XtGem Forum catalog
Tửu Nương Xinh Đẹp Bán Chữ

Tửu Nương Xinh Đẹp Bán Chữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322863

Bình chọn: 8.00/10/286 lượt.

ngày không phải là giải quyết rồi sao?

Mở cửa khoang ra, ánh mặt trời bên ngoài trực tiếp chiếu vào trên người nàng, trong nháy mắt đó, ánh sáng cùng ấm áp giống như bạn cũ ôm lấy nàng, khiến cho cả người nàng đều tràn ngập cảm giác ấm áp.

“Chịu ra ngoài gặp người rồi?” Vẫn là ngữ khí hài hước kia, dùng từ giống như đúc.

Nàng vừa muốn cười đáp lại, bỗng nhiên kinh hô một tiếng, xoay người bỏ chạy về phòng, đóng chặt cửa khoang lại.

Cũng không phải sợ nói chuyện với Ôn Đình Dận, mà là nàng bỗng nhiên nhớ ra mình hai ngày qua, hoàn toàn quên phải rửa mặt chải đầu, chỉ sợ sớm đã trở thành một bộ dạng giống quỷ, như vậy còn dám đi ra ngoài gặp người?

May mà không bao lâu sau, có một nha hoàn bưng chậu nước nóng cùng khăn vải tiến vào, cười khanh khách nói: “Đại thiếu gia nhà chúng ta nói có lẽ ngài cần dùng đến.”

Giang Hạ Ly vừa dùng khăn vải lau mặt, vừa nghĩ—Ôn Đình Dận thật sự không đáng giận như nàng từng nghĩ lúc trước, ít nhất hắn còn là một người rất hiểu biết săn sóc người khác, nếu miệng của hắn không đến mức cay nghiệt như vậy, người này,… kỳ thực còn rất đáng yêu.

“Thuyền cũng sắp cập bờ rồi, thiếu gia nói đã chuẩn bị cho ngài một bộ quần áo khác, trước khi lên bờ xin ngài thay đổi.”

Nàng nhìn y phục của mình, đã mặc mấy ngày, vẫn là bộ Ôn Thiên Tư tặng nàng, một câu phân phó thay quần áo này của Ôn Đình Dận, làm cho lòng nàng trầm xuống một chút.

Thay quần áo, càng là quần áo dạng gì đây? Chẳng lẽ là tù phục?

Chờ y phục kia được lấy đến trước mặt nàng thì nàng không khỏi nở nụ cười.

Đó là mộ bộ váy áo màu hồng đào, màu sắc diễm lệ giống như đào ngày xuân chín sớm, đừng nói là tù nhân, ngay cả tân nương tử chưa chắc sẽ mặc hoa lệ như vậy.

Nàng cầm y phục này đi tìm Ôn Đình Dận, “Ta sẽ mặc bộ y phục này đi Hình bộ chờ thẩm tra à? Những quan lão gia của Hình bộ sẽ không cho là ta cố ý thị uy chứ?”

Hắn cười hỏi lại: “Ngươi sợ rồi?”

“Không có khả năng không sợ, ta không sợ chết, sợ chính là chết oan.” Giương mắt nhìn lên, đã có thể nhìn thấy đường bờ biển, bến cảng cách kinh thành gần nhất đang ở trước mắt, nàng biết, từ nơi này đổi ngồi xe ngựa, chỉ cần lộ trình một ngày đường nữa thôi, là có thế đến nội địa của kinh thành, ở nơi đó, có người nàng không muốn gặp nhất, nàng có thể trốn tránh không?

_________________________________________________

(1) Văn phòng tứ bảo: Gồm bút, nghiên, giấy, mực.

Thuyền dần dần tới gần bờ biển, Giang Hạ Ly mơ hồ thấy được trên bờ có vài cỗ xe ngựa xa hoa, “Là người của sơn trang Hãn Hải tới đón ngươi?”

Ôn Đình Dận nhìn xa xa, chẳng biết từ lúc nào đã thu liễm dương dương tự đắc trong tươi cười lại, ánh mắt trở nên lạnh lẽo sắc bén, “Ta trở về sơn trang, chỉ cần ngồi một chiếc xe ngựa là được rồi.”

“Vậy đây chính là người chạy tới vỗ mông ngựa của người rồi. Ôn gia đại thiếu quả nhiên là tiền hô hậu ủng, phong quang vô hạn a!” Nàng cũng trêu ghẹo ngược lại hắn.

“Hình bộ sẽ tới đón ta đi đại lao, hay là trực tiếp chịu thẩm tra?” Nàng không nhìn thấy xe tù, cũng không có quan sai.

“Ngươi thật sự vội vã muốn đi ngồi tù như vậy à!” Hắn cổ quái cười một tiếng.

Đột nhiên, thân thuyền chấn động một cái, đã cập bờ, thuyền công quăng neo thuyền cùng bàn đạp xuống, người trên thuyền vây quanh chen đến bên boong thuyền, ồn ào nói lời khách khí, nhiệt tình hành lễ với Ôn Đình Dận đang thong thả đi ra.

Giang Hạ Ly mới vừa đi xuống boong thuyền, không biết mình nên đi bên nào, đang do dự thì dư quang nơi khóe mắt bắt giữ được một thân ảnh quen thuộc thoáng hiện, nàng nhất thời tâm thần chấn động, không thể tin được mà nhìn kỹ lại, thế nhưng… thật sự là hắn— Liễu Thư Đồng!

Thân thể của nàng bỗng nhiên cứng đờ, ngũ quan cũng giống như bị hóa đá rồi vậy, ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ, thẳng đến khi Ôn Thiên Tư ở phía sau đẩy nàng một cái, nàng mới có chút mờ mịt mà quay đầu nhìn nàng ấy.

Ôn Thiên Tư cười nói: “Không phải đã tới bờ rồi, sao còn không đi? Xem ra bệnh say sóng của tỷ đã tốt hơn rồi, lát nữa tỷ và muội cùng ngồi một chiếc xe ngựa đi, chính là chiếc màu vàng nhạt đó.” Đưa tay chỉ hướng trên bờ, hoàn toàn không phát hiện biến hóa trong ánh mắt của nàng.

“Ta chỉ sợ… không thể đồng hành cùng muội rồi.” Giang Hạ Ly rất nhanh xoay người muốn tránh về trên thuyền, sợ bị người nào đó phát hiện sự tồn tại của nàng.

Ôn Thiên Tư vội vàng đi theo sau, “Tỷ không đồng hành cùng bọn muội, chẳng lẽ tỷ còn có xe ngựa khác, hay là người nhà tỷ sẽ đến đón tỷ?”

“Người nhà?” Giang Hạ Ly ngẩng đầu nhìn bầu trời, cười khổ nói, “Ta sẽ không đi quấy rầy bọn họ, bất kể là phúc hay là họa, cũng nên do một mình ta gánh vác.”

“Sao lại nói không may như vậy?” Ôn Thiên Tư khó hiểu nói, “Làm sao lại có họa gì! Về nhà là chuyện vui, nhà tỷ đang ở đâu? Đúng rồi, ca muội biết, để huynh ấy đưa tỷ…” Nàng xoay thân lập tức hô to, “Ca! Huynh có biết nhà của Giang tỷ tỷ ở chỗ nào không?”

Giang Hạ Ly vốn định che miệng nàng ấy, lại bị chậm một bước, bởi vì một tiếng hô to này của Ôn Thiên Tư, vốn không có người để ý đến các nàng, đột nhiên, cùng đưa ánh mắt ném về đây, mà Liễu Thư Đồn