đi, bắt cậu làm người yêu
Trương Nhất Địch thì đối với cậu sẽ chẳng sao, nhưng đối với cậu ta thì
ít nhiều cũng hơi bi thảm, hơn nữa việc này rất khó, mắt Trương Nhất
Địch nếu không đột ngột bị cận thị cấp tính đến mười mấy độ thì tôi nghĩ chuyện này không hy vọng gì. Cũng không nên làm khó cậu quá, không cần
phải là người yêu, chỉ cần có một tấm hình cậu và Trương Nhất Địch chụp
chung, như vậy là xong!”.
Trác Yến nghe xong nhướn mày, hỏi: “Nếu tôi làm được thì sao?”.
Giang Sơn tỏ vẻ từ cao: “Nếu cậu làm được thì tôi sẽ đáp ứng cậu một yêu cầu!”.
Trác Yến chà xát nắm tay, cười ranh mãnh: “Yêu cầu gì cũng được?”.
Giang Sơn gật đầu: “Ừ, đều được!”.
Trác Yến đập tay, kêu to: “Được! Cậu đợi đó cho tôi, tôi không tin mình không có được một tấm hình chụp chung!”. Sau khi mừng sinh nhật Ngô Song, Giang Sơn đưa hai cô gái về ký túc xá.
Trác Yến nhiệt tình tạo cơ hội cho họ: “Tôi tự lên được rồi, hai người đi
dạo đi, tối nay ánh trăng đẹp biết bao, đừng lãng phí như vậy!”.
Giang Sơn nhìn Ngô Song, ánh mắt đầy vẻ mong mỏi, lặng lẽ đợi cô.
Ngô Song lại nhíu mày: “Hay hôm khác đi, hôm nay mình hơi mệt rồi”.
Giang Sơn tỏ ra thất vọng.
Nhưng rất nhanh cậu lại trở nên bình tĩnh, dịu dàng cười và đồng ý với Ngô Song.
Vẻ ân cần chu đáo của cậu, Trác Yến chưa từng nhìn thấy nên cô cảm thấy sững sờ.
Cô chưa nhìn thấy cậu nghiêm túc bao giờ, chưa bao giờ phát hiện thấy thì
ra tên này đúng như bọn Tiểu Dư nói, cũng có mấy phần “nhan sắc”.
Bọn Tiểu Dư thường bình phẩm về Giang Sơn và Trương Nhất Địch như thế này:
“Hai người họ ấy à, mỗi người một vẻ, có thể cho là hai nhân vật nổi bật nhất trường ta”.
Họ nói vẻ đẹp trai của Trương Nhất Địch không
dễ phớt lờ, khiến người ta nhìn một cái đã có ấn tượng mạnh mẽ. Còn về
Giang Sơn, so với vẻ đẹp trai nổi bật của Trương Nhất Địch, thì dung mạo có vẻ ôn hòa hơn nhiều. Có thể nhìn lần đầu sẽ không khiến người ta quá chú ý, nhưng lâu dần lại nhận thấy cậu ấy thực sự là một người đẹp
trai, nho nhã và thanh lịch.
Lúc lên tầng, Trác Yến nói với Ngô
Song: “Hây, thì ra đồng chí lớp trưởng lớp tớ cũng có nhan sắc đấy chứ,
cũng được, có thể xứng với cậu!”.
Ngô Song không nói gì, chỉ
lặng lẽ lên cầu thang. Một lúc sau mới buồn bã lên tiếng: “Yến Tử, những lời Giang Sơn nói tối nay còn nhiều hơn cả những lần hai đứa tớ nói
chuyện cộng lại!”.
Trác Yến cảm thấy lúng túng, nhất thời không biết nên nói gì.
Cô không chắc rằng có phải Ngô Song đang trách cô nói nhiều đến mức lấn át cả nhân vật chính hay không.
Thấy cô thấp thỏm không yên, Ngô Song cười cười: “Ngốc ạ! Đừng nghĩ nhiều!
Tớ rất hâm mộ khả năng có thể nói chuyện vui vẻ với người khác của cậu
đấy!”.
Trác Yến thở phào, đặt tay lên vai Ngô Song, cười hi hi:
“Cái này cậu không cần ngưỡng mộ, cậu đi với tớ nhiều thì sẽ bị nhiễm
thôi!”.
Lúc học tiết Toán cao cấp, Trác Yến cứ lơ đãng mãi.
Lộ Dương đang ngồi chép bài bên cạnh cô bỗng nhiên bực bội ném vở sang bên cạnh, khẽ hỏi: “Sao cậu không nghe giảng?”.
Trác Yến bất giác thấy lạ: “Tớ có nghe giảng hay không thì liên quan gì đến cậu?”.
Lộ Dương trừng mắt: “Cậu có biết để tớ hạ quyết tâm học hành nghiêm túc
khó khăn thế nào không? Cậu có biết hoàn cảnh có ảnh hưởng lớn thế nào
đến một người không? Cậu nói đi, cậu bảo tớ làm sao chuyên tâm được
nữa!”.
Trác Yến: “…”.
Ngẩn người xong, cô cảm thán với Lộ Dương: “Gái à, tư duy này của cậu đúng là càng lúc càng dữ dằn đấy!”.
Tiểu Dư ngồi bên kia Trác Yến, vốn đang bò rạp trên bàn ngủ say sưa, nghe cô và Lộ Dương nói chuyện thì ngồi phắt dậy: “Tốt quá, đều không nghe
giảng nổi chứ gì? Nào nào, nếu buôn chuyện thì thêm tớ nữa!”.
Trác Yến: “…”.
Cuối cùng cô đã biết, hóa ra trên thế gian thật sự có những cảm xúc không thể diễn đạt bằng ngôn ngữ được!
Lộ Dương lập tức tỏ ra “very” tán thành với đề nghị đó: “Được được được!
Dù sao có Tôn Dĩnh nghe giảng, lúc về chép lại bài tập của cậu ấy là
được!”.
Trác Yến cảm giác có sét đang đánh cô…
Chép bài tập chứ không phải bài học… Đây là kiểu giác ngộ gì thế này…
Cô vừa lau mồ hôi vừa thở dài.
Tiểu Dư hỏi cô làm sao, cô ủ rũ đáp: “Phật nói, xốc nổi là ma quỷ, câu này đúng là không sai tí nào!”.
Tiểu Dư chau này: “Câu này là Phật nói à? Sao tớ nhớ là đồng chí Quách Đông Lâm[3'> nói nhỉ?”.
[3'>. Quách Đông Lâm (1961) là diễn viên có ngoại hình chất phác, luôn để đầu trọc, chuyên diễn các tiểu phẩm nổi tiếng Trung Quốc.
Lộ Dương tiếp lời: “Ôi trời đều như nhau cả! Dù sao đều là người đầu trọc nói cả!”.
Trác Yến: “…”.
Cô càng lúc càng thấy người bình thường như cô không thể hòa nhập với đám
con gái điên loạn này, buổi sáng chắc chắn bọn họ đã quên uống thuốc…
Trác Yến tường thuật lại cho hai bạn nghe chuyện đánh cược với Giang Sơn tối qua.
Kết thúc, cô bồi thêm: “Bây giờ tớ có phần hối hận, vì một tên con trai mà
đi dụ dỗ một tên khác, một là người ấy của bạn đồng hương với tớ, người
kia là người mà chị em tớ thích, hai cậu nói xem, có phải đầu tớ có vấn
đề không?”.
Nghe cô nói xong, hai người đều tỏ vẻ mặt khác nhau.
Lộ Dương có vẻ suy nghĩ, Tiểu D
