nh ôn nhu dỗ dành:
“Thanh Thanh, muội không thích ta sao?”
Thanh Thanh thét chói tai:
“Huynh là đại ca của ta.”
Làm sao hắn có thể thích nàng chứ?
Vân Tĩnh tự nhiên cười rất dịu dàng:
“Là đại ca của muội thì sao?” Cho dù là thế, hắn vẫn có thể thích nàng.
Di, rất lạnh a, mùa đông đến sớm sao? Hay là trời mưa?
Thanh Thanh toàn thân nổi da gà:
“Đại ca, huynh muốn cùng ta loạn luân à?” Tất cả những người trong nhà này đều biến thái a.
Vân Tĩnh không nề hà nói:
“Thanh Thanh, chúng ta là huynh muội, nhưng vẫn có thể yêu nhau.” (biến thái, loạn luân)
“Đại ca, huynh về sau cách xa ta một chút.”
Thanh Thanh run lên một cái, xoay người bỏ chạy. Vừa chạy được hai bước, nàng đã ngã vào lồng ngực của một người xa lạ. Nàng chưa từng tiếp xúc thân mật với nam nhân như vậy, hơi thở nam tính của người đó bao phủ lấy nàng, khiến cho Thanh Thanh tự nhiên đỏ mặt.
Hai má nàng ửng hồng, mĩ lệ đến mê người, xinh đẹp mà thanh khiết. Vân Tĩnh cúi xuống nhìn nàng, không thể kìm lòng mà hôn lên môi nàng. Người trong lòng hắn rốt cuộc đã trưởng thành, trở thành một tuyệt thế giai nhân vô cùng xinh đẹp.
“A.”
Thanh Thanh vừa đẩy hắn ra vừa thét chói tai, cũng đưa tay lên cho hắn một cái tát. Nàng không biết tại sao sự tình lại thành ra thế này, lúc nàng có thể phản ứng thì hắn đã bị đánh rồi. Mà khoảng cách giữa bọn họ trong lúc đó chỉ vỏn vẹn có ba thước.
“Đại ca, huynh đang làm cái gì?”
“Thanh Thanh, ta thích muội.”
Ánh mắt thâm tình không lừa được người khác, hắn thật sự yêu nàng.
Đối với tình yêu của hắn, Thanh Thanh chỉ cảm thấy ớn lạnh, xương cốt tê rần.
“Ta đã có người yêu.”
Thanh Thanh càng thêm phòng bị, nếu hắn còn dám đụng đến nàng, nàng nhất định sẽ đánh hắn một trận.
“A.” Vân Tĩnh cả kinh, trong đôi mắt loé lên một tia nguy hiểm.
“Ách...” Thanh Thanh đang tìm một cái cớ thì liếc thấy Mộ Dung Thiên Lý đi qua. Ngón tay như bị ma xui quỷ khiến chỉ về phía hắn:
“Chính hắn, Mộ Dung Thiên Lý, ta thích Mộ Dung Thiên Lý.”
Mộ Dung Thiên Lý dẫu sao cũng tốt hơn ca ca của mình.
“Muội thích hắn?”
Hai tròng mắt của Vân Tĩnh tràn đầy lửa giận, tay nắm thành quyền, mọi lúc đều có khả năng bùng nổ.
Mộ Dung Thiên Ly thấy thần sắc cổ quái của Vân Tĩnh nên mới hỏi thăm:
“Vân huynh, huynh làm sao vậy?” Có phải hay không bị tẩu hoả nhập ma?
“Ngươi thích Thanh Thanh sao?”
“A? Vân huynh tại sao lại hỏi cái này?”
Mộ Dung Thiên Lý khó hiểu.
Vân Tĩnh tức giận hét lên, sắc mặt xanh mét :
Ngươi thích Thanh Thanh sao?”
Nữ nhân mà hắn bảo vệ suốt 10 năm nay dựa vào cái gì mà đem tặng cho kẻ khác?
“Thích.” Mộ Dung Thiên Lý không do dự thừa nhận.
“Ta cũng thích Thiên Lý.”
Thanh Thanh chạy đến bên cạnh Mộ Dung Thiên Lý, thân mật ôm lấy hắn.
Mộ Dung Thiên Lý quả thực thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà kinh sợ), nàng không những gọi tên hắn một cách vô cùng thân thiết, lại còn ôm hắn, đúng là diễm phúc từ trên trời rơi xuống.
Vân Tĩnh là một người bình tĩnh, hắn lập tức che dấu cảm xúc thật của mình:
“Ngươi có lấy muội ấy không?”
Hắn cực lực che dấu nhưng cũng không thể giấu đi sự giận dữ trong giọng nói.
Hắn đã đợi nàng 10 năm, vì cái gì không phải là hắn?
“Có.”
Mộ Dung Thiên Lý trả lời chắc chắn, nhìn thẳng vào mắt Vân Tĩnh. Ánh mắt của hai nam nhân lần lượt thay đổi, sát khí toả ra mãnh liệt, đại chiến thế giới lần thứ n sắp nổ ra.
“Đại ca, muội muội của huynh tìm được nam nhân yêu quý, huynh cảm thấy mất hứng sao?” Thanh Thanh tìm cơ hội thích hợp xen miệng vào. Hai vị đừng đấu, làm ra thiên lôi sẽ nguy hại đến con người.
“Cao hứng.”
Vân Tĩnh cơ hồ rít lên hai chữ này. Hắn không tin, Mộ Dung Thiên Lý mới đến Vân gia ở có 7, 8 ngày, không có khả năng nhanh như vậy nắm bắt được trái tim của Thanh Thanh. Hắn đã cố gắng suốt 10 năm, chẳng nhẽ lại kém mấy ngày ân cần của Mộ Dung Thiên Lý?
Hắn nhìn thấy ánh mắt nồng ấm của nàng dành cho Mộ Dung Thiên Lý, chẳng nhẽ còn không từ bỏ hay sao?
Thanh Thanh nắm lấy ống tay áo của Mộ Dung Thiên Lý, trong giọng nói mang theo vẻ làm nũng:
“Thiên Lý, chàng phải nhanh chóng đến chỗ cha mẹ thiếp cầu hôn nha.”
Cầu hôn? Nhanh như vậy sao? Mộ Dung Thiên Lý cảm thấy bản thân sắp sửa bay lên tận mây xanh. (bay cao ngã đau anh ạ)
“Bây giờ ta đi ngay.”
Rèn sắt phải rèn khi còn nóng, ai mà biết nha đầu kia có chủ ý gì, không biết chừng ngày mai nàng sẽ thay đổi.
“Hừ.” Vân Tĩnh hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi. Trước khi đi, trong mắt hắn còn tràn đầy phẫn nộ.
“A?”
Thanh Thanh ngây người, tên này quả Thật rất nóng vội?
tay nàng thôi không nắm lấy tay hắn nữa.
Mộ Dung Thiên Lý quay đầu, trong mắt tràn ngập ý cười:
“Thanh Thanh, chờ ta.” Chờ ta lấy nàng.
Chờ Thanh Thanh có phản ứng thì đã không thấy bóng dáng của hai nam nhân kia.
Nàng suy sụp ngồi trên mặt đất khóc thét:
“Hãy để ta chết đi.”
Nàng đã làm cái gì vậy? Làm cho Mộ Dung Thiên Lý cầu thân với Vân gia --- lấy nàng. Chúa ơi, sự tình như thế nào ngày càng rối loạn.
Mộ Dung Thiên Lý cầu hôn, Vân Liệt tự nhiên sẽ đồng ý, hôn lễ được ấn định vào ba tháng sau.
Thời điểm tin dữ này truyền đến là lúc Thanh