cái gì? Tôi chỉ muốn cậu uống máu
thề, thề đối với Tiểu Tuyền nhà chúng tôi trước sau như một, cũng không phải
lấy máu cậu. Đến can đảm làm chuyện này cậu cũng không có mà còn đòi lấy Tiểu
Tuyền nhà chúng tôi sao?”
Uống máu: một loại nghi
thức làm trong lúc liên minh với nhau, dùng máu để tỏ rõ lòng trung thành.
“Bác à, bác hiểu lầm rồi, từ nhỏ cháu đã
sợ máu…” Tiên sinh qua đường Giáp đầu đầy mồ hôi, muốn nói hắn
cũng là người từng trải qua sóng to gió lớn, nhưng sao chiêu nào cũng không có
tác dụng với người nhà Lương gia.
… Hắn đưa lễ vật lên,
Lương ông nói, đây là hối lộ, còn chỉ trích tác phong của hắn không nghiêm
chỉnh; hắn khen Lương mẹ trẻ tuổi xinh đẹp, Lương mẹ lại nói hắn là người giả
dối nói năng ngọt xớt; hắn dứt khoát im lặng, Lương cha thế mà vẫn có cái để
nói!… Nói rằng chỉ có người có tật giật mình mới không dám ngẩng đầu ưỡn ngực
trước mặt cảnh sát!
Cái gì chứ, hắn đến để
hỏi chuyện cưới xin hay là rước nhục vào thân ah?!
“Ồn ào cái gì, đừng dọa bạn trai Tiểu
Tuyền ah…” Lương bà nghe thấy ồn ào liên lại gần. Bà đang chuẩn
bị cơm trưa, trong tay vẫn cầm theo dao thái cá, trên lưỡi dao vẫn còn máu cá
đỏ au.
“Ah! ~” Tiên
sinh qua đường Giáp lập tức trợn mắt, té xỉu trên đất.
Lương Ưu Tuyền thấy thế
vội chạy lại gần tiên sinh qua đường Giáp, bất mãn nhìn các trưởng bối: “Mọi người làm
gì vậy ah? Người ta tốt nghiệp chính quy, ba đời trong sạch, không phải phù hợp
với tiêu chuẩn sao?”
“Cái con bé này! Cha cũng có nói không
được đâu, chỉ đang chuyện trò vẩn vơ về chuyện nhà, ai ngờ cậu ta chạy đi mất…” Lương cha vừa nói vừa nhìn về phía tiên sinh qua đường
Giáp sợ máu, trong mắt hiện lên sự khinh bỉ.
Lương Ưu Tuyền lòng đầy
căm phẫn nói: “Cha
cố tình thì có! Nếu không vì sao lúc người đó đến làm khách nhà ta lại không bỏ
chạy?!”
“Con nói Tả Húc à? Con rể đầu tiên chúng
ta đã chọn rất dũng cảm, con có nhớ chuyện cha bắt con phải quỳ trước bài vị tổ
tiên trước mặt Tả Húc không?”
“Nhớ rõ ah, anh ta chẳng những không thừa
nhận chuyện đã cưỡng hôn còn, còn vu oan con chủ động dê ảnh!” Lương Ưu Tuyền nắm quyền, vô duyên vô cớ bị cha đánh
cho một trận, Tả Húc chết tiệt đó không ngờ lại thấy chết mà không cứu.
Lương cha nâng chén trà
lên miệng, thong thả nói: “Con
là không hiểu, cái chứng minh Tả Húc là người luôn bình tĩnh chính là khi gặp
phải tình huống bất ngờ, không có dự tính trước cũng không loạn lên, còn nghĩ
kĩ đối sách, bởi vì cái gọi là thành đại sự người không mưu tại chúng.”
“…” Lương
Ưu Tuyền nâng tiên sinh qua đường Giáp đang nằm trên mặt đất dậy, chỉ vào trán
người này: “Con và Tả Húc kết thúc rồi, dù không phải con rể cha
đi chăng nữa, người mà con gái rượu cha phải cưới cũng vẫn là người này.”
Lương bà cầm dao thái đi
lên, cảm thấy hơi thở của người qua đường Giáp, thỏa mãn gật đầu: “Còn sống.”
“Bà! Bà biết anh ta sợ máu sao còn cầm dao
dính máu lắc lư ở đây, mau quay lại bếp đi chứ!”
“Chậc chậc, Tiểu Húc còn từng giúp bà giết
gà cơ, ai, ở đời, người với người sao lại chênh lệch lớn vậy chứ?…” Lương bà ung dung thở dài, cầm dao thái chậm rãi bỏ
đi.
Lương Ưu Tuyền vỗ vỗ cằm
tiên sinh qua đường Giáp, lại nói, cô cũng biết người bạn thân này đủ không có
tiền đồ đấy.
“Tỉnh đi ah!”
Đúng lúc này, cửa nhà mở
ra. Lúc Lương Ưu Hoa mở cửa cũng không nhìn thẳng phía trước mà là đang ngoái
lại nhìn phía sau, nên hắn không để ý tới có một người sống đang nằm đây, chiếc
giày da vừa vặn giẫm vào tay người đang hôn mê. Chỉ nghe một tiếng hét thảm
thiết, tiên sinh qua đường Giáp đã tỉnh.
“Anh hai!”
“…” Lương
Ưu Hoa rút chân về. Hắn từng hai lần gặp người đàn ông này ở cửa cảnh cục, lần
nào cũng cầm theo hoa hồng tới gặp Lương Ưu Tuyền, cũng biết người đàn ông này
đang theo đuổi Lương Ưu Tuyền.
Nhưng là Lương Ưu Hoa
kiểu gì cũng không thể chấp nhận sự thật là em rể tương lai lại lớn hơn mình
tận tám tuổi, vì thế Lương Ưu Hoa hoàn toàn không có thành ý xin lỗi, lại trêu
chọc: “Mệt
thì vào nhà nằm, đừng ngủ tại đây chứ người anh em.”
Tiên sinh qua đường Giáp
dĩ nhiên cảm nhận được Lương gia không thích hắn, mà ngay cả Lương Ưu Tuyền
cũng sắp sửa sụp đổ rồi.
Lương Ưu Hoa quay người
kéo người đứng ngoài vào, cười nói: “Vào đi chứ, sắp đến giờ cơm rồi
đấy.”
Lương Ưu Tuyền ngẩng đầu
lên nhìn, sau anh hai có một cô gái khuôn mặt thanh thuần xinh xắn, ăn mặc
thanh nhã, giống như một cô gái nhỏ xinh đẹp… Ah, là người yêu anh hai?
Mà khi cô gái này đi qua
cánh cửa, mặt đối mặt, Lương Ưu Tuyền lập tức vứt bỏ tiên sinh qua đường Giáp,
chằm chằm dò xét Hoa cô nương… Cô gái này, sao có điểm giống Dương Phỉ Nhi a?
Dương Phỉ Nhi bỏ qua nghi
vấn của Lương Ưu Tuyền, cúi đầu với Lương ba: “Cháu chào bác, cháu là Dương Phỉ
Nhi.”
Lương cha lần đầu tiên
thấy Lương Ưu Hoa đem con gái về nhà, hơn nữa còn là cô bé thanh tú xinh đẹp,
thái độ của ông lập tức xoay chuyển 180 độ, cười chân thành gật đầu: “Ah, Dương tiểu
thư khỏe chứ? Đừng khách khí, vào phòng khách ngồi đi.” Nói xong, tất cả trưởng bối khác của Lương gia cũng đi
đến phòn