o Tân vương phi nói mình tài hèn đức mọn, không xứng với Thiếu
Hạo nên tự động từ hôn, từ nay trở đi chỉ còn là Hiên Viên vương cơ, chứ không phải là Cao Tân vương phi nữa, có thể tự do kết hôn.”
Phong Bá nghi hoặc hỏi: “Rốt cuộc Hiên Viên vương cơ có ý gì vậy? Giờ đang là lúc Hiên Viên cần Cao Tân nhất, vậy mà cô ta phải phá hủy mối liên minh với Cao Tân là sao?” Chợt nghĩ lại, y vụt hỏi: “Tin này công bố lúc
nào?”
Si đáp: “Sáng sớm nay.”
“Thảo nào, đây nhất định
không phải ý của Hoàng Đế, mà là Hiên Viên cơ tự tiện đưa ra.” Phong Bá
cười với Xi Vưu, “Đúng là trời giúp Thần Nông rồi, ắt hẳn Cao Tân sẽ coi đây là mối nhục lớn, dẫu Hiên Viên vương cơ muốn rút lời lại cũng chẳng dễ dàng gì đâu.”
Xi Vưu từ từ ngồi xuống, vẻ mặt vừa bi ai lại vừa mừng rỡ. Thì ra đây chính là lễ vật A Hành tặng cho hắn – tự do của nàng!
Nhưng lúc này đây, hẳn A Hành đã biết mọi chuyện rồi?
Từ sáng, sau khi công bố hủy bỏ cuộc hôn nhân với Thiếu Hạo, A Hành vẫn ở
lì trên Triêu Vân phong, thu dọn di vật của Luy Tổ, nàng đang đợi cơn
thịnh nộ của Hoàng Đế giáng xuống.
Mãi đến chập choạng tối mới thấy cung nữ hớt hơ hớt hãi chạy vào thông báo: “Hoàng Đế, Hoàng Đế đến rồi!”
A Hành chậm rãi đứng dậy bước ra ngoài, nàng cứ ngỡ rằng sẽ trông thấy
Hoàng Đế bừng bừng lửa giận, đứng giữa đám thị vệ dương dương tự đắc,
trợn trừng mắt phẫn nộ nhìn nàng. Nhưng ra đến ngoài điện, nàng chỉ thấy Tượng Võng thúc thúc te tua thảm hại, Ly Chu thúc thúc khắp người đầy
máu.
Bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của nàng, Tượng Võng và Ly Chu
đồng loạt quỳ xuống: “Xin vương cơ lập tức phái tâm phúc tới Quy khư mời Đại điện hạ xuất quan.”
A Hành nhìn vào điện, thấy đám thầy thuốc đang xúm xít tất bật quang giường: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Tượng Võng bẩm: “Chúng ta trúng kế Xi Vưu, Hoàng Đế bị trọng thương e rằng
không ổn…phải mời nagy Thanh Dương điện hạ về, gặp bệ hạ lần cuối.”
Như sấm nổ giữa trời quang, A Hành chợt thấy thần trí trống rỗng, đờ người
tại chỗ. Nàng không tin! Phụ vương nàng là Hoàng Đế oai phong lẫm liệt,
chẳng ai dám trái ý kia mà, sao có thể nguy cấp được? Hôm qua nàng còn
láng máng nghe đồn Xi Vưu bị ép đến nổi cạn lương hết đạn, sắp thất bại
rồi mà.
A Hành tức tốc chạy vào đại điện, rẽ đám đông ra, xông đến bên giường, chỉ thấy Hoàng Đế hai mắt nhắm nghiền, sắt mặt tái nhợt.
“Phụ vương, phụ vương…” A Hành không kiềm được gọi ầm lên. Hoàng Đế chợt mở
bừng mắt, mơ màng nhìn A Hành, mỉm cười nhẹ nhõm: “A Luy, ta biết thế
nào nàng cũng đến mà, thấy nàng là ta yên tâm rồi.”
Tượng Võng
và Ly Chu đứng bên nghe thấy, sống mũi bỗng cay xè, lệ tràn lên mắt.
Trước là Vương hậu qua đời, rồi lại tới Hoàng Đế trọng thương, chỉ trong một đêm, Hiên Viên đã chao đảo sắp sụp đổ.
Thứ phi Phương Lôi,
Tứ phi Mô Mẫu đều hay tin chạy đến, Phương Lôi đã hoảng loạn, chỉ biết
khóc nức nở, còn Mô Mẫu vẫn giữ được bình tĩnh, hỏi: “Thương thế ra
sao?”
Đám thầy thuốc đều nhất loạt quỳ xuống, dập đầu lia lịa,
không dám lên tiếng, chỉ có một lão thầy thuốc già đánh bạo lên tiếng
thưa: “Thương thế rất nặng, phải mau mau mời Đại điện hạ về thôi, nếu về nhanh, may ra còn kịp gặp mặt lần cuối.”
Nghe thấy câu đó, Phương Lôi liền ngất xỉu, Mô Mẫu cũng bủn rủn ngồi phệch xuống đất, nhất thời trong điện hỗn loạn cả lên.
A Hành nắm lấy hai cổ tay Hoàng Đế, thăm mạch cho ông, lát sau, nàng rút
ngọc trâm trên đầu xuống, phong bế mạch tức vài ba nơi trên người ông,
đoạn quay ra bảo Ly Chu và Tượng Võng: “Phiền hai vị thúc thúc cho tất
cả mọi người lui ra ngoài.”
Tượng Võng nôn nóng thưa: “Vương cơ, chúng ta phải lập tức mời Thanh Dương điện hạ về ngay, bằng không Hiên
Viên sẽ đại loạn mất.”
A Hành đáp: “Việc cấp bách hiện giờ của chúng ta là phải cứu phụ vương đã.”
Tượng Võng tính tình nóng nảy, lại là đại tướng khai quốc từng theo Hoàng Đế
Nam chinh Bắc chiến giành lấy thiên hạ, trong lúc cấp bách cũng chẳng
lựa lời, cứ thế nói thẳng toẹt: “Đương nhiên phải cứu bệ hạ, nhưng ngay
cả những thầy thuốc giỏi nhất nước cũng đã chẩn đoán rồi, trừ khi Viêm
Đế Thần Nông tái sinh, bằng không làm sao cứu được?”
A Hành hỏi: “Phụ vương trước sau trọng thương hai lần, lần thứ nhất là linh thể bị
trường đao chém trúng, thoạt nhìn có vẻ nghiêm trọng nhưng cũng như đánh rắn vậy, dù chém rắn đứt làm đôi mà không trúng chỗ hiểm, thì vẫn còn
cứu được. Có điều ngay sau đó, phụ vương lại trúng một chưởng vào ngực,
đã thương lại thêm thương, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, hai vị
thúc thúc, con đoán có đúng không?”
Tượng Võng nghe nói tới vết
thương đầu tiên liền gật đầu lia lịa, nhưng đến vết thương thứ hai, ông
ta càng nghe càng lộ vẻ quái lạ, mở miệng toan nói.
Ly Chu chợt
ấn vào vai Tượng Võng, kinh ngạc hỏi: “Hành nha đầu, con biết y thuật từ bao giờ thế? Tình hình khi đó đúng như con nói, thoạt đầu Xi Vưu vung
đao chém linh long của Hoàng Đế, tuy linh long bị chém thành hai đoạn,
nhưng Hoàng Đế vẫn tránh được, không trúng phải chỗ yếu hại. Thấy Hoàng
Đế ngã từ trên tọa kỵ xuống, không còn sức tự vệ, Xi Vưu bèn đuổi theo,
bồi thêm