XtGem Forum catalog
Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325980

Bình chọn: 7.00/10/598 lượt.

u cầu đó đã đánh trúng nơi mềm yếu nhất trong tim Trác Yến.

Anh về là để giỗ mẹ.

Còn Bánh Bao Đậu Đỏ là do mẹ anh để lại.

Anh nhất định là rất nhớ mẹ…

Cũng không biết Bánh Bao Đậu Đỏ còn sống được bao năm, cũng không biết đến khi anh quay về lần nữa, nó có còn hay không…

Nhưng nhớ đến Giang Sơn… Trác Yến lại thấy tim nhói đau.

Dằn vặt một lúc sau, cuối cùng cô quyết định.

“Vậy… muộn một chút được không? Mình… mình phải viết xong báo cáo, cho mình

biết địa điểm, các cậu đến trước, mình viết xong báo cáo sẽ đến ngay!”.

Từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy Trương Nhất Địch, Trác Yến không thể nói rõ trong lòng cô rốt cuộc là cảm giác gì.

Anh như cao hơn và đẹp trai hơn xưa.

Lúc anh nhìn thấy cô, nói theo kiểu của bọn Cát Huy chọc ghẹo là: “Mắt lão

đại ‘soạt’ một cái sáng hẳn lên, lóe lên những tia sáng xanh rực rỡ!”.

Anh mỉm cười nhìn cô không chớp mắt.

Cô như có vẻ căng thẳng, lại như cuống quýt, bản thân cô cũng không biết

cánh tay mình có run lên hay không, “Hi!” cô vẫy tay, cố gắng tỏ ra tự

nhiên, lên tiếng chào anh.

“Hi!”. Anh chào lại, tiến đến đón cô: “Trác Yến, lâu quá không gặp! Vẫn ổn chứ?”.

Trên gương mặt anh là nụ cười nhẹ nhàng, dường như có một niềm vui và xúc

động phát ra từ tận đáy lòng đang ẩn chứa dưới nụ cười đó.

Nhìn anh tiến dần đến gần, Trác Yến bỗng cảm thấy một áp lực vô hình.

Áp lực ấy khiến cô căng thẳng, thậm chí sợ hãi.

Cô đưa cao chiếc giỏ trong tay lên, đẩy đến trước mặt Trương Nhất Địch.

“Bánh Bao Đậu Đỏ!”. Khi cô nói bốn chữ này, gần như là thở gấp: “Mau nhìn

Bánh Bao Đậu Đỏ đi! Cậu xem này, nhìn thấy cậu nó cứ vặn vẹo sung sướng

lắm!”.

Ánh mắt Trương Nhất Địch như tối xuống.

Chầm chậm dừng lại, anh đón lấy Bánh Bao Đậu Đỏ từ tay cô.

Anh đưa con nhím lên ngang tầm mắt, lẩm bẩm như đang trò chuyện với nó, lại như đang hàn huyên với “Bánh Bao Đậu Đỏ” khác ngoài nó: “Bánh Bao Đậu

Đỏ, sao mày gầy đi nhiều thế? Lâu quá không gặp, tao rất nhớ mày, rất

nhớ mày!”.

Khoảnh khắc ấy, Trác Yến thấy khóe mắt cay cay.

Lúc ăn cơm, Trác Yến nhân cơ hội nói với Trương Nhất Địch, bảo anh mang con nhím về nuôi.

Trương Nhất Địch không đồng ý.

“Thôi cậu cứ nuôi đi, nó đã sắp không nhận ra tôi nữa rồi”. Lúc nói nửa câu

sau, giọng anh rõ ràng có vẻ hụt hẫng: “Nó đã giữ khoảng cách với tôi

rồi”. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, không chớp, cũng khóa chặt ánh nhìn của cô không cho rời đi.

Tim Trác Yến đập thình thịch.

Rốt cuộc là anh đang nói con nhím vô tội kia, hay là thông qua nó để chỉ ai đó?

Cô không dám nghĩ tiếp.

Hôm nay đã khác hôm qua, cô không còn tư cách nghĩ ngợi gì tới, cũng không có tư cách khiến người ta nghĩ ngợi về mình.

Cô hào sảng nâng ly rượu: “Mình mời cậu!”, bất ngờ và đường đột chúc rượu.

Đáy mắt Trương Nhất Địch như phủ một màn sương mờ. U buồn lặng lẽ, nhẫn nhịn và kiềm chế.

Qua đôi mắt đen như van nài ấy, như có rất nhiều tâm trạng đang dâng trào đang bị anh khổ sở đè nén.

Anh lặng lẽ nâng ly, cố nở nụ cười, ngửa đầu uống cạn.

Trong đầu anh thoáng hiện một câu thơ:

Khoảng cách xa nhất trên thế gian này không phải là sự sống và cái chết, mà là anh đứng trước mặt em nhưng em lại không biết rằng, anh yêu em.

- Trác Yến, anh đang ở trước mặt em, rốt cuộc là em không biết, hay là không muốn biết, rằng anh yêu em?

Một bữa cơm kéo dài rất lâu, lúc xong thì trời đã tối.

Ba tên yêu quái kia cứ không chịu tan cuộc, đòi phải đi hát cho bằng được.

Trác Yến nói với họ rằng có báo cáo chưa làm xong, không muốn đi, nhưng kết quả là bị ba tên yêu quái tấn công tập thể.

Họ sống chết cũng không cho cô về.

Bó tay, một người không chống nổi ba người, cuối cùng cô đành để họ kéo đi.

Trên đường, Trác Yến cảm thấy bọn Cát Huy có vẻ kỳ quặc.

Ba tên đó tỏ ra như đang cố ý – hình như họ đang cố ý tạo cơ hội gì đó cho cô và Trương Nhất Địch.

Trác Yến bất lực, cười khổ sở.

Cô và Trương Nhất Địch, hai người họ lần này đã thực sự là “Sứ quân đã có

vợ, La Phụ đã có chồng”, ba tên kia xem như đã phí công.

Trong phòng hát, ba tên yêu quái cứ chọn hết bài hát rồi thay phiên nhau cầm micro.

Trương Nhất Địch sau khi chọn một bài thì đến ngồi cạnh Trác Yến.

Anh ngồi rất gần cô, cô cảm thấy một sự căng thẳng kỳ lạ lại ập đến.

Cô cúi đầu đùa với Bánh Bao Đậu Đỏ để trốn tránh ánh mắt nóng bỏng của người ngồi cạnh.

Bỗng cô nghe thấy anh lên tiếng.

“Bất cẩn một chút mà chúng ta đã trưởng thành rồi. Cứ như đang hôm qua,

chúng ta vẫn là những cậu bé cô bé ngốc nghếch không biết gì, nhưng

trong chớp mắt mà chúng ta đã trải qua nhiều chuyện quá rồi”. Anh buồn

buồn ngậm ngùi.

Trong phòng ồn ào như thế nhưng giọng anh vẫn rất rõ ràng. Anh không cần ra sức hét lên, mà cô còn có thể nghe thấy cả

hơi thở của anh.

“Đúng thế”. Trác Yến bất giác bị anh dẫn dụ tư

duy: “Tuổi xuân của chúng ta đều không ở cạnh ta nữa; chúng ta tốt

nghiệp rồi, nhưng nó vẫn bị giam giữ trong trường. Cứ như đang nằm mơ

vậy, chỉ trong một đêm chúng ta đã trở thành người lớn, trong vô thức đã mất đi quyền lợi được ngây thơ rồi”.

Trương Nhất Địch trầm tư một lúc mới hỏi cô: “Trác Yến, cậu nghĩ