Teya Salat
Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325381

Bình chọn: 8.5.00/10/538 lượt.

nh thứ ba: Quán ăn vặt

trong hình là nơi mà lần đầu anh và cô ấy uống say. Ở đây, cô ấy đã cùng anh trải qua ngày giỗ mẹ, ngoài ra còn là ngày sinh nhật của anh. Tại

đây bọn anh đã hôn nhau. Nhưng cô ấy nói cô ấy say rồi, cô ấy không còn

nhớ gì nữa.

Nhưng lại đúng hôm giỗ mẹ, anh nhận điện thoại của

bạn gái, nhớ đến quãng thời gian khó khăn và u ám hồi đó, cô ấy từng sát cánh bên anh đi qua nỗi cô độc và yếu mềm. Thậm chí về sau còn vì gặp

anh mà gặp tai nạn, từ đó không bao giờ còn có thể chơi môn đàn mà cô

yêu nhất nữa.

Sau khi nghe điện thoại, anh lại yếu lòng.

Anh thực sự không thể bỏ rơi cô ấy.

Về sau, anh tiếp tục khổ sở, ra sức kìm nén bản thân.

Không dám nói cho cô gái ấy biết là anh thích cô ấy, chỉ có thể đứng cạnh

tham lam và tuyệt vọng dõi theo cô ấy, nhìn cô ấy buồn bã, vui vẻ, day

dứt không yên vì một người con trai khác, nhìn cô ấy và cậu lớp trưởng

đấu khẩu, cãi nhau, hờn giận.

Cô ấy không biết rằng lúc cô ấy chờ Đổng Thành, tưởng rằng bản thân cô độc;

Nhưng thực ra, anh luôn đứng sau cô ấy, luôn luôn.

Đến hôm sinh nhật anh, buổi chiều anh nói trên QQ với cô ấy: Tôi thích cậu.

Cô ấy ngỡ là bọn Cát Huy đang đùa nghịch mình, nên căn bản không xem chuyện anh tỏ tình là chuyện đàng hoàng, nghiêm túc.

Đến buổi tối mọi người đều say. Cô ấy cũng thế.

Cô ấy ngồi không vững, cứ như sắp ngã nhào vậy.

Anh để cô ấy dựa vào anh.

Cơ thể cô ấy mềm mại, có mùi hương thiếu nữ thoang thoảng.

Trái tim anh đập dữ dội, rất nhanh.

Cho dù cô ấy say, cho dù anh nghĩ cô ấy đã không nhìn rõ vẻ mặt anh, nhưng

anh vẫn không dám tỏ rõ sự quyến luyến và say mê cô ấy ra mặt.

Anh sợ một khi bản thân phóng túng thì sau này sẽ không thể kìm chế được nữa.

Cô ấy gối lên vai anh, vừa khóc vừa cười.

Nước mắt cô ấy thấm ướt vai anh.

Anh không kìm được ôm cô ấy vào lòng.

Anh không kìm được cúi xuống nhìn cô ấy.

Cô ấy không nhìn rõ anh là ai.

Cô ấy cứ áp sát lại gần anh.

Anh không kìm được, thực sự không kìm được, cuối cùng đã hôn cô ấy!

Lúc đó anh nghĩ, có lẽ cả đời này, khoảnh khắc anh có thể hôn cô ấy cũng chỉ có giây phút ấy thôi!

Trong lúc say, cô ấy ngây ngô đáp lại anh.

Bọn anh hôn nhau cuồng nhiệt.

Lúc anh hôn cô ấy, cô ấy cứ cười khúc khích, cô ấy hỏi ai đang đút thạch hoa quả cho cô ấy ăn.

Cô bé ngốc nghếch này, lại tưởng mình đang ăn thạch hoa quả.

Cô ấy cứ cười khúc khích mãi.

Nhưng anh lại khóc.

Người đang thân mật hôn cô ấy rõ ràng là anh; nhưng cái tên mà cô ấy gọi lại là “Đổng Thành”.

Hôm sau, cô ấy lại hoàn toàn quên hết nụ hôn cuồng nhiệt, say đắm mà họ từng có.

Anh cảm thấy hụt hẫng và buồn khôn tả.

Thậm chí anh ấm ức, cố ý phớt lờ cô ấy.

Cô ấy dễ dàng quên mất nụ hôn đầu của họ; nhưng anh đối với cô ấy, cả đời cũng không thể buông tay được.

Hương vị mềm mại ngọt ngào của cô ấy, bao năm nay luôn quấn quýt trên đầu lưỡi anh.

Anh không bao giờ quên, mãi mãi cũng không quên.

Tấm hình thứ tư: Cảnh chụp trong tấm hình này là sân bay, lúc anh đi nước

ngoài đã xuất phát từ đây. Trước khi đi, cô ấy đến tiễn anh. Lần đầu

tiên anh nói với cô ấy “Anh yêu em” ở nơi này; nhưng là bằng tiếng Pháp.

Năm thứ hai, anh sắp ra nước ngoài.

Anh khao khát biết bao cô ấy sẽ giữ anh lại.

Chỉ cần cô ấy mở lời, anh sẽ bất chấp tất cả để ở lại, nhất định sẽ bất chấp tất cả!

Nhưng cô ấy lại nói với anh: Bạn gái cậu đang chờ cậu đó.

Cô ấy mỉm cười đẩy anh ra xa.

Thế là, anh không còn lý do gì để ở lại.

Trước khi đi, anh quyết định giao Bánh Bao Đậu Đỏ lại cho cô ấy.

Anh muốn để lại thứ quan trọng của anh cho cô ấy, anh không muốn sau khi

anh đi, cô ấy sẽ dần dần quên lãng anh, anh nhất định phải dùng một thứ

gì đó giữ lại chút nhớ nhung của cô ấy với anh mới được!

Hôm anh đi, cô ấy ra sân bay tiễn anh.

Trước khi lên máy bay, cuối cùng anh không kìm nén được đã ôm chặt lấy cô ấy, thì thầm bên tai cô ấy bằng tiếng Pháp: Anh yêu em!

Phải, anh yêu cô ấy.

Anh yêu cô gái này, rất yêu rất yêu.

Từ quá khứ đến hiện tại, tấm lòng anh với cô ấy thủy chung trước sau như một, chưa bao giờ thay đổi.

Cùng xem hết những tấm hình, Trương Nhất Địch quay sang nhìn Trác Yến chăm chú.

Anh nâng mặt cô lên một cách trân trọng, nhìn cô, lại dùng tiếng Pháp khẽ nói: “Je t’aime!”.

Nước mắt Trác Yến trào ra.

Cô không kìm được, bịt miệng khóc nấc lên.

Trương Nhất Địch lùi lại một bước, mở rộng vòng tay, lặng lẽ, nín thở chờ đợi.

Trác Yến với gương mặt đầm đìa nước mắt, không còn do dự, lao vào vòng tay anh.

Mắt anh như có ngấn lệ.

Siết chặt vòng tay, ôm chặt cô vào lòng.

Cả đời này, anh cũng sẽ ôm chặt cô như thế, không bao giờ buông tay.

Phải, không bao giờ… Từ cấp ba, tôi đã luôn yêu mến Đổng Thành.

Đến khi vào đại học, cậu ấy vẫn khiến tôi nhớ mãi không thôi.

Bây giờ, có lúc tôi cũng nghiêm túc suy nghĩ một vấn đề – rốt cuộc tôi đối

với Đổng Thành là cảm giác gì? Trong quãng thời gian niên thiếu cuồng

nhiệt, tôi si mê cố chấp theo đuổi bước chân cậu ấy, có phải vì thật

lòng quá yêu cậu ấy không?

Tiểu Dư hỏi tôi: “Bây giờ, bao lâu cậu mới nhớ Đổng Thành một lần?”.

Tôi suy nghĩ cẩn thận