m chớp đan xen.
Từng tia chớp trắng toát lên như muốn xé tan vạn vật!
Giọng nghẹn ngào, câu chuyện đột nhiên đứt đoạn tại đây, đêm sâu u tối và tia chớp trắng bạc phếch như hiệu ứng slide đan xen phản chiếu trên gương
mặt Việt Xán, cả người anh đã bị kéo vào hang sâu ký ức tăm tối mất rồi. “Đêm đó…”, hờ hững ngắm nhìn mưa gió, sấm chớp giữa đêm khuya bên
ngoài, không biết bao lâu sau, cô mới nghe thấy giọng nói nghẹn ngào,
khô khốc của anh: “…Mẹ anh cũng qua đời.”
Cô sững sờ ngẩng đầu.
Trong lòng cô kinh hãi tột độ.
Việt Xán vẫn ngồi trên thành bồn tắm, bóng đen tối tăm như nín thở bao trùm
toàn thân. “Mẹ anh… trong cái đêm đó… cũng qua đời.” Anh nhắc lại một
lần nữa, giọng nghẹn lại như thể vết thương đã khô miệng lâu ngày nay
rách toạc ra. Rất lâu trước đây, máu còn chưa kịp chảy ra, vết thương đã bị niêm phong. Chúng đọng lại nơi vết thương, trắng bệch. Thế là, sự
méo mó, lòng thù hận khiến bông hoa tội ác mọc ra từ máu tanh.
Khoảnh khắc đó, vết thương thối rữa, bốc mùi. Máu đã biến thành màu thâm đen
từ lâu. Tuy không thể nào có được sự tha thứ của cô, nhưng cuối cùng anh cũng đã có thể thở phào một hơi từ trong hố sâu kín bưng, ngột ngạt! Là anh, anh đã phá hỏng tất cả. Là anh năm đó nhẹ dạ cả tin, đã nói cho
Việt Tuyên biết tin sẽ ra đi, và Việt Tuyên đã nói cho Tạ Hoa Lăng biết
những điều đó.
“Đêm đó, biết được cha anh sẽ đưa mẹ anh và anh
rời đi, Tạ Hoa Lăng đã nổi cơn thịnh nộ. Việt Tuyên cũng đã nói cho Tạ
Hoa Lăng biết địa chỉ nhà anh, thề là bà ta kéo người xông vào nhà anh.” Có lẽ do lần ăn đồ vỉa hè đó, Việt Tuyên bị đau bụng nên anh đã đưa cậu ta về nhà mình, vì vậy, Việt Tuyên biết địa chỉ nhà anh.
Anh nắm chặt những ngón tay.
“Lúc đó, chỉ có mình mẹ anh ở nhà…”
Mưa rơi nặng hạt.
Nơi ngã rẽ con ngõ nhỏ, anh khó lòng tin được điều mà Việt Tuyên vừa nói
qua điện thoại, tiếng nói lúc được lúc mất, anh không thể hiểu được mình vừa nghe thấy những gì!
Thẫn thờ. Ban công cửa sổ không xa, hoa
tường vi xinh đẹp đang nở rộ. Ánh đèn ấm áp hắt ra. Chỉ một cái ngẩng
đầu, là anh có thể thấy được hạnh phúc của mình.
Trong làn mưa,
sương mù giăng mắc khắp con ngõ nhỏ, mặt đường ngập nước, anh điên cuồng chạy về nhà. Từng ngọn đèn đường tù mù, sắc đem như bóng dáng thiếu nữ
yêu kiều, trên đường không có xe cộ, cũng không có người qua lại, đôi
chân anh không ngừng trơn trượt, liều mình chạy như bay trong bóng đêm,
một dự cảm không lành bóp nghẹt trái tim anh.
Mẹ mềm yếu, hiền lành.
Năm đó, dù rằng Tạ lão thái đã ép buộc khiến mẹ và cha anh phải chia lìa,
mẹ đau khổ, không nơi nương tựa, một mình sinh ra anh, một mình nuôi anh khôn lớn, nhưng mẹ cũng không hề oán trách cha anh lấy một câu. Sau khi trùng phùng với cha, mẹ chìm đắm trong hạnh phúc, song cũng bắt đầu cảm thấy bất an, cảm thấy có lỗi với Tạ Hoa Lăng và một đứa trẻ khác.
Có vài lần, mẹ hỏi anh, mẹ theo cha thế này, khiến cha rời bỏ ngôi nhà
kia, có phải là thất đức không. Anh đã trả lời mẹ, rằng đó là quyết định của cha anh, nếu như cha anh sống ở ngôi nhà đó không hạnh phúc, đương
nhiên cha có quyền lựa lại.
Từ lâu, anh đã nghe danh Tạ Hoa Lăng
buông thả và chuyên quyền. Ít nhất, việc Việt Tuyên yếu ớt bệnh tật từ
nhỏ có liên quan rất lớn đến sự chăm sóc lơ là của Tạ Hoa Lăng. Người
đàn bà mà đến con mình cũng lơ là thì làm sao có thể níu giữ được trái
tim chồng?
Đêm ấy, anh lao điên cuồng trong màn mưa mù trên phố.
Tại sao.
Vốn dĩ đã chuẩn bị xong từ lâu, đột nhiên tất cả lại trở nên hỗn loạn Tạ
Hoa Lăng biết chuyện thì cha anh còn có thể đi được không? Tường Vi vẫn
còn đợi anh… Mẹ anh, người phụ nữ yếu đuối của anh, giờ phút này liệu mẹ có đang phải đối diện với cơn cuồng nộ của Tạ Hoa Lăng hay không? Mẹ có chịu đựng được không?
Tại sao? Tại sao Việt Tuyên lại tiết lộ bí mật!
Tại sao?!
Không biết sẽ xảy ra điều gì đáng sợ nữa, màn mưa trắng xóa, mịt mùng, giơ
tay không thấy được năm đầu ngón tay, anh chạy ngược chạy xuôi như thể
trái tim bị xé nát, sự hoảng hốt đó, nỗi sợ hãi đó…
“Khi anh chạy về đến nhà”, Việt Xán nhắm nghiền mắt, “mẹ đã bị người ta đẩy từ những
bậc cầu thang trên cao xuống, trên nền đất là một vũng máu lớn. Cuối
cùng, lúc xe cấp cứu đến nơi, mẹ đã không trụ nổi nữa rồi. Mặt mẹ sưng
vù, toàn những vết bầm tím do bị tát, máu từ khóe miệng trào ra. Mẹ thậm chí còn không thể nói với anh một câu cuối cùng đã ra đi”.
Nhìn gương mặt tê dại của anh bên bồn tắm.
Trái tim Diệp Anh thắt lại!
Bên ngoài cửa sổ mưa lạnh giá, chớp giật lúc sáng lúc tối, giọng đều đều, thẫn thờ:
“Cảnh sát nói mẹ anh trượt chân ngã và thả Tạ Hoa Lăng ra. Anh xông vào nhà
họ Tạ bắt bà ta đền mạng cho mẹ thì bị đưa đến đồn cảnh sát nhốt mười
lăm ngày. Sau đó, anh bị bảo kê đến nhà họ áp giải đến một trường học tư quản lí nghiêm ngặt ở Ý, hộ chiếu bị tước mất, tất cả giấy tờ tùy thân
đều không có. Anh bị cô lập với thế giới bên ngoài giống như ngồi tù.
Sau một năm ở đó, anh mới biết, mẹ anh mất được sáu tháng thì cha cũng
qua đời. Còn tin tức của em, muộn hơn nữa anh mới biết.”
Tiếng
sấm rền xa