n gì?”.
“Ta….. Ta…….”. Nàng “ta” vài tiếng, rốt cuộc phát hiện ra nguyên lai nói thật lòng cần rất nhiều dũng khí a.
“Ân?”. Hắn khí định thần nhàn chờ nàng tiếp tục.
Sở Châu Ngọc nhắm tịt hai mắt lại, một lời nói ra hết. “Ta kỳ thật lúc trước vào phủ tướng quân là có mục đích riêng”. Chuyện này hắn sớm muộn cũng biết, tốt hơn hết nàng nên sớm một chút thẳng thắn nói ra.
“Ta biết!”. Thanh âm của Tiêu Trì Chi không một gợn sợ hãi.
Cái gì? Nàng đột ngột mở to mắt ra. “Chàng có biết?”.
Hắn vuốt cằm.
“Làm sao chàng biết?”. Nàng vẫn còn nghĩ mình giấu rất tài.
“Lúc nàng và ta đi khấn miếu Quan Âm, ta phát hiện ra nàng quen biết Sở Mộ Tài, vì thế liền phái người đi điều tra một chút, biết được nàng nguyên lai là biểu muội của Sở Mộ Tài, nữ nhi của lão bản Duyệt Tẩm trà quán”. Hắn giống như đang nói về một chuyện thực bình thường.
Sở Châu Ngọc lúng túng há hốc mồm. Thiên! Khi đó, hắn… hắn đã phát hiện ra!
“Vậy chàng có biết ta vào phủ vì cái gì không?”. Nàng hỏi.
“Không biết”. Hắn lắc đầu.
“Không biết mà còn dám lưu ta lại trong phủ? Không lẽ chàng không sợ ta là sát thủ người khác phái tới sao? Hoặc giả như ta muốn tìm chàng báo thù gì đó?”. Sở Châu Ngọc oa oa hét lớn, kẻ gian trong thiên hạ này muốn lấy mạng Tiêu tướng quân hắn, có rất nhiều.
“Nhưng nàng không phải”.
“…………………..”. Nàng bị nghẹn không nói được gì. “Chẳng lẽ chàng không tò mò muốn biết mục đích ta vào phủ để làm gì?”.
“Không hiếu kỳ”.
Ba chữ đơn giản, như cục đá rớt trúng đầu nàng, gục xuống đất, ngay cả muốn tiến thêm một bước giải thích cho hắn mục đích “bất lương” kia cũng không còn. “Chàng xác định chàng thực yêu ta?”.
“Đương nhiên”. Hắn thân thủ đem nàng kéo gần bên người. “Vô luận nàng có mục đích gì, ta cũng không để ý, nếu nàng cần ta giúp nàng đạt được nó, ta cũng sẽ giúp nàng”.
Thanh âm của hắn phả vào tai nàng, lọn tóc đen nhánh phơ phất trong gió, chạm vào hai má nàng. Sở Châu Ngọc bỗng dưng đỏ mặt. Được rồi, tuy hay người đã ở chung rất lâu, nhưng đối với hắn, nàng vẫn dễ dàng đỏ mặt tim đập loạn.
“Đừng… Đừng tựa vào ta gần như vậy!”. Nàng nhịn không được kháng nghị. Chỉ có thể trách bộ dạng mỹ nam của hắn, mà sức chống cự đối với mỹ nam của nàng là hữu hạn a.
“Vì sao ta không được tới gần?”. Mặt hắn càng áp sát vào mặt nàng, chóp mũi cơ hồ đụng vào chóp mũi nàng.
Bùm!
Sở Châu Ngọc cảm thấy mặt nóng muốn chết, chóp mũi quẩn quanh hơi thở của hắn, đôi mắt đen như mực, làn da láng mịn, mũi thẳng cao, bàn môi thản nhiên, tất cả đều làm cho nàng…
Trong mũi đột nhiên trào ra hai cỗ nhiệt lưu, tí tách chảy xuống. Sở Châu Ngọc nhìn mặt Tiêu Trì Chi biến sắc, nàng lập tức thân thủ đưa tay sờ lên mũi. Ngón tay dính máu vẫn đang ấm.
Thiên a! Không lẽ, nàng cư nhiên vì nhìn hắn mà chảy cả máu mũi?!
“Ngẩng đầu lên”. Tiêu Trì Chi vội vàng nói.
“Nga… Hảo”. Sở Châu Ngọc nhanh ngước mặt lên, lập tức giải thích nói. “Ta không phải là người dễ chảy máu mũi đâu, ta tuyệt đối không phải vì chàng đẹp trai quá, xem ngây người nên mới chảy máu mũi…”.
Lời vừa ra khỏi miệng, nàng lập tức muốn cắn đứt đầu lưỡi mình, cái này còn không phải đang giấu đầu lòi đuôi!
“Ta biết”. Tay hắn bắt mạch cổ tay nàng.
“Chàng thật sự biết?”.
“Đúng”.
“Ách… Vậy là tốt rồi”. Nàng chột dạ nói. Đầu bắt đầu có chút hỗn loạn, là do chảy máu sao? Mí mắt cũng như vậy, ngày càng trầm trọng. Thân thể giống như mệt chết đi, nàng không nhịn được khép mắt lại. Thật muốn ngủ……..
——— —————— —————— ————————-
Đại phu nổi tiếng nhất Sùng Châu giờ phút này đang tiếp tục cố gắng bắt mạch cho Sở tiểu thư hôn mê trên giường. Bắt mạch càng lâu, sắc mặt đại phu càng khó coi, mồ hôi lạnh cũng đổ càng nhiều.
Bắt mạch xong rồi, đại phu quỳ gối trước mặt Tiêu Trì Chi, sợ hãi nói. “Tiểu dân chỉ chẩn đoán ra Sở cô nương bị trúng độc, nhưng trúng loại độc gì, tiểu dân kiến thức nông cạn, không thể chẩn ra”.
Tiêu Trì Chi sắc mặt âm u, đi đến bên giường nhìn Sở Châu Ngọc đang hôn mê. Khóe mắt, lỗ tai nàng đã bắt đầu xuất huyết. Trúng độc! Rốt cuộc vì sao trúng độc? Trong tướng quân phủ, nàng ăn cái gì, uống cái gì cũng đều có chuyên gia thử độc, trừ phi….
Trong đầu Tiêu Trì Chi đột nhiên nhớ tới trà lâu hôm qua Sở Châu Ngọc ngốc nghếch tìm đến. “Người đâu!”.
“Dạ!”. Có thị vệ đáp.
“Lập tức phái người, đem tất cả mọi người ở Hưng An trà lâu bắt đến đây!”.
“Dạ!”. Thị vệ lĩnh mệnh đi xuống.
Tiêu Trì Chi nâng tay lên, thăm dò hơi thở của Sở Châu Ngọc, rất mỏng manh, nhưng ít ra vẫn có. Chỉ có như vậy, hắn mới có thể xác định nàng vẫn còn sống. Mới đây nàng còn đang cùng hắn nói chuyện vui vẻ, mà chỉ một lát sau, nàng lại nằm tái nhợt trên giường. Nếu là hôm qua, lúc hắn mang nàng về từ trà quán mà cẩn thận kiểm tra thân thể nàng thì……..
“Châu Ngọc….”. Hắn cúi người, ngón tay quyến luyến lướt qua mặt nàng. “Tin tưởng ta, sẽ không để nàng chờ đợi lâu đâu, sẽ cứu nàng tỉnh lại ngay!”. Kẻ dám hại nàng, vô luận là ai, hắn cũng sẽ không bỏ qua!
——— —————— —————— ——————–
“Tướng quân tha mạng! Tướng quân tha mạng!”. Giọng kêu thảm thiết, không ngừng vang lên trong phòng. Các loại hì