ngược với thiên đạo. Thuật này hung hiểm đến cực điểm, ngay cả bản thân kẻ thi thuật cũng phải gánh vác một nguy hiểm cực đại, một phút bất cẩn, liền có kết cục hồn phi phách tán, không được siêu sinh (đầu thai chuyển kiếp). Nhưng nếu cuối cùng thành công… Người nọ chẳng khác nào có năng lực nghịch thiên. Lúc đó, mặc kệ là nàng hay ta, là tiên tộc hay yêu tộc, đều bất lực.” Tim Nhược Nhất nhảy dựng, nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải. Huân Trì cũng trầm mặc giây lát, nhìn thẳng Nhược Nhất mở miệng nói: “Nhược Nhất, nàng có từng nghĩ tới việc dùng năng lực của mình đi bảo vệ bá tánh thiên hạ.” “Ta?” Huân Trì gật đầu: “Nếu ta nói, nàng của hiện nay có năng lực bảo vệ bá tánh, nàng có bằng lòng làm không?” Nhược Nhất cười nói: “Huân Trì nói đùa, ta làm sao có năng lực đó…” “Nhược Nhất.” Huân Trì nghiêm túc nhìn chằm chằm nàng, nói: “Việc này ta tuyệt không nói đùa. Chắc nàng đã biết trong thân thể nàng có cỗ lực lượng phong ma. Mà cái người đứng phía sau muốn lấy ma khí để làm mưa làm gió, cỗ lực lượng này trong thân thể nàng chính là thiên địch của hắn.” Nhược Nhất giật mình: “Ngươi làm sao mà biết ta…” “Việc này sau này ta sẽ nói với nàng. Nàng có được cỗ lực lượng này, bất hạnh thay nàng lại không biết sử dụng. Hiện nay, ta có thể dạy nàng sử dụng. Chỉ là thời gian này phải nếm không ít khổ cực. Nàng có nguyện ý chịu những đau đớn da thịt này để cứu bá tánh khỏi dầu sôi lửa bỏng không?” “Thật sự?” “Thật sự.” Nhược Nhất cân nhắc một lát, lắc đầu nói: “Ta không có năng lực cùng dã tâm lớn như vậy để bảo vệ bá tánh thiên hạ.” Huân Trì vừa định mở miệng khuyên bảo, Nhược Nhất lại nói, “Khi kiếp lôi từng phát từng phát giáng xuống, ta chỉ có thể ôm đầu một cách loạn xạ, thậm chí đã từng nghĩ sẽ ném đứa nhỏ xuống để đổi lấy mạng sống của mình. Ngươi thay ta cản kiếp lôi, khiến ngươi thương thế đầy mình, ngay cả Mạc Mặc suy yếu thành như vậy cũng liều chết nhảy ra. Mà ta lại chỉ có ôm đứa nhỏ, cuộn trên mặt đất, cảm nhận được hơi thở suy yếu của đứa nhỏ, cái gì cũng làm không được. Lúc ta mới vừa quay về Cửu Châu, cũng chỉ có thể mặc người ta ném lên trên thành lâu, bị dùng làm quân cờ để áp chế Vũ La. Hai trăm năm trước, ma khí phá vỡ kết giới của Không Tang, ta trừ việc dùng đôi tay này giúp ngươi lấy tim ra, sau đó ti tiện đào tẩu bên ngoài thì cái gì cũng làm không được.” Đôi mắt Huân Trì trở nên nhu hòa. Nhược Nhất sờ sờ vết sẹo trong lòng bàn tay, rũ mắt nói: “Ta không có năng lực cùng dã tâm lớn như vậy để bảo vệ bá tánh thiên hạ. Ta chỉ muốn có thể bảo vệ những người bên ta, có thể bảo vệ bản thân là tốt rồi.” Nàng giương mắt nhìn hướng Huân Trì, ánh nến bập bùng in vào mắt Nhược Nhất, làm đôi mắt nàng sáng đến lạ kì, “Nếu ta cam chịu đau đớn da thịt như ngươi nói, là có thể có một phần năng lực có thể giúp các ngươi không?” Huân Trì cười nhạt: “Đây là đương nhiên.” Nhược Nhất gật đầu, mang theo bảy phần đùa ba phần thật nói: “Ừ, được rồi, vậy ta đành miễn miễn cưỡng c


Insane