xung quanh cô đều không có gì thay đổi.
Đúng vậy, đã không có gì khác nhau, vậy cô đang phiền muộn cái gì?
Mười hai tuổi, đầu óc của cô vốn không được nhanh nhạy, được Triệu Ngôn
Thuyết khai thông cho như vậy, bỗng nhiên cô tỉnh ngộ, bao nỗi phiền
muộn chất chứa trong lòng phút chốc tan thành mây khói. Cô nhanh chóng
bò dậy khỏi đám cỏ, kéo tay Triệu Ngôn Thuyết, mừng rỡ cười nói, “Cậu
thật thông minh, thảo nào mẹ Triệu và thầy cô giáo đều nâng niu cậu như
báu vật, nói chuyện với cậu vui thật đấy.”
Triệu Ngôn Thuyết lần
đầu được con gái nắm tay, mà lại là một cô gái rất đáng yêu, khuôn mặt
trắng trẻo đỏ ửng lên, tim đập thùm thụp, nói năng tự nhiên trở nên lắp
bắp, “Cậu... cậu vui là tốt rồi. Sắp thi rồi, chúng ta cùng... cùng ôn
tập đi.” 3.
Dưới sự kèm cặp của Triệu Ngôn Thuyết, lần thi lên cấp hai đó, Long Vịnh
Thanh lần đầu tiên khai hoang thoát khỏi danh sách mười người đứng bét
lớp, nhảy một phát lên xếp ở vị trí thứ hai mươi. Mặc dù đây là sự xếp
hạng ở lớp chỉ có ba mươi học sinh, được xếp loại trung bình, nhưng cuối cùng cũng đã rất thuận lợi để có thể lên cấp hai. Mẹ Long vui không thể nào tưởng nổi, buổi tối khi nấu cơm, đặc biệt nấu thêm cho cô hai con
tôm hùm to đùng.
Vịnh Lục ngày đó lại không ăn cơm, cô thi đứng
nhất lớp, nhưng toàn khối chỉ đứng thứ hai, vị trí thứ nhất bị Triệu
Ngôn Thuyết giành mất.
“Nếu không phải mất nhiều thời gian kèm
cặp cho Triệu Ngôn Từ, con cũng sẽ không thua Triệu Ngôn Thuyết đâu.”
Vịnh Lục gào lên ở trong phòng.
Hai anh em nhà họ Triệu lớn hơn
hai chị em nhà họ Long mấy tháng, Vịnh Lục khác với Vịnh Thanh, bình
thường cô rất lễ phép, mở miệng ra là một anh hai anh, hôm nay chắc bị
sốc quá nặng, không những không gọi anh, trực tiếp kêu luôn cả họ tên
của hai anh em.
“Ngôn Thuyết nhà người ta chẳng phải cũng kèm cặp cho chị con sao? Con cũng biết đó, chị con là một học sinh học hành bê
trễ như thế nào. Cậu ấy gặp nhiều phiền toái như thế, mà vẫn thi tốt,
chứng tỏ cậu ấy thực sự giỏi.” Mẹ Long ở ngoài này nói lớn, bỗng “rầm”
một tiếng, Vịnh Lục tức giận đóng cửa phòng lại.
Long Vịnh Thanh
đang gặm tôm hùm, mãi chẳng hiểu nổi, những lời nói lúc nãy của mẹ Long
rõ ràng là khen ngợi Triệu Ngôn Thuyết, nhưng tại sao cô nghe có vẻ trái tai như vậy.
Đương nhiên, tiếp theo cô chẳng còn có tâm trạng
nào mà đi truy vấn mấy việc nhỏ nhặt này nữa, bởi vì mùa hè đến rồi, hai anh em nhà họ Triệu chẳng mấy chốc mà phải quay về thành phố.
Cô bắt đầu thấy tiếc hai anh em nhà họ Triệu, đặc biệt trong thời gian
chơi với nhau vừa qua, ban đầu cô còn cảm thấy tiếc, bây giờ cô cảm thấy lưu luyến với hai anh em họ. Đặc biệt là Triệu Ngôn Thuyết, bởi vì nhờ
lần khuyên giải đó của Triệu Ngôn Thuyết, mà cô đã âm thầm gọt dũa lại
những câu nói nghe trộm được, hơn nữa còn thử chỉnh sửa lại nội dung,
kết quả là cuộc nói chuyện trở thành như thế này.
“Tú Phần này, bà nói xem hai đứa con nhà mình sao không ở được với nhau
nhỉ? Từ nhỏ đã sống với nhau, cho dù không phải chị em ruột, cũng phải
có tình cảm với nhau mới đúng chứ.”
“Chị em với nhau cũng phải có duyên nợ, hai bọn nó e rằng không có cái duyên này.”
“Dù sao hai đứa đều sinh một ngày, đều do chúng ta nuôi nấng, đứa nào cũng
là con, hai đứa bọn nó không hợp nhau, tôi cũng lo lắng lắm.”
“Ai mà không lo, nhưng mà lo được cái gì? Mau ngủ đi thôi, mai còn phải đi làm.”
...
Những việc không muốn nghe, cô đã cố ý xóa bỏ đi, cho dù đôi lúc nhớ lại sự
thật, vẫn sẽ cảm thấy khó chịu, nhưng cô đã dặn lòng mình, chỉ cần sự
thật xuất hiện, cô sẽ lần lượt xóa bỏ, cho đến khi ký ức hoàn toàn bị
thay đổi mới thôi. Cô cảm thấy nếu như luyện thành công khả năng thay
đổi ký ức, nhất định sẽ trở thành một khả năng đặc biệt, làm cho cuộc
sống sau này của cô được thuận lợi, chỉ có chuyện vui, không có chuyện
buồn.
Chỉ có điều, khả năng đặc biệt này của cô không phải do
trời sinh, cần phải mất nhiều thời gian để tập luyện. Trong thời gian
tập luyện, Long Vịnh Thanh cho dù có muốn tự lừa bản thân mình như thế
nào đi chăng nữa, cũng sẽ thường xuyên cảm thấy bị ức chế.
Ví dụ, cô bắt đầu đặc biệt lưu ý đến thái độ của ba mẹ Long đối với cô và Vịnh Lục, chỉ cần cô hơi bị lạnh nhạt, cô sẽ nghĩ rằng, cô chắc chắn là đứa
được nhặt về từ thùng rác, tâm trạng sẽ nhanh chóng bị rớt xuống vực
sâu, cho dù có xảy ra chuyện gì thật vui cũng cười không nổi. Ngược lại, cô mượn đồ của Vịnh Lục, Vịnh Lục lại không cho, mẹ Long giúp cô đòi
công bằng, khi mẹ Long tức giận nạt nộ Vịnh Lục, cô sẽ vô cớ đoán rằng,
có lúc nào Vịnh Lục mới là đứa bé được nhặt về đó không? Với cách đoán
mò như thế, cũng chẳng làm cho cô vui lên nổi, cô luôn cảm thấy Vịnh Lục đáng thương, phải tốt với em mình hơn nữa.
Ngoài ra, cô bắt đầu
chú ý đến mọi người và mọi việc xung quanh, nếu như có dì nào bỗng nhiên đối xử tốt với cô hoặc Vịnh Lục, cô sẽ lập tức cảnh giác, sau đó quyết
tâm kéo Vịnh Lục đi trốn, cô sợ mẹ đẻ của cô hoặc Vịnh Lục sẽ đến tìm,
đưa cô hoặc Vịnh Lục đi mất.
Mặc dù trước khi thi, Triệu Ngôn
Thuyết đã nói với cô
