Polly po-cket
Tương Tư Ác Quỷ

Tương Tư Ác Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324854

Bình chọn: 7.00/10/485 lượt.

tiếng gọi khàn khàn.

“Thiên Phóng.”

“Ừm?”

“Anh có thể làm thêm một gian phòng nữa không?”

“Được.” – Hắn cúi đầu hôn lên tóc cô, – “Nhưng trước tiên anh phải đóng một chiếc giường thật to đã.”

Mặt cô đỏ bừng, nhưng đôi môi vẫn nở nụ cười rạng rỡ.

“Được.” – Cô cười nhón mũi chân, dịu dàng hôn lên môi hắn, – “Em đồng ý.”

Hắn sững sờ vài giây, sau đó nâng gương mặt cô lên và đặt xuống một nụ hôn sâu đầy dục vọng. Cả người cô mềm nhũn, toàn thân nóng bừng, đến khi ý thức quay về mới phát hiện ra hắn đã ôm mình lên giường tự lúc nào, hắn đưa tay cởi quần áo của cả hai. Thân thể cao lỡn nằm trên người cô, vật cứng rắn nóng bỏng ép chặt xuống, hắn nâng mặt cô lên, thở gấp: “Nói anh nghe, em muốn anh.”

Trái tim cô đập rộn ràng dưới ánh mắt rực lửa của hắn, đôi môi đỏ mọng khẽ run rẩy: “Anh biết em muốn anh mà.”

“Nói anh nghe đi.” – Hắn khăng khăng ép cô, cả người gồng lên cố nhịn dục vọng đang bùng phát.

“Em muốn anh.” – Cô xoa nhẹ gương mặt căng thẳng của hắn, dịu dàng nói – “Em rất muốn anh.”

Cả người run rẩy, hắn mạnh mẽ cúi xuống hôn cô, cùng lúc đó tiến sâu vào trong cơ thể của cô, càng lúc càng nhanh, kịch liệt mà cuồng dã. Cô chẳng thể suy nghĩ thêm gì nữa, chỉ quấn chặt lấy hắn, dùng toàn thân đáp lại, yêu thương hắn…

“Nói cho anh nghe lần nữa, em yêu anh.”

Sau khi cơn hoan ái mãnh liệt qua đi, câu đầu tiên hắn nói chính là câu này. Cô vùi mặt vào ngực hắn, khẽ nói: “Em yêu anh…”

Hắn nâng cằm cô lên, khàn khàn nói: “Thêm một lần nữa.”

Đôi mắt hắn thấp thoáng như có lệ, mũi cô cay xè, khẽ xoa mặt hắn, vừa hôn vừa dịu dàng nói: “Em yêu anh, rất yêu….”

Hắn ôm chặt lấy cô, như muốn hòa tan cô vào trong cơ thể mình.

“Em là trái tim của anh.” – Giọng nói hắn khàn khàn, – “Mãi mãi..”

Nước mắt lại lăn dài trên gò má, cô cất lời hứa: “Em mãi mãi yêu anh.”

Hắn dịu dàng hôn cô, họ làm tình lần thứ hai, mãi cho đến khi mặt trời khuất núi, mặt trăng bắt đầu lên cao.

Ngày hôm nay, hạnh phúc giống như một giấc mơ. Cô yêu người đàn ông của riêng mình. Sống qua một thời gian lâu như vậy, đây là lần đầu tiên trong sinh mệnh của mình, cô thấy được ánh sáng mặt trời.

Ngoài phòng truyền tới tiếng tiếng cưa gỗ, cô không nén được nở nụ cười tươi. Xem ra hắn rất kiên trì muốn nhanh chóng hoàn thành một chiếc giường lớn.

“Không phải anh chê giường em nhỏ đâu, anh ngại gì chen chúc nằm cùng em. Chỉ sợ chúng ta nằm vài lần nữa, nó sẽ không chịu được rung lắc mà sập xuống thôi.” – Nghĩ tới đó mặt cô lại ửng đỏ, cô bưng trà nóng ra bên ngoài. Hắn đã làm đến giai đoạn hoàn thiện phần khung giường rồi.

Cô bước xuống mái hiên, đanh định gọi hắn, đột nhiên một ánh sáng loang loáng trên sườn núi khiến cô chú ý. Khắp nơi đều là cây cối, đâu có thứ gì để phản quang?

Cô ngạc nhiên quay đầu nhìn sang.

Có người ở đó, hắn ta đeo kính râm, ngồi xổm một chỗ không hề nhúc nhích, màu xanh quần áo trên người lẫn với đám lá cây, gần như không thể nhận ra được hắn ta. Ánh sáng phản quang phát ra từ thứ gì đó trên tay hắn, nhất thời cô chưa hiểu rõ. Sau đó cô mới phát hiện ra, thứ trên tay hắn ta chính là một khẩu súng, đang nhắm vào Thiên Phóng.

“Thiên Phóng.”

Ném cốc trà, Khả Khanh chạy vội tới khu đất trống hắn đang đứng. Cừu Thiên Phóng ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn của cô.

Tiếng súng vang lên, âm thanh nhẹ như gió. Tuy đối phương đã lắp bộ phận giảm thanh nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng viên đạn xé gió lao đi

“Nằm xuống!” – Cô hoảng hốt hét lên, nháy mắt xô ngã hắn.

Viên đạn trúng xuống đất làm bùn đất bắn tung tóe. Một tiếng súng khác vang lên, nhưng hắn lại ôm chặt lấy Khả Khanh rồi lăn sang bên cạnh, dùng thân thể mình để che chắn cho cô.

Trong phút chốc, đối phương nổ súng hàng loạt, cô nghe thấy mà kinh hãi, hắn tiếp tục ôm cô lăn xuống mương gần vườn rau. Trước khi kịp trốn xuống mương, cô nghe thấy âm thanh tiếng đạn ghim vào cơ thể hắn.

Máu bắn tóe lên trên mặt hắn, còn cơ thể đang che ở trên người cô. Không….

Không, không thể nào!! Đây không phải là thật!

Hắn yêu cô, hắn đã nói sẽ ở cạnh cô đến già!

Cô thét lên đầy phẫn nộ mà vẫn chẳng có cảm giác gì, mãi cho đến khi hắn ôm chặt, gọi cô: “Khả Khanh, anh không sao, chỉ bị trầy da thôi. Em nhìn này, chỉ bị trầy ở cánh tay thôi mà.”

Cô ngừng hét, nhìn chằm chằm cánh tay phải hắn đang chảy máu, sau đó ôm hắn òa khóc.

“Anh điên à?” – Cô nổi giận đùng đùng, gương mặt đầy nước mắt, – “Sao anh lại chắn cho em? Anh thừa biết nếu bị thương thì em cũng không hề hấn gì mà!”

“Không hề hấn gì, nhưng anh đau!” – Hắn ôm đôi vai nhỏ gầy của cô, cũng nổi giận quát. – “Chết tiệt, anh không muốn em bị thương vì anh nữa!”

“Em thà để mình bị thương chứ không muốn anh chết! Cái tên ngốc nghếch này! Nếu như anh chết thì em phải làm sao đây? Em phải làm sao hả?” – Cô vừa khóc vừa chửi bới, hận hắn khinh thường tính mạng của bản thân mình.

Hắn mở miệng định lên tiếng nhưng đối phương lại bắt đầu bắn tập kích, bùn đất bắn văng tung tóe khắp nơi. Cô nhanh như cắt đè hắn xuống mương, tránh những viên đạn không có mắt kia.

“Đợi ở đây, đừng lộn xộn!”

Nghĩ tới việc suý