Old school Easter eggs.
Tuyệt Thế Mị Phu Phân

Tuyệt Thế Mị Phu Phân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215622

Bình chọn: 7.00/10/1562 lượt.

một câu, nàng nhún nhún vai tỏ vẻ không quan tâm. Nàng không nhận được thiệp mời, càng không có ý định tham gia, cứ coi như mình đang nghe một câu chuyện vui.

Truyền thuyết Minh Vương rất tuấn tú, gả cho hắn cũng không tệ lắm.

Thanh Thanh đang lơ lửng trên chín tầng mây, đột nhiên nghe được ba chữ Vân Băng Tâm. Tin tức về nàng? Thanh Thanh không thể không vểnh tai lên nghe bọn họ nói chuyện.

“Mọi người cho rằng ai có hy vọng để trở thành Minh Vương phi nhất?”

“Không phải Mộ Dung gia- Mộ Dung Thiên Thuỷ, thì cũng là Vân gia– Vân Băng Tâm.”

“Nghe nói có 68 vị nữ tử nhận được thiệp mời, trong võ lâm nhiều mỹ nữ như vậy, vì cái gì khẳng định là hai nàng?”

“Ngươi nghĩ mà xem, võ lâm có tứ đại mỹ nữ, người nào người nấy đều là tuyệt thế giai nhân. Đỗ Thanh Sương điên rồi, Tống Phù Dung thì đã lập gia đình, chỉ còn lại Mộ Dung Thiên Thuỷ và Vân Băng Tâm. Hai người đó trong chốn võ lâm là mỹ nữ đứng hàng thứ nhất thứ hai, không phải các nàng thì là ai?”

“Nói nghe có lý.”

“Ta còn nghe nói a, Minh Vương đang có ý chọn một trong hai nàng, Vân cô nương là người đầu tiên nhận được thiệp mời, Mộ Dung cô nương là người thứ hai, có lẽ cơ hội làm Minh Vương phi của Vân cô nương lớn hơn một chút.”

Nàng làm Minh Vương phi? Thanh Thanh thiếu chút nữa bùng nổ trước mặt mọi người. Có lầm hay không, tên Minh Vương kia là cái thá gì, hắn bảo nàng tham gia tiệc tuyển phi thì nàng phải tham gia sao? Đó chẳng phải là mất hết thể diện sao?

“Nghe nói Minh Vương tả hộ pháp tự mình đem thiệp mời đến Vân gia, còn nói cho người Vân gia, nếu Vân Băng Tâm không tham gia tuyển phi, Minh Cung bọn họ nhất định sẽ san bằng Lưu Thuỷ sơn trang.”

Bắt nạt người ta, đây chính là điển hình cho việc bắt nạt người khác. Minh Vương là thần tượng của nàng, không nghĩ tới hắn lại bỉ ổi như vậy, nàng sùng bái sai người rồi!

“Minh Cung luôn nói được làm được, nếu Vân Băng Tâm không đi, chỉ sợ Lưu Thuỷ sơn trang khó bảo toàn, ai...”

“Đại ma đầu kia thật khinh người quá đáng!”

“Nghe nói ba nữ nhi của Vân gia đều nhận được thiếp mời.”

“Thật không? Giang Nam song xu cũng coi là mỹ nữ, nhưng so với Băng Tâm cô nương thì còn kém một ít.”

Minh Cung làm việc luôn tàn nhẫn không lưu tình, giống như Lục đại môn phái vang danh trong võ lâm năm đó cũng bị Minh Cung đánh cho hoa rơi nước chảy, nhiều năm rồi mà vẫn chưa khôi phục được nguyên khí. Nếu nàng không đi tuyển phi, Minh Cung sẽ đối đãi Vân gia như thế nào?

Nàng chán ghét Vợ chồng Vân Liệt, chán ghét Giang Nam song xu, nhưng nàng không chán ghét Vân Tĩnh a.

Nàng xuyên qua thời không đi đến nơi này, Vân Tĩnh là người đầu tiên quan tâm nàng. Tuy nàng không thương hắn nhưng vẫn coi hắn là đại ca.

Nếu Lưu Thuỷ sơn trang bị huỷ, chẳng khác nào Vân Tĩnh bị diệt. Nàng có thể trơ mắt nhìn Lưu Thuỷ sơn trang bị san bằng, nhưng không thể trơ mắt nhìn Vân Tĩnh bị giết.

Nàng rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ? Tuy có thể cứu Lưu Thuỷ sơn trang, có thể cứu Vân Tĩnh, nhưng nàng có nên làm thế hay không?

Không trúng tuyển thì tốt, nhưng nếu chẳng may trúng tuyển, chẳng phải sẽ mất đi hạnh phúc cả đời sao?

Nàng không nghĩ đến việc huỷ đi nửa đời còn lại của mình, nhưng cũng không muốn huỷ đi tương lai của Vân Tĩnh, cuối cùng nên làm cái gì bây giờ?

Rời khỏi quán trà, Thanh Thanh có chút lo lắng, trong đầu có toàn nghĩ đến việc tuyển phi. Hoàng đế tuyển phi đã chuyên chế, Minh Vương tuyển phi còn chuyên chế hơn. Hắn nói tuyển liền tuyển, cũng không hỏi xem người được đề cử có đồng ý hay không.

Buổi tối hôm nay, Thanh Thanh một đêm không ngủ, chỉ nhìn ánh trăng ngoài cửa mà thở dài.

Trong đêm mùa đông này, Thanh Thanh hình như đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng đã có một quyết định trọng đại.

Các thành viên trong Vô Tranh sơn trang đều cùng nhau ăn cơm, giống như người một nhà, không hề phân biệt.

Ngày hôm sau, vừa ăn xong điểm tâm, Thanh Thanh đã kéo Thuỷ Tịch Linh vào trong phòng nói chuyện bí mật.

“Tam tỷ, nghe nói y thuật của tỷ siêu phàm, nếu bị huỷ dung, tỷ có thể trị không?”

“Có thể.” Thuỷ Tịch Linh nói luôn không cần nghĩ.

“Thật sao?” Thanh Thanh có chút hoài nghi.

“Đương nhiên!”

Nàng đã từng gặp một bệnh nhân rất khó điều trị, nhưng cũng đã chữa khỏi cho hắn.

“Nếu trên mặt có hai hay nhiều vết sẹo, tỷ có thể khôi phục đến mức không còn chút dấu vết nào không?”

“Có thể.” Nàng cũng không chịu bó tay.

“Tam tỷ, nếu muội huỷ dung, tỷ có giúp muội không?”

“Có.”

Thanh Thanh thở nhẹ nhõm:

“Cám ơn Tam tỷ.”

Thuỷ Tịch Linh liếc mắt nhìn nàng:

“Muội không phải muốn huỷ dung đấy chứ?”

Thanh Thanh gật đầu thành thật;

“Đúng vậy, muội muốn huỷ dung.”

Nếu nàng huỷ dung, sẽ chẳng có ai để ý đến nàng.

Thủy Tịch Linh lấy trên người ra một cái túi, từ trong túi đổ ra bốn bình sứ, mở một trong bốn cái bình đó ra, lấy một viên thuốc đưa cho nàng:

“Ăn cái này đi.”

Thanh Thanh cầm viên thuốc, nghi hoặc nói:

“Đây là cái gì?”

“Ăn viên thuốc này vào, trên mặt muội sẽ mọc ra một cái bướu thịt.”

“A?” Thần kỳ vậy sao?

“Đúng.”

Thanh Thanh bị vây trong kinh ngạc, một lúc lâu sau mới hồi phục tinh thần:

“Trời