ụi, chuyện cũ đẫm máu, anh không còn lời nào để
nói.
“Tôi thoát thân khỏi chỗ chết từ tên súc sinh ấy, anh
cũng mặc tôi tự sinh tự diệt. Tôi nỗ lực sống, nỗ lực hoàn thành việc học, nỗ
lực trở lại là chính mình. Sau đó, Lăng Lạc Xuyên đã đến, anh ấy không giống
anh, tôi đã động lòng vì anh ấy. Tôi chưa từng nghĩ rằng mình muốn báo thù anh,
tôi chỉ muốn ở bên anh ấy. Nhưng đến cả việc đó anh cũng không cho phép. Tôi
hiểu anh hơn cả Lạc Xuyên, tôi biết anh ấy không phải là đối thủ của anh. Anh
ấy không máu lạnh, không vô tình bằng anh. Tôi không muốn để một người đàn ông
thật lòng yêu tôi gặp họa vì mình. Bởi thế, tôi đầu hàng, tôi từ bỏ một người
đàn ông thà làm tổn thương chính mình cũng không muốn làm tổn thương tôi, tôi
đã làm trái tim anh ấy tổn thương nặng nề. Nhưng cho dù như vậy, anh vẫn không
thể buông tha tôi”.
Cô thoát khỏi sự kìm hãm của anh, dựa lên đầu giường
ngồi ngay ngắn lại, ôm bảng vẽ của mình, dường như người trong tranh có thể cho
cô dũng khí và sức mạnh.
“Tôi luôn nhớ cái ngày khi tôi bị ngã từ cầu thang
xuống, đầu tôi vẫn còn chảy máu, đến nhìn anh cũng không thèm nhìn mà vứt tôi
lên giường của anh".
Cô nhìn xung quanh, cười châm biếm, “Đúng, chính là
căn phòng này, chiếc giường này. Tôi đau đớn tỉnh dậy trên đó, cơ thể không thể
cử động nổi, tay chân cũng không còn chút sức lực, nhưng ý thức càng lúc càng
tỉnh táo. Tôi rơi nước mắt, nhìn máy quay camera đen ngòm. Anh đè trên cơ thể
tôi, chiếm hữu hết lần này đến lần khác, không ngừng nghỉ, anh biết khi đó tôi
có cảm giác gì không? Tôi đau đến nỗi muốn chết! Tôi thực sự muốn chết, nhưng
tôi không chết nổi. Anh có thể khiến một người đau tới
mức sống không bằng chết, nhưng đến quyền đoạn tuyệt cũng không để lại cho cô
ấy, đây chính là cách anh yêu người ta ư?”.
Cô thẫn thờ nói, mắt nhìn phía trước, nhưng tâm hồn
lại không ở đây, dường như đã rời xa thể xác, bay đến một khoảng thời gian
khác, tận mắt chứng kiến bản thân trải nghiệm lại một lần nữa hành vi tàn bạo
ấy.
“Sau đó tôi có miệng khó mở lời, có mắt như mù, tôi
phong kín chính mình. Tôi không có dũng khí đối mặt
với bất kì ai, đặc biệt là Lăng Lạc Xuyên. Bởi tôi sợ anh, tôi sợ đến muốn
chết, tôi sợ anh sẽ làm hại anh ấy. Nghe giọng nói thê lương của anh ấy, nghe
anh ấy tự trách chính mình như vậy, cảm giác anh ấy dần dần tiều tụy bên cạnh
tôi, dần dần nản lòng. Đến khóc tôi cũng không dám, hàng ngày chỉ có thể bày ra
gương mặt trơ lì như gỗ, không quan tâm, không để ý, không hỏi, không nghe.
Nhưng cho dù như vậy, anh cũng không buông tha cho anh ấy...".
Cô nhìn vào đôi mắt anh, cười một cách thê lương,
“Nguyễn Tlnệu Nam chính là Nguyễn Thiệu Nam, diệt trừ tận gốc mới là sở trường
của anh. Dù có phải đền bằng bao nhiêu sinh mạng vô tội, để đạt được mục đích
anh giết người không chớp mắt. Cả một chiếc máy bay, một trăm linh ba nhân
mạng, sao anh có thể xuống tay?”.
Anh lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt sắc bén lúc này tĩnh mịch
như tro tàn, yết hầu chuyển động lên xuống, hồi lâu mới nói: “Sao em biết là
anh làm?”.
“Có lẽ anh đã quên, lần cuối cùng tôi tự sát, anh đã
nói với tôi một câu. Anh nói, “Máy bay cậu ta ngồi bị phá nổ thành ba khúc”,
nguyên nhân tai nạn máy bay lần đó vẫn chưa điều tra ra, nhưng anh không hề
nghĩ gì liền nói bị phá nổ. Nguyễn Thiệu Nam, còn cần tôi nói tiếp không?”
“Không cần nữa”. Anh nhìn bàn tay mình đặt trên đầu
gối, lại hỏi, “Chính từ khi đó em quyết định ở bên anh, tiến hành kế hoạch báo
thù to lớn của em?”.
“Người đàn ông tôi yêu đã chết, tôi lại bị ép phục vụ
hàng đêm bên người đàn ông tôi không yêu. Sự giày vò như vậy, sống thêm một
ngày đều là sự hành hạ. Tất cả mọi suy nghĩ và kế hoạch của tôi đều sụp đổ, đau
khổ tột cùng, chỉ mong mau chết. Nhưng anh không cho tôi chết, cho dù tôi dùng
cách gì, anh luôn có thể kéo tôi trở lại, sau đó khiến tôi đau khổ hơn cả chết.
Cho tới một ngày, anh nói với tôi, anh muốn chúng tôi chết cũng không thể ở bên
nhau. Cuối cùng tôi đã hiểu, vì sao tôi phải chết chứ? Kẻ đáng chết là anh, anh
mới là kẻ đầu sỏ tạo ra tất cả bi kịch này. Khi Lăng Lạc Xuyên chuẩn bị ra đi
từng nói với tôi, anh ấy nghi ngờ anh lợi dụng Dịch Thiên rửa tiền giúp xã hội
đen của Việt Nam. Anh ấy muốn nhân cơ hội về Bắc Kinh, nhờ anh trai anh ấy điều
tra anh. Đáng tiếc là anh ấy vĩnh viễn không thể trở về nhà. Từ khi ấy, tôi
liền quyết định ở bên anh".
Cô quay mặt sang nhìn người đàn ông thê lương tới mức
gần như mất cả thế giới trước mặt, cô nói: “Đáng tiếc, quả thật anh quá cẩn
thận. Tôi tìm tròn một năm cũng không tìm thấy gì. Tôi từng phá mật mã máy tính
của anh, xem trộm giấy tờ anh khóa trong ngăn tủ, kết quả vẫn không được gì.
Cuối cùng tôi đã tuyệt vọng. Tôi biết, muốn báo thù chỉ có thể dùng cách khác.
Cha tôi từng nói, cách tốt nhất muốn báo thù một người không phải là đẩy anh ta
vào chỗ chết mà là hủy hoại thứ anh ta coi trọng nhất, điều đó có thể khiến anh
ta sống không bằng chết. Ngoài quyền lực và địa vị, tiền bạc và phục thù, thứ
quan trọng nhất đối với anh mà nói