m, chẳng lẽ là đề nghị hắn rất buồn cười sao?
“Ta đang suy nghĩ bộ dạng ngươi mặc giá y, thực sự là xấu chết được.” Thiên Chiêu Tễ chăm chú nhìn Huyền Trọng Thiên, sau đó nhẹ nhàng tiến vào lòng Huyền Trọng Thiên, “Ta nguyện ý vì ngươi mặc giá y, cũng không biết ngươi muốn lấy cái gì tới đón ta a?”
Thiên Chiêu Tễ ngượng ngùng đáp lại lời cầu hôn của Huyền Trọng Thiên, cảm thấy mình giống nữ nhi nhà ai a, nghe được người kia cầu hôn, cảm giác thật là hạnh phúc a. Bản thân đã quyết tâm nhưng đây là quân vương của nước lớn nhất trong sáu nước a, không biết mình phải đối mặt với thần dân trong nước thế nào đây?
“Nga? Ta! —— a, ngươi đáp ứng rồi —— Tễ, ngươi đáp ứng rồi!” Huyền Trọng Thiên lúc này phản ứng được người kia đang nói gì, hắn vui vẻ đến độ muốn nhảy lên, một nam nhân ba mươi tuổi lại lộ ra bộ mặt cười ngu ngốc như một hài tử ——
Hôn lễ của quân chủ Thiên Triệu đương nhiên tụ tập vô số anh hào và người quyền quý trong thiên hạ tới, nhất là Huyền Trọng Thiên chiêu cáo thiên hạ như muốn làm cho mọi người đều cảm thụ được niềm hạnh phúc của hắn. Nhưng trong ngày tổ chức hôn lễ hắn lại giận dỗi ——
“Tễ, ngươi đẹp như thế, ta không muốn để cho người khác thấy. Chúng ta không đi ra ngoài được không. Có lẽ cho ngươi cái một khăn trùm đi?” Huyền Trọng Thiên nhìn người yêu tư thái mỹ lệ như thế lại đang một thân hồng y thêm vào càng thêm hiện ra khuôn mặt xinh đẹp khiến cho hắn thật muốn đem hắn giấu đi a.
“Ngươi thực coi ta là nữ nhân sao?” Thiên Chiêu Tễ buồn cười nhìn Huyền Trọng Thiên đang cáu kỉnh, qua thời gian dài điều dưỡng thân thể Huyền Trọng Thiên thực sự là khá lên rất nhiều, chỉ là chưa khôi phục mà thôi, bất quá Thiên Chiêu Tễ còn đang lo lắng có nên để hắn khôi phục hoàn toàn hay không, bởi vì hiện tại Huyền Trọng Thiên có chút yêu cầu vô độ a.
“Nhưng ngươi thật đẹp a. Ta luyến tiếc.” Huyền Trọng Thiên hiện tại thực sự hối hận chính mình vì sao muốn chiêu cáo thiên hạ cho nhiều người như vậy tới tham gia hôn lễ của hắn và Thiên Chiêu Tễ a. Nếu biết vậy hắn đã không làm a, bây giờ bên ngoài nhiều người đang chờ bọn họ như vậy.
“Sư huynh, ngươi đã khỏe chưa, sao trước hôn lễ chỉ thấy tân nương tử a.” Vũ Quân Kỳ ở ngoài cửa rống to hơn, sư huynh hắn thật là, không biết mỹ nhân Thiên Chiêu Tễ kia mặc giá y sẽ như thế nào a? Nhớ tới đó Vũ Quân Kỳ cũng chảy nước miếng.
Tuy rằng trong nhà có một mẫu lão hổ (= sư tử hà đông a) , không, là một công lão hổ, nhưng hắn chỉ nhìn một chút chắc cũng không có vấn đề gì đi ——, cuối cùng cũng đợi được tới đại hôn của sư huynh, hắn đương nhiên muốn nhìn sư huynh a.
“Được rồi, chúng ta mau đi ra đi. Nếu không ta không gả cho ngươi nữa, ngươi đỡ phải lo lắng chờ đợi.” Thiên Chiêu Tễ nhìn nam nhân đang cau có kia, thật là lẽ nào người đang yêu đều thích dính vào như thế sao?
“Không, không, cứ như vậy đi. Nhưng ta không cho ngươi nhìn nam nhân khác, chỉ cho phép nhìn ta biết không?” Huyền Trọng Thiên vừa nghe Thiên Chiêu Tễ muốn bỏ hôn lễ đương nhiên là không muốn. Nhưng mà ở đây nhiều nam nhân như vậy, không biết Tễ nhi của hắn có so sánh hắn với mấy nam nhân đó không a?
“Hảo, hảo, ta đã biết.” Thiên Chiêu Tễ buồn cười nhìn Huyền Trọng Thiên, thì ra là vì nguyên nhân này. Thực sự là một đố phu (= ông chồng hay ghen) a.
“Ai nha, sư huynh, sao các ngươi lâu thế a. Ta đợi tới mức hoa cũng tàn mất —— ách ——” Vũ Quân Kỳ vốn đang oán giận sư huynh nhưng khi thấy Thiên Chiêu Tễ đi ra hắn rốt cục cũng biết vì sao sư huynh lâu như thế —— này quá là chấn động a, Thiên Chiêu Tễ hiện tại dường như một đoá hoa mai cao ngạo lại thêm vẻ kiều diễm của hoa đào, đó là một tập hợp của sự cao quý, tươi đẹp và mỹ lệ ——
Sao có thể có nam nhân nào coi như không thấy gì trước vẻ đẹp như thế a. Nhất là biểu tình trên mặt Thiên Chiêu Tễ lúc này, một chút xấu hổ lại mang theo một nhút nhát làm cho người ta rất muốn đem hắn che chở trong vòng tay, hảo hảo yêu thương a. Đáng tiếc, hắn là hoa đã có chủ, bằng không nhất định phải giành Thiên Chiêu Tễ từ tay sư huynh ——
“Uy! Vũ Quân Kỳ, ngươi đang nhìn gì thế? !” Huyền Trọng Thiên nhìn vẻ mặt sắc lang của Vũ Quân Kỳ liền không khống chế được mình, vì sao Tễ nhi phải mặc hồng y này làm cho hắn trông như một tiên tử không lây nhiễm một chút bụi hồng trần nào, làm cho mọi người đều muốn tới trước mặt hắn ——
“Ha ha —— sư huynh —— sư đệ lần này —— tuyệt đối —— đồng tình với ngươi ——” Vũ Quân Kỳ hiện tại cũng biết sư huynh hắn lo lắng cái gì, bất quá lúc này mới có trò hay không phải sao? Lần này nhìn sư huynh hắn làm thế nào diễu võ dương oai, sư huynh có thể quản được ánh mắt của nam nhân ở đây sao ——
“Được rồi, không nên tức giận, ta là của ngươi, không phải sao?” Thiên Chiêu Tễ ôn nhu nắm tay nam nhân bên cạnh, an ủi người đang trong cơn ghen kia, hắn không phải gả cho hắn sao, còn không đủ để nói rõ Thiên Chiêu Tễ hắn cả đời này chỉ chấp nhận một người là Huyền Trọng Thiên sao?
“Ân. Đi thôi.” Huyền Trọng Thiên nhìn người yêu, hai người không ngừng nhìn vào mắt nhau, cùng đi đến đại điện – nơi cử hành hôn lễ, hôm nay hai người bọn họ