ếp này, không còn cơ hội gặp nhau.
Anh từ từ quay đầu, lòng thầm nghĩ có phải mình nghe
nhầm không, nhìn người trên giường im lặng nằm đó, nặng nề ngủ say, cả phòng
bệnh ngoài hơi thở yếu ớt của cô chỉ có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua lá cây
ngoài cửa sổ.
Anh biết anh thực sự đã nghe nhầm.
Anh cười một cách cô đơn, quay đầu thắm thiết Ìihìn cô
một cái rồi đóng cửa, ra đi.
Sau khi ra khỏi phòng bệnh, anh lại quay đầu nhìn lần
nữa mới quay người rời đi.
Trên đường anh nghe tiếng lá và tiếng cát lạo xạo dưới
chân. Cách anh không xa có một bà mẹ dắt theo đứa con gái nhỏ đang nhặt lá rơi
dưới đất.
Bé gái nhỏ với đôi mắt to tò mò nhìn bầu trời mùa thu
mênh mông vô bờ. Cô bé nhìn người đàn ông đứng dưới cây nguyệt quế, thấy đồi
mắt đen đẹp đẽ ấy của anh. Anh ngước nhìn ánh sáng lúc hoàng hôn, sau lưng là
bầu trời tím hồng, bồ câu trắng xinh đẹp chao liệng trên không, lá thu vàng
lặng lẽ rơi...
Cô bé kéo kéo tay mẹ, hỏi bằng giọng ngây thơ: “Mẹ, mẹ
nhìn kia, sao anh kia lại khóc?”.
Vài tiếng sau đó, Lăng Lạc Xuyên ngồi trên chuyến bay
đêm bay thẳng tới Bắc Kinh, cảm giác trái tim mình cũng co thắt từng chút một
theo độ cao. Anh quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố dần trở nên bé nhỏ,
đất liền cũng vậy, cuối cùng biến mất trong màn đêm tối om.
Anh cúi đầu, cảm thấy mình dường như nên làm điều gì
đó, nếu không sẽ không thể kiềm chế nổi sự bi thương trong lòng.
Anh xin một tờ giấy trắng từ cô tiếp viên hàng không,
nắm bút, trầm mặc suy nghĩ rất lâu mới viết lên đó:
Vị Hi, giây phút lên máy bay, anh luôn nhớ
đến dáng vẻ trước kia cùa em. Nhớ đến lần đầu tiên chúng ta gặp mặt tại “Tuyệt
sắc khuynh thành”, nhớ đến khung cảnh ở quảng trường, nhớ đến người con gái vừa
chơi đàn guitar vừa hát, nhớ đến hoàng hôn của thành phố sau lưng em, nhớ đến
đàn bồ câu trắng bay quanh chúng ta hôm đó... nhớ đến rất nhiều, rất nhiều.
Nhưng mỗi một bức tranh anh nhớ đến đều bi thương đến vậy. Trước đây anh từng
nghe người khác nói có một loại nước mắt được gọi là đau buồn. Lúc này anh mới
nhớ ra hóa ra khi em cười, chân mày khóe mắt em đều đang rơi lệ, đều đang đau
buồn. Vì sao trước đây anh không nhìn thấy chứ?
Anh luôn nghĩ rốt cuộc anh yêu em từ khi
nào? Nhưng thực sự không nghĩ ra. Dường như rất ngắn lại dường như rất dài.
Giống như chuyện kiếp này lại giống như chuyện kiếp trước. Có lẽ câu chuyện
kiếp trước của chúng ta quá bi thương, kết cục quá thê lương. Vì vậy, anh đã
quên mất em, em cũng lạc mất anh.
Chương trình phát thanh vang lên một đoạn nhạc, một
bài hát bi thương. Giọng ca nữ yếu ớt. ngân nga bên tai anh, anh quay mặt nhìn
màn sưong dày đặc đến nỗi không thể tan nổi ngoài cửa sổ, trước mắt mơ hồ như
cách cả một lớp kính mờ.
Vị Hi, từ đầu đến giờ; câu chuyện của
chúng ta không hề đẹp đẽ. Những cảnh tượng đẹp nhất cuộc đời anh chính là được
gặp em. Anh từng lặng lẽ chăm chú nhìn em trong biển người mênh mông, từng cùng
em hít thở cùng một bầu không khí, từng sánh vai em cùng ngắm phong cảnh đẹp
nhất trên thế giới.
Là em đã khiến anh hiểu ra rằng: Hóa ra
tình yêu không phải là thề non hẹn biển, không phải sông cạn đá mòn, mà là kiên
trì giữ vững lời hứa trước sau như một, không có điều kiện, không có giới hạn,
không chịu sự kìm hãm, dốc toàn sức lực.
Còn nhớ bài hát do cô gái chơi đàn guitar
hát trên quảng trường không? Hôm đó, anh nhìn thấy em nghe cô ấy hát, nghe đến
bật khóc. Anh còn nhớ lời bài hát đó, còn nhớ âm luật đẹp đẽ mà bi ai đó.
Anh luôn nhớ lời hứa của anh với em. Anh
muốn làm người bảo vệ của em, liều tất cả mọi thứ trong cuộc đời này bảo vệ em.
Cho tới khi sinh mệnh kết thúc, chỉ mong trái tim anh có thể làm trời xanh cảm
động, tình yêu của anh cũng có thể hóa thành thiên sứ xinh đẹp thay anh yêu
em...
Vũ Lạc Xuyên Hạ, Bạch Lộ Vị Hi [1'>...
Vũ Lạc Xuyên Hạ, Bạch Lộ Vị Hi... Anh thầm
đọc tên chúng ta, coi nó là mật hiệu hẹn ước kiếp sau.
Vị Hi, nếu thực sự có kiếp sau, nếu kiếp
sau còn có thể gặp em, chúng ta có thể...
[1'>
Vũ Lạc Xuyên Hạ, Bạch Lộ Vị Hi: Mưa rơi xuống đồng bằng, sương
sớm còn chưa tan.
Ba năm sau...
Nguyễn Thiệu Nam ngồi tại vị trí chủ tọa trong phòng
họp của tòa nhà Dịch Thiên, nghe thuộc hạ báo cáo. Cơn bão táp tài chính toàn
cầu đã qua, nhưng thành tích kinh doanh cũng chẳng khá hơn năm trước là bao
nhiêu, sắc mặt anh đương nhiên sẽ khó coi.
Người phụ trách các phòng ban thấy sắc mặt anh lạnh
lùng, nghiêm nghị, bất giác toát mồ hôi lạnh, người phát ngôn cảm nhận được
không khí ngưng tụ, giọng báo cáo hơi run rẩy.
Khi cuộc họp diễn ra được một nửa thì điện thoại của
Nguyễn Thiệu Nam reo. Hai năm nay anh luôn mang theo hai máy di động bên mình,
chỉ có một máy bật liên tục hai mươi tư tiếng, đến cả khi họp cũng không ngoại
lệ. Mà người biết số di động này chỉ có một.
Nguyễn Thiệu Nam lập tức nhận máy, dịu dàng hỏi:
"Dậy rồi à? Ăn cơm chưa?". Vừa dùng ánh mắt ra hiệu cho cấp dưới tạm
dừng báo cáo.
Mọi người trong phòng lặn
