XtGem Forum catalog
Tuổi Thanh Xuân

Tuổi Thanh Xuân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326270

Bình chọn: 7.00/10/627 lượt.

Nghiêu Thực hết sức quen thuộc với nơi này, anh nhẹ nhàng nhún nhảy lắc lư theo điệu, thậm chí còn huýt sáo với một mỹ nữ tóc dài đang liếc mắt đưa tình với anh.

"Như thế nào, nơi này không khí không tệ chứ?" Anh nhẹ nhàng nói.

"Ừ…" Nhưng là, dẫn tôi tới đây làm gì chứ…

"Cho một whisky!" Hứa Nghiêu Thực gõ gõ quầy bar, phát ra tiếng vang thanh thúy, ngón tay trắng nõn thong dài đặt trên quầy bar màu vàng lưu ly, lại có mấy phần quyến rũ.

Bartender ứng tiếng, trêu chọc tiến lên, "Trai đẹp, lại đổi bạn gái?"

Anh không phủ nhận, "Tiểu Lãnh nhanh đưa rượu lên đi, đừng quên, vẫn dùng loại ly đế cao lần trước."

"Được rồi! Whisky, trai đẹp xin đợi chút." Anh ta để ly rượu xuống, lại chuyển hướng sang Tống Hàng Hàng, "Cô gái thì sao, muốn dùng gì?"

"À? Tôi…"

"Cô không cần đâu." Hứa Nghiêu Thực cắt ngang lời cô, "Cô không uống được."

"Ai nói tôi không uống được!" Tống Hàng Hàng không cam lòng khi bị coi thường, "Cho tôi một ly giống như vậy."

"Cô thật sự muốn?" Hứa Nghiêu Thực buồn cười nhìn cô.

"Ừ!"

"Này, tiểu Lãnh, cậu cho thêm một ly đi." Anh cười nháy mắt với bartender, đối phương ngầm hiểu vội chuẩn bị.

"Như thế nào? Nói chút cảm giác với nơi này xem."

"A? Anh nói gì?" Mới vừa đổi sang loại nhạc sôi động hơn, cô không nghe rõ lời của anh.

"Tôi nói!" Hứa Nghiêu Thực nhích tới gần tai cô, "Cô đối với nơi này, cảm giác như thế nào?"

"Rất, rất tốt!" Cô liên tục lui ra.

"Chỗ nào tốt?" Anh lại nhích tới gần mấy phần, chóp mũi sắp chạm phải lỗ tai cô.

"Mọi người! Đều rất sôi động!" Cô rống rất to.

Âm nhạc lại mới vừa thấp xuống, một đám người ngồi bên cạnh nghe thấy lời của cô..., oanh một tiếng cười to.

Tống Hàng Hàng nhất thời vô cùng xấu hổ, vội vàng cúi đầu giấu khuôn mặt đang đỏ lên vào bóng tối.

"Rượu tới rồi!" Bartender tên Tiểu Lãnh đặt rượu xuống, phô trương nháy mắt với Hứa Nghiêu Thực, cười rời đi.

Cô cầm ly rượu lên, uống một hớp lớn.

"Khụ khụ!"

"Uống gấp như vậy làm gì? Không có ai giành đâu." Hứa Nghiêu Thực cười, "Nói thật, cô cảm thấy nơi này như thế nào?"

"Suy nghĩ đến thiết kế của cô." Anh bồi thêm một câu.

"Của tôi, thiết kế?" Cô sững sờ lặp lại. Nơi này, thiết kế của tôi, có thể có quan hệ thế nào?

Hứa Nghiêu Thực giơ lên cái ly đế cao, nhẹ nhàng quơ quơ trước mắt cô, môi mỏng ngậm vào mép chén, tỉ mỉ nhấp một ngụm.

Tống Hàng Hàng bị động tác ưu nhã của anh làm mê muội.

"Thật là đẹp mắt… Cái ly… " Còn nữa, …

Hứa Nghiêu Thực đưa cái ly tới trước mặt cô, "Biết cái ly từ đâu tới không?"

"…Nơi nào?"

"Chính là cửa hàng ‘Nhất túy khuynh tình’."

‘Nhất túy khuynh tình’? Cô nhớ ra, đó là cửa tiệm buôn rượu ở khu phố buôn bán, cô không có hứng thú với ly rượu, cho nên lúc đó cũng không đi vào.

"Đó cũng là một cửa hàng thủ công, cái ly này, đều thủy tinh tự thổi, tự thiết kế, chỉ cửa hàng ấy, không có chi nhánh."

Hả?

Tống Hàng Hàng nhất thời hứng thú, giơ ly lên cẩn thận nhìn, xác thực kiểu ly không thường gặp, hoa văn trên ly nhìn như hết sức tùy ý, lại hết sức cá tính, cầm trên tay, mười phần đẹp mắt.

"Danh tiếng của quán bar này ở thành phố K rất lớn, cô nhìn kỹ đi, ly rượu, điệm lót, thảm, đèn đóm, nến… Phải biết, chi tiết quyết định thành bại, đối với một quán bar mà nói, nếu như những chi tiết nhỏ này đủ để hấp dẫn người, nó sẽ thành công."

"Không chỉ là quán bar, tiệm nước, tiệm sách, phòng cà phê… Những thứ này cần không khí mở cửa hàng mặt tiền, thắng ở chi tiết, đã thắng một nửa." Tống Hàng Hàng như có điều suy nghĩ tiếp lời câu nói.

"Cho nên, người kinh doanh chúng ta, không được câu nệ với mỗi người."

"Có thể bán cho những cửa hàng mặt tiền!" Tống Hàng Hàng nói xong câu đó, nhất thời hưng phấn.

"Đúng!" Hứa Nghiêu Thực gật đầu tán thưởng.

Tống Hàng Hàng thầm nhảy dựng lên, phải biết, làm giao dịch với những cửa hàng này, đây chính là kinh doanh lớn, so với kinh doanh cá nhân thì rộng lớn hơn nhiều!

Cô kích động nắm cái ly lên, ùng ục uống mấy ngụm to, "Vậy bây giờ chúng ta đi thôi, tôi phải nhanh đi về sửa luận văn!"

"Thật đúng là gấp gáp…" Hứa Nghiêu Thực vừa cười, thình lình bị Tống Hàng Hàng nắm tay.

"Đi thôi!" Cô đứng lên, vốn sẽ kéo anh đi, không ngờ lại lảo đảo ngã xuống.

Hứa Nghiêu Thực vội vàng đỡ cô, "Thế nào?"

"Tôi, choáng đầu…" Cô một tay nắm Hứa Nghiêu Thực, một tay khác vịn quầy bar, thân thể chợt ngã mạnh về phía sau, cũng trở về tại chỗ, đầu "Xoạch" một tiếng nằm lên bàn.

"Này…" Hứa Nghiêu Thực dở khóc dở cười.

Bartender vừa rồi pha rượi cười mập mờ đi tới, "Buổi tối vui vẻ nhé..., lại xong một em, muốn cảm kích tôi thế nào?"

"Cậu cho cô ấy uống…?" Hứa Nghiêu Thực giọng nói ngờ vực, ngẩng đầu nhìn anh.

"Thế nào? Không phải anh muốn tôi cho cô ấy uống loại mạnh…"

“Tiểu Lãnh… Tôi muốn cậu đổi thành nước…” Vì vậy, Hứa Nghiêu Thực không thể làm gì khác hơn là lần thứ hai nâng Tống Hàng Hàng hôn mê lên xe…

Tống Hàng Hàng được đặt ở ghế lái phụ, Hứa Nghiêu Thực mới cài dây an toàn cho cô, mở cửa lên xe từ bên kia, lại phát hiện cô nghiêng người, đầu chúi xuống, thân thể chợt chệch hướng, trực tiếp rời chỗ ngồi.

Anh bất đắc dĩ nhún vai