đến tiểu Triển đại nhân có dung mạo như tranh vẽ kia, Tô Đường cười nói: “Hôm nay gặp một người rất thú vị”
Hỉ Thước trợn tròn mắt: “Là đàn ông ạ?”
“Ừ!” Tô Đường vừa thay quần áo vừa đáp.
Hỉ Thước không bỏ qua: “Tiểu thư! Bây giờ người là phụ nữ có chồng rồi, phải tuân thủ nữ tắc!”
Tô Đường cởi vải trắng bó ngực xuống, dở khóc dở cười: “Sao ta lại không tuân thủ nữ tắc chứ? Chỉ là gặp một người đàn ông, như bèo nước gặp nhau rồi mà, đâu có cầm tay hôn môi gì đâu?”
Hỉ Thước trợn mắt như muốn lòi cả hai con ngươi ra ngoài: “Tiểu thư của em ơi, người còn muốn cầm tay hôn môi nữa à?! Người muốn hồng hạnh vượt tường hay sao?!”
“Em nói lung tung cái gì thế!” Tô Đường gõ mạnh vào đầu cô ấy một cái: “Tiểu thư nhà em, kiên trinh không thay đổi, thâm tình không hối tiếc, lập đền thờ trinh tiết còn được ấy!”
“… Tiểu thư… người đang nguyền rủa cô gia à…” Hỉ Thước đen mặt, buồn bã nói.
“A…” Tô Đường á khẩu.
Đúng lúc này, Thược Dược ở ngoài cửa kêu lên: “Thiếu phu nhân, nha hoàn Phù Dung của tiểu thiếu gia cầu kiến, hình như có việc gấp ạ.”
Thược Dược cũng rất nhanh nhẹn, biết nàng còn chưa nhớ được hết mọi người ở đây, nên lần nào bẩm báo cũng thêm phần giới thiệu và tên tuổi nữa.
Tô Đường mặc đồ xong liền bước ra ngoài, thấy ngay Phù Dung đang đứng ngoài cửa, mắt sưng đỏ, quần áo xộc xệch, ánh mắt lo lắng hoảng hốt như mất hồn. Nhìn thấy nàng đi ra, cô ấy quỳ sụp xuống, nước mắt ào ào tuôn ra.
“Thiếu phu nhân! Không ổn rồi, không thấy tiểu thiếu gia đâu cả!”
“Hả?!” Tô Đường vô cùng kinh hãi: “Sao lại thế?”
Phù Dung vừa thút thít vừa đáp: “Sau khi đưa tiểu thiếu gia về phòng ngủ, nô tỳ cũng ngủ gật. Thiếu gia vốn có thể ngủ hơn nửa canh giờ, nhưng sau khi nô tỳ tỉnh dậy, lại không thấy tiểu thiếu gia đâu! Nô tỳ nghĩ chắc tiểu thiếu gia dậy sớm nên đi đọc sách, luyện chữ, nhưng mà khi nô tỳ đến phòng đọc sách thì cũng không thấy ai cả! Nô tỳ lo lắng tìm hết cả trong lẫn ngoài rồi mà không thấy người đâu!”
Tô Đường nhìn đồng hồ nước, thầm cân nhắc, nàng đi ra ngoài không đến hai canh giờ, dù Phù Dung ngủ một canh giờ rồi tỉnh dậy phát hiện Tuyên Tử mất tích, thì đó cũng là chuyện của một canh giờ trước rồi, sao cô ấy lại không đến bẩm báo sớm? Nghĩ một chút, nàng hiểu ra ngay, có lẽ nha đầu kia không dám tới tìm nàng, muốn tự tìm trước, ai ngờ thật sự không tìm thấy. Có điều, cô ấy đã tìm suốt một canh giờ rồi, cũng phải tìm hết cả phủ rồi đúng không?!
Lòng Tô Đường như trầm xuống, nói: “Em đừng khóc nữa, bây giờ phải nhanh chóng tìm người thì quan trọng hơn. Thằng bé chỉ là một cậu nhóc, cũng không chạy đi đâu xa được, chúng ta tìm kỹ lại xem. Thược Dược, em gọi vài nha hoàn sai vặt nhanh nhẹn đến, tìm khắp trong phủ một lần nữa! Tạm thời đừng làm kinh động bên lão thái thái, phái người thăm dò xem Tuyên Tử có tới đó hay không! Cũng phải cho người đi sang xem bên Tây Uyển một chuyến, chú ý đừng đánh động người khác! Lại sai người hỏi thủ vệ canh cửa, xem trong khoảng thời gian này có ai ra vào phủ hay không…”
Phân phó từng việc một xong xuôi, Tô Đường cảm giác như mồ hôi lạnh đang chảy ròng ròng sau lưng, người khác đã hoảng loạn hết cả hồi, nàng chỉ còn cách giữ bình tĩnh để điều khiển mọi việc, nhưng trong lòng vẫn rất kinh động. Đường đường là một người sống, sao có thể vừa chớp mắt đã không thấy tăm hơi đâu chứ!
“Tiểu thư, người nghĩ tiểu thiếu gia đi đâu? Tướng quân yêu thương tiểu thiếu gia như vậy, lỡ tiểu thiếu gia có chuyện gì thì làm sao bây giờ?! Tướng quân đã giao phó tiểu thiếu gia cho người mà!” Hỉ Thước đứng bên cạnh hoảng hốt lo sợ nói.
Nghe cô ấy nói vậy, lòng Tô Đường càng trầm xuống, đúng thế, suýt thì nàng quên mất, nàng đã đồng ý với mặt lạnh sẽ chăm sóc tốt Tuyên Tử, nếu hôm nay Tuyên Tử xảy ra chuyện gì… Tô Đường rùng mình một cái, nghĩ cũng không dám nghĩ nữa!
“Hu hu, tướng quân ngàn vạn lần đừng quay về tối nay nhé! Tiểu thiếu gia, cậu cũng ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì!!!”
Tô Đường cũng không có lòng dạ nào mà đứng cầu khấn nữa, nhanh chóng tìm người thì hơn. Nàng đi thẳng đến Sướng Tâm cư nơi Tuyên Tử ở, tìm kiếm kỹ càng một vòng, ngay cả gầm giường hay hốc cây đại thủ cũng tìm hết nhưng không có kết quả gì. Nàng lại tiếp tục tìm kiếm từ miệng giếng đến hốc đá cạnh bờ ai, xó nhà, vẫn không thấy bóng dáng đâu. Từng đám nha hoàn lần lượt chạy về bẩm báo Tuyên Tử không đến chỗ lão thái thái và Tây Uyển, thủ vệ canh cửa cũng nói sau giờ Ngọ thì không thấy ai ra vào… Những tin tức đua nhau truyền tới khiến Tô Đường càng nghe càng hoảng sợ, sắc mặt càng lúc càng nghiêm trọng.
Đúng lúc này, lại có người đến báo — “Tướng quân đã về!”
Đúng là đang lụt lại gặp mưa rào, tuyết xuống lại thêm sương. Vài nha hoàn đã mang dáng vẻ như trời sắp sập, trong lòng Tô Đường cũng gõ lộp bộp, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh bước ra đón hắn.
Vừa vào cửa, Tống Thế An đã thấy sai vặt kích động chạy qua chạy lại, sau khi bình tĩnh hỏi thăm, sắc mặt hắn bỗng chốc trở nên khó coi đến cùng cực. Nhìn thấy Tô Đường đi tới, hắn nổi trận lôi đình: “Đây là cách nàng chăm sóc đấy à?!!!”
Tô Đường đuối lý, c
