ắng duy trì dáng
vẻ của công chúa.
Hoàng đế lơ đáng thấy, nghiêng đầu hơi
nhìn thoáng qua hoàng hậu, thừa dịp hai người uống rượu, cúi thấp đầu
khẽ nói, “Đừng nghiêm túc như vậy.”
Hoàng hậu giương mắt nhìn hắn một cái, cũng thấp giọng đáp, “Dạ.”
Nhưng sau khi ngồi thẳng, hoàng hậu vẫn dáng vẻ cao quý kia, hoàng đế không chỉ hơi hơi thất vọng.
Hôm sau, cả nhà Thẩm Nghị liền từ biệt
hoàng đế, về tới thư viện, Minh nhi không cùng về, hắn có chuyện cần
làm. Về nhà, Trân muội rất vui vẻ, nơi nơi nói chuyện hoàng cung lớn như thế nào, đồ ăn tinh xảo ra sao, giường nàng ngủ có thể lăn từ bên này
sang đến bên kia, Trinh nương nhìn dáng vẻ đắc ý của nàng cũng cười sủng nịch.
Đoàn sứ giả lưu lại sáu bảy ngày, hai nước trao đổi lễ vật, đều đưa ra lời hứa không xâm phạm lẫn nhau.
Minh nhi không lâu sau, bị phái đến biên
cương, trấn thủ biên quan. Hắn khi đối chiến với Uy quốc đã chém rơi đầu tướng địch, một đao thành danh, thanh danh vang dội trong đám tướng
lĩnh, phải hắn đi đóng quân, cũng vì phòng ngừa Uy quốc lại quấy nhiễu
lần nữa. Lo lắng hắn vẫn còn trẻ tuổi, Mộ Dung tướng quân cùng đi cùng,
hoàng đế lén viết phong thư gửi Thẩm Nghị, nói sơ qua về chuyện này, hơn nữa hứa hẹn, chỉ cần biên cảnh hòa bình, sẽ lập tức điều Minh nhi trở
về.
Thẩm Nghị cũng không nói nhiều, chỉ nói tất cả tuân theo sắp xếp.
Qua một tháng, nhà Thẩm Nghị tiếp đón một người tuấn tú, thân dài dáng ngọc.
Trân muội vừa mở cửa ra, liền vui vẻ chào đón, “Cậu!”
Người tới đúng là Diệu nhi, hắn đứng đó
mỉm cười, mang theo một gánh hành lí, hơi cúi lưng sờ sờ mặt Trân muội,
ôn nhu nói, “Nương con đâu?”
Trân muội kéo tay hắn, vừa đi vừa kêu, “Nương! Cậu đã về rồi! Nương mau ra mà nhìn xem, cậu đã về rồi!”
Mành được vén lên, Trinh nương kinh hỉ
vươn đầu ra, quả nhiên thấy Diệu nhi, lập tức chạy ra đón, “Sao lại về
lúc này vậy? Ta còn tưởng phải trước tết Đoan Ngọ mấy ngày cơ.”
Diệu nhi mỉm cười, “Tỷ, sư phó cùng sư nương đi tìm sư ca, đệ nghĩ không có việc gì, quay lại xem sao.”
Trinh nương vui vẻ cười không ngừng, “Mau vào nhà mau vào nhà, Trân muội, rót trà cho cậu con đi.”
“Aiz!” Trân muội cười ha ha chạy vào bếp
lấy trà. Từ khi Tam Nha xuất giá, Trinh nương cũng không mua nha hoàn
nữa, thường ngày chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều tự làm, hiện tại
Trân muội cũng lớn, việc nhỏ cũng có thể giúp được.
Diệu nhi vào nhà, cởi hài bước lên kháng, Trân muội cũng ôm chén trà vào, Trinh nương rót nước ấm vào, đưa cho
Diệu nhi, thân thiết nói, “Lần này trở về ở bao lâu?”
Diệu nhi luôn ở chỗ Thành Mặc cư sĩ học
tập, kỳ thật đã sớm học xong xuôi, nhưng Thành Mặc cư sĩ chơi xấu với
hắn, luôn nói hắn không thể xuất sư, cứ kéo dài mãi đến tận bây giờ. Một hai năm gần đây, Thành Mặc cư sĩ thường xuyên mang theo phu nhân du
ngoạn khắp nơi, bình thường khi bọn họ xuất môn, Diệu nhi sẽ tới thư
viện ở một thời gian, lâu thì ba bốn tháng, chậm thì vài ngày, có khi
hứng thú đến đây, cũng sẽ theo lời mời của Thẩm Huy, giảng cho các đệ tử về tri thức hội họa.
“Cứ ở vài ngày đã, đệ cũng không nắm
chắc, sư phụ sư nương nói muốn đi tới chỗ sư ca mấy ngày, sư ca giờ đang ở Ninh Hạ, đi qua đi lại, ít cũng phải mất nửa năm.”
Trinh nương gật đầu, vui vẻ hỏi, “Đệ đói chưa? Tỷ làm cho đệ chút đồ ăn, muốn ăn gì nào?’
Diệu nhi cười lắc đầu, “Tỷ, không vội
đâu, vừa nãy tới chân núi gặp được Thương Thuật, trong tiệm cơm của hắn
cầm theo một gói nem rán, vừa đi vừa ăn, cũng không đói bụng. Vẫn chờ tỷ phu cùng Cẩm nhi tan học rồi cùng ăn đi. Nào, Trân muội, để cậu ôm một
cái, nhìn con mấy ngày nay béo hay không nha.”
Diệu nhi vẫy vẫy tay về phía Trân muội,
Trân muội cười khanh khách, tựa như mèo con trốn về phía sau Trinh
nương, lộ ra đôi mắt to trong sáng, làm mặt quỷ với Diệu nhi, “Cậu không bắt được con, cậu không bắt được con!”
“Ha ha ha!” Diệu nhi cười lớn.
Trinh nương tuy rằng thấy hắn rất cao
hứng, nhưng miệng lại không nhịn được lải nhải, “Thích tiểu hài tử như
vậy thì tự sinh lấy một đứa đi, đệ bao tuổi rồi hả? Năm nay đã hai mươi
lăm rồi, còn không lo chuyện hôn sự của mình, nếu không lần này đệ ở lại lâu vài ngày, lần trước tỷ giúp đệ hỏi thăm cô nương kia, đệ qua xem
thử đi?”
Diệu nhi lấy lòng, nói với Trinh nương,
“Tỷ, tỷ tha cho đệ đi mà, mỗi lần trở về tỷ đều chuẩn bị cả đống cô
nương cho đệ, đệ tạm thời còn chưa muốn thành thân đâu.”
Trinh nương trừng mắt liếc hắn một cái,
“Cái gì mà không thành thân? Đệ nhưng là độc đinh của Hà gia ta, đệ
thành thân sinh con sớm một chút, trong lòng tỷ sẽ bớt được tảng đá này. Tỷ mặc kệ đệ có bao nhiêu lý do, năm nay đệ phải thành thân!”
“Tỷ!” Diệu nhi bất đắc dĩ, sao càng nói càng quá vậy?
Trinh nương nói, “Diệu nhi, đệ năm nay đã hai lăm rồi, không còn nhỏ nữa, cứ tiếp tục kéo dài, không biết người
bên ngoài sẽ nói gì nữa đâu? Người ào không phải hai mươi mốt đều đã
thành thân, đệ đừng kéo dài nữa.”
Diệu nhi gật đầu, “Dạ dạ dạ, đệ biết rồi, đệ sẽ cố gắng trong năm nay cưới đệ muội về cho tỷ.”
Trinh nương lúc này mới hài lòng, “Cô nương tỷ nói kia?”
Diệu nhi bất