nhà ấm của anh,tôi tên là là Hướng Uyển
Thanh, thay mẹ chồng tôi là Lưu phu nhân xí nghiệp Thiên Chí tới lấy ho
đã đặt trước……」 Cô cố gắng nở ra nụ cười cứng ngắc giải thích.
「Đúng là Lưu phu nhân xí nghiệp Thiên Chí! Thì ra cô chính là cô con
dâu tương lai mà Lưu phu nhân thường hay nhắc tới……」 La Ẩn nhìn chằm
chằm cô, trong mắt hiện lên một tia hứng thú.
「 Ack?」 Cô ngẩn ra sắc mặt biến thành ngượng ngùng.Mẹ của bạn trai cô đối với gia thế của cô kỳ thật cũng không vừa lòng, cho nên cô đại khái cũng đoán dược ra mẹ chồng tương lai nhắc tới cô chắc chắn sẽ không có
lời gì hay.
「 Đi theo tôi! Lưu phu nhân muốn hoa không ở nhà ấm, tôi đã chuẩn bị
xong và để hoa ở trong phòng.」 La Ẩn nói xong nhìn cô vẫy tay, đi về
phía phòng hpa.
Cô đứng nguyên tại chỗ nhìn bóng dáng hắn, kinh ngạc nghĩ thầm thì ra thầy La Ẩn là mỹ nam tử a!
Dáng người cao lớn, thon dài, tao nhã, trắng nõnanh tuấn, phiêu dật
hơn nữa một thân áo trắng kia làm cho cả người tản mát ra một phần linh
khí thoát tục, giống như người tu hành không dính hồng trần,ẩn cư tại
nơi mộng ảo đào nguyên này……
Cô rốt cục có thể hiểu mẹ chồng tương lai và dì vì sao lại trầm mê ở
đây, xem ra chân chính hấp dẫn các và không phải là hoa nghệ củaLa Ẩn mà là bản nhân hắn.
「 Hướng tiểu thư.」 La Ẩn không thấy cô theo tới, quay đầu gọi cô.
Nói thẳng cô vẫn cho rằng đàn ông để tóc dài có vẻ quái dị lại làm ra vẻ, nhưng ở trên người hắn, tóc dài lại tuyệt không có vẻ chói mắt
ngược lại hoàn mỹ tô điểm diện mạo bất phàm của hắn, cùng với phần thần bí kia.
「 Hướng tiểu thư,cô lại làm sao vậy?」 La Ẩn cười khẽ.
「 A? Tôi không có gì……」 Cô lung túng thu hồi ánh mắt, rất nhanh đi theo tới.
Thật là, cô đã xảy ra chuyện gì nha? Vừa rồi cô mới ngẩn người đây rõ ràng một chút cũng không giống cô bình thường nha.
Cúi đầu đi theo phía sau La Ẩn, giẫm lên nền đá thong thả đi đến cửa
chính phòng hoa,cô đối với sự khác thường của mình hôm nay chán nản
không thôi, bỗng nhiên một cái bóng hồ ly trên mặt đất làm cho cô sợ tới mức dừng lại bước chân, bật thốt lên kinh hô.
「 A!」
「 Làm sao vậy?」 La Ẩn buồn bực xoay người nhìn cô.
「 Tôi…… Anh……」 Cô ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt tất cả đều là kinh hoảng, bởi vì hồ ảnh kia đúng là –
Bóng người của La Ẩn!
「 Gì nha?」 La Ẩn nhướng mày lên.
「 Tôi nhìn thấy……」 Cô lại lần nữa cúi đầu nhìn kỹ, mới phát hiện bóng hồ làm cô hoảng sợ bất quá là bóng cây lần lượt thay đổi tạo thành hình đạng đó thôi.
「 Cô lại nhìn thấy cái gì?」Tầm mắt của La Ẩn theo cô nhìn đến mặt đất.
「 Không có, không có gì, tôi…… Tôi lại hoa mắt.」 Cô xấu hổ nói.
「 Hướng tiểu thư nên đi kiểm tra mắt một chút.」 La Ẩn trêu chọc nói.
Cô cúi đầu không dám nhìn hắn,cả khuôn mặt hồng nóng lên, trong lòng vang lên liên tiếp tiếng tự trách.
Hướng Uyển Thanh, ngươi điên rồi sao?Đầu ngươi có vấn đề sao? Thế nhưng đem La Ẩn trở thành yêu quái, rất buồn cười nha!
Cô nhất định là phơi nắng đến choáng váng, trên đời này làm sao có
thể có cái loại quái vật này? Tất cả từ đầu tới đuôi đều chính là ảo
giác của cô mà thôi, cô làm sao có thể xem nó là sự thật nha?
「 Rất xin lỗi……」 Cô cảm thấy xấu hổ vô cùng.
「 Tôi nghĩ chắc là thời tiết quá nóng, hay là vào phòng hoa uống một chén nước, nghỉ ngơi một chút đi!」 La Ẩn mỉm cười.
Nụ cười dịu dàng thân thiết, thái độ tao nhã, người đàn ông tuấn mỹ như vậy làm sao có thể là yêu quái nha?
Cô lại một lần nữa vì liên tưởng hoang đường của mình cảm thấy mất mặt.
「 Được, cám ơn.」 Cô chán nản gật gật đầu rũ hai bả vai đi theo La Ẩn vào phòng hoa.
Vừa tiến vào phòng hoa, một khí lạnh mang theo hương hoa cỏ liền ập
tới trước mặt,cô hít thật sâu hấp một hơi, cả người lập tức thần thanh
khí sảng.
Một người cô gái tuổi còn trẻ quỳ gối trước cửa kính cẩn đưa dép
lê,cô khách khí nói cảm ơn, bắt đầu đánh giá hoa trong phòng được trang
hoàng theo phong cách Nhật, cùng với bài trí mười vị ngồi thiền.
Lấy gỗ thô, trúc, vật liệu thiên nhiên xây dựng làm chủ thể, cả phòng hoa tràn đầy một sự yên tĩnh tự nhiên, cho dù là một cái bàn, một cái
cửa sổ cũng đều chú ý tao nhã và giản dị, nhìn ra được mỗi đồ dùng
trong phòng đều được chủ nhân tỉ mỉ chọn lựa mới có thể vững vàng như
thế.
Hoa mắt nhìn kiệt tác của hắn, cô sửng sốt một lúc lâu mới nói cho chính mình,cô sai lầm rồi.
Sự hấp dẫn của La Ẩn không chỉ có bề ngoài của hắn, hoa nghệ của hắn
đồng dạng có mị lực kinh người, hoa cỏ này trải qua tay hắn dường như
càng thêm rực rỡ sáng lạn làm người ta say mê, hắn giống như hoa ma
thuật sư, chỉ động tay một chút cho dù là một đóa không hợp mắt cũng có
thể biến thành tuyệt sắc……
「 Mời ngồi.」 La Ẩn xoay người nhìn cô cười cười, mời cô ngồi xuống ghế.
「 Cám ơn.」Cô ngồi xuống một cái ghế theo kiểu trung quốc, một cô gái trẻ tuổi khác liền bưng tới một chung trà.
Nơi này dường như có rất nhiều cô gái, hơn nữa mỗi người đều tuổi trẻ xinh đẹp……
Đa số đều đến tìm La Ẩn học hoa nghệ sao?
Cô nâng chung trà sứ lên,vừa uống trà vừa thầm nghĩ ở trong lòng.
Trà có mùi hoa quế hương thơm ngọt ngào lành lạnh chảy vào cổ họng,cô lại
