Tường Vi Đêm Đầu Tiên

Tường Vi Đêm Đầu Tiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329313

Bình chọn: 7.5.00/10/931 lượt.

ộ không nhận ra em,

cũng không ngáng đường em. Nhưng em phải cho anh biết, rốt cuộc em và

Tuyên có quan hệ gì.”

“Sao?”

“Em thích Tuyên? Hay chỉ lợi dụng cậu ta?”, Việt Xán hỏi thẳng.

“Còn anh?”, cô cười nhạt, “Anh thích Sâm tiểu thư chứ?”.

Việt Xán cau mày.

“Tình cảm của anh đối với Sâm tiểu thư thế nào…”, Diệp Anh nhìn anh, “… thì tình cảm của em đối với Nhị thiếu gia cũng như thế”.

Ánh mắt cô…

Cơ hồ như đều do anh quyết định.

Việt Xán chăm chú nhìn cô hồi lâu, đồng tử in hình đôi mắt đen láy, phẳng

lặng như mặt hồ của cô. Ánh mắt anh càng lúc càng tối sẫm, cuối cùng anh đột ngột quay người bỏ đi, thậm chí không nói lời tạm biệt. Diệp Anh

nhìn theo bóng anh mỗi lúc một xa, khi bóng đó hoàn toàn biến mất, cô

mới khẽ thở phào.

Rõ ràng anh ta vẫn nhận ra cô.

Xán…

Cậu thiếu niên cuồng nhiệt như con ngựa hoang bất kham của ngày xưa, bây

giờ lại trở thành mối nguy hiểm ngáng đường cô rồi sao? Ngồi trên chiếc

ghế dài cạnh con đường trong hoa viên, Diệp Anh tư lự rất lâu, cô nín

thở lấy lại cân bằng trong lòng, khi mở kẹp giấy, bắt đầu vẽ, cô chợt

nhìn thấy, bên khóm tường vi dại…

Hoa tường vi đỏ thẫm nghiêng mình trong gió.

Những phiến lá xanh non.

Trên mặt đất chỗ bụi hoa vừa bị đào xới, một chiếc xẻng dài, một bình tưới

nước và một bình phun thuốc vẫn còn dính đất bị ai đó bỏ quên. Gió đêm

hòa lẫn mùi hăng hăng của đất, giống hệt mùi vừa rồi trên cơ thể Việt

Xán.

Hai ngày sau.

Buổi sáng.

Toà nhà của tập đoàn Tạ thị cao hơn năm mươi tầng với biểu tượng màu da cam nổi bật, tọa lạc ở khu trung tâm sầm uất nhất thành phố. Bề ngoài tòa

nhà lắp kính màu nâu nhạt, rất hài hòa với cảnh quan xung quanh, dưới

ánh mặt trời, trông như một cung điện thuỷ tinh trong suốt, long lanh.

Diệp Anh đứng bên dưới.

Ngẩng đầu nhìn lên.

Cả tòa nhà như chọc thẳng lên bầu trời xanh ngắt, những đám mây trắng in

hình lên tường kính màu nâu nhạt. Cô lặng lẽ nhìn mấy phút, rồi ngoái

lại, thấy tài xế nhà họ Tạ – người đã đưa cô đến đây vẫn cung kính đứng

nguyên chỗ cũ.

“Diệp tiểu thư, bất cứ lúc nào cần dùng xe, xin cứ gọi điện cho tôi.” Cúi chào cô, người lái xe khởi động chiếc Bentley

màu đen từ từ rời đi.

Đã chín giờ hai mươi phút sáng.



gái ở quầy lễ tân nét mặt tươi cười, lật cuốn sổ bên cạnh, rồi niềm nở

nói với Diệp Anh: “Đúng rồi, Diệp tiểu thư, Tạ phu nhân hẹn cô lúc chín

giờ ba mươi phút, tại văn phòng Phó tổng tầng 46, cô có thể đi thẳng lên bằng cầu thang máy thứ hai bên phải”.

Cô quẹt thẻ thiết bị bảo mật cạnh thang máy.

“Tinh!”

Cửa thang máy màu be bật mở.

Diệp Anh bước vào, ấn số 46, phát hiện trong thang máy này không hề có nút

bấm cho các tầng từ 45 trở xuống. Ngay lúc ấy, lại một tiếng “Tinh” nữa, cửa thang máy mở ra, mùi hoa hồng xộc tới.

“Diệp tiểu thư phải không?”

Bước trên tấm thảm nhung màu hồng phấn, một cô gái với mái tóc ngắn rất xinh đẹp ra đón Diệp Anh, giọng nói ôn hòa: “Xin chào, tôi làSandy, trợ lý

đặc biệt của Tạ phu nhân. Tạ phu nhân nói, Diệp tiểu thư không cần phải

đợi, xin mời vào trong”.

Dẫn Diệp Anh đi qua rất nhiều phòng làm việc, đến căn phòng cuối cùng,Sandygõ cửa hai tiếng, rồi dẫn cô vào phòng.

Hương hoa hồng nồng nàn, giống như đang rơi vào biển hoa hồng. Toàn bộ căn

phòng màu hồng phấn, trong những chiếc bình bằng pha lê đủ kiểu cắm đầy

hoa hồng màu phớt đỏ, hoàn toàn không giống văn phòng làm việc, mà giống khuê phòng thơm ngát, mơ mộng và lãng mạn của các thiếu nữ tuổi trăng

tròn.

Bàn làm việc là một chiếc bàn kiểu phương Tây cổ điển, chạm hoa văn màu trắng sữa.

Phía sau bàn không có ai.

Diệp Anh thấy Tạ Hoa Lăng trên chiếc tràng kỷ bên cửa sổ.

Bà ngả mình trên đó, đôi mắt khép mơ màng, mình mặc chiếc váy màu cam, cổ

đeo dây chuyền ngọc trai, làn da trắng mịn màng. Bên cạnh là một cô gái

có vẻ là nhân viên massage đang bôi tinh dầu hoa hồng lên cánh tay Tạ

Hoa Lăng, nhẹ nhàng xoa bóp.

Đèn trần bằng gỗ trầm hương tinh xảo sang trọng, tỏa ra mười mấy nhánh, mỗi nhánh đều phát sáng ấm áp.

“Tạ phu nhân.”

Diệp Anh lên tiếng, tiến lại phía đó.

Tạ Hoa Lăng cơ hồ không nghe thấy, vẫn tiếp tục mơ màng, lơ đãng nghe nhân viên massage giới thiệu các phương pháp chăm sóc da mới nhất. Có vẻ như đã quá quen với cảnh đó nênSandylui ra ngoài trước. Gần hai mươi phút

trôi qua, cô gái cũng hoàn tất công việc massage cho Tạ Hoa Lăng, lúc đó bà mới uể oải ngồi dậy.

Cầm chiếc ly thuỷ tinh ở ghế bên cạnh, Tạ Hoa Lăng nhấp vài ngụm nước, rồi ngước mắt nhìn Diệp Anh vẫn đứng phía trước, nói:

“A Anh, cô đã khiến ta rất thất vọng.”

“Tạ phu nhân…”

“Ta tưởng rằng, cô chân thành, chăm sóc chu đáo cho Tuyên mà không tính

toán”, Tạ Hoa Lăng nói giọng châm biếm, “… nào ngờ, cô là người có dã

tâm”.

“Cộc! Cộc.”

Cánh cửa văn phòng mở ra, tiếngSandytừ ngoài vọng vào:

“Tạ phu nhân, Sâm tiểu thư đã đến.”

“Bảo chờ một chút.”

Giọng Tạ Hoa Lăng có phần lạnh nhạt, ánh mắt bà vẫn không rời khỏi Diệp Anh, một lúc lâu sau, nói tiếp giọng lạnh tanh:

“Theo ta, cô nên tiếp tục an phận ở bên Tuyên, bất cứ thứ gì ta đều có thể

cho cô, nếu cô không an phận, ta nh


Duck hunt