Polly po-cket
Tù Phi

Tù Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323461

Bình chọn: 9.00/10/346 lượt.

sân hoang vắng, nhìn phía ngoài cửa đóng chặt, trên tường loang lổ đã không còn màu đỏ thẫm, so với tẩm cung họ đang ở tuyệt đối không giống nhau a.

Phía trên hiên cửa nhỏ hẹp lộ ra một tấm bảng đã nghiêng, trên mặt viết hai chữ “Lãnh cung” thật to. Trên bức tường màu xám mọc đầy cỏ dại khiến cho hai tiểu hoàng tử phi thường bất an, lẽ nào nơi này có quỷ? Ttrong lúc hai người bọn hắn còn đang thập thò ngoài cửa, cánh cửa đột nhiên mở ra từ bên trong, sau đó một người sạch sẽ tinh khiết như ánh trăng đi tới. Người đó nhìn tới cửa đang có hai cái đầu nhỏ thập thò cũng sửng sốt. Phản ứng đầu tiên cảu hắn là quay người trốn trở lại nhưng sau đó thấy hai hài tử không lên tiếng hắn cũng cười với hai người bọn họ.

Nụ cười kia càng làm cho hai hài tử bị say mê tới mức không biết trời nam đất bắc nữa. Bộ dạng tươi cười của nam tử thanh tú này dường như nụ cười của thiên sứ có thể cứu rỗi tất cả, khiến cho nhật nguyệt trong nháy mắt mất đi ánh sáng vốn có, khiến cho mọi người đều đem ánh mắt tập trung tới trên mặt hắn.

“Ách, to gan, cũng dám nhìn thẳng bản điện hạ, ngươi không biết ta là ai sao?” Tiểu quỷ Huyền Tỉnh Nhiên sau khi nhìn khuôn mặt tươi cười của người kia liền đỏ mặt, sau đó để gom góp phần thể diện của chính mình, đương nhiên hắn phải lớn tiếng doạ người. Thế nhưng hắn phát hiện người kia nghe hắn nói lại cười lớn hơn nữa khiến cho hắn càng thêm tức giận.

“Nga, ngươi thật đẹp a, so với mẫu phi ta còn đẹp hơn.” Nhị điện hạ Huyền Tỉnh Hiên lại thành thực hơn, mẫu phi hắn – Lăng quý phi – hiện nay được xưng là đệ nhị mỹ nhân của Thiên Triệu cũng không đẹp bằng phân nửa nam nhân này.”Ngươi thật là nam nhân sao?” Huyền Tỉnh Hiên nỗ lực tiến về phía mỹ nhân. Hắn không giống như ca ca, rõ ràng là vô cùng thích mỹ nhân lại ở nơi nào đó giả vờ giả vịt.

“Ngươi, ngươi, ngươi là kẻ phản bội!” Huyền Tỉnh Nhiên tức giận nhìn đệ đệ, kỳ thực hắn cũng muốn tới gần nhưng từ nhỏ hắn đã được dạy không thể tùy tiện cùng người khác thân cận, phải bảo trì uy nghiêm của hoàng gia. Khi hắn thấy mỹ nhân ôm đệ đệ vào lòng, hắn lại càng thêm phẫn hận nhìn đệ đệ mình.

“Muốn tới thì vào đi.” Sau khi thấy mỹ nhân xoay người đi vào sân hắn cho rằng mình bị bỏ lại ở đó, tới khi hắn nghe thấy âm thanh giống như từ thiên nhiên truyền đến, hắn vui mừng chạy theo thân ảnh người kia vào trong lãnh cung. Sau đó hắn cũng từng hỏi qua sư phụ, lãnh cung rõ ràng là để giam nữ nhân, sao sư phụ lại là nam nhân? Lẽ nào? Lẽ nào, phụ vương bọn họ thu nam phi sao?

Huyền Trọng Thiên phái ra Ám bộ bên người đi điều tra nhưng cuối cùng cũng không điều tra được nhiều, có mấy lần rõ ràng thấy hai vị điện hạ ở giả sơn tại ngự hoa viên đi qua đi lại mà quay đi quay lại đã không thấy tăm hơi, lẽ nào trong cung có quỷ sao. Huyền Trọng Thiên không tra ra nguyên nhân cho nên cũng bỏ qua, coi như hai hài tử đều đổi tính. Dù sao thì cũng không có xảy ra chuyện gì, không phải sao? Trong hoàng cung to như vậy, hẳn là có lối bí mật.

Huyền Trọng Thiên đột nhiên nhớ tới Tôn thừa tướng sau khi trở về từ Thiểm Tây trông có vẻ tiều tụy lại cao hứng nhếch mép, sau một chuyến đi tới phương bắc tính tình của Tôn thừa tướng đã bớt kiêu căng. Hắn bị hoàng thượng sung quân tới Thiểm Tây, tự nhiên là phải thập phần tận lực xây kè hộ đê, xây dựng công trình trữ nước, cuối cùng mới có thể quay về kinh.

Sau một năm, lễ thưởng hoa lại sắp tới rồi. Trong cung cũng bận rộn chuẩn bị, hoàng thượng hàng năm đều đi tuần vào thời gian này, cùng bách tính ngắm hoa, hạn hán ở Thiểm Tây cũng đã giải quyết, bách tính cũng có thể gieo trồng. Đương nhiên là phải ăn mừng. Nếu như chỉ có người trong nhà bọn họ thì tốt rồi nhưng hết lần này tới lần khác lại có thêm một người, tiểu tử Vũ Quân Kỳ này lại không biết gây ra chuyện gì, lần này nổi giận đùng đùng đi tới Thiên Triệu, sau đó lại nhất quyết không đi.

Vũ Quân Kỳ vừa dạo chơi trong ngự hoa viên, vừa buồn chán nghĩ nhưng mỗi khi nghĩ đến tiểu tử chết tiệt kia hắn lại tự động bỏ qua. Mà mỗi lần lại luôn luôn vô thức nhớ tới người kia, hắn tức chết mất tức chết mất, hắn vừa đi lung tung vừa đá mấy viên sỏi trên đường. Đột nhiên hắn ngửi thấy được mùi trà, mùi trà thơm quá a.

Vũ Quân Kỳ theo mùi trà đi tới trước cửa lãnh cung, nhìn cánh cửa loang lổ, hắn nhướng mày. Đến tột cùng là ai ở bên trong. Sư huynh rốt cuộc đem một người như thế nào nhốt trong lãnh cung này. Một phi tử thất sủng sao? Giữa lúc Vũ Quân Kỳ nghĩ tới đây, bỗng nhiên nghe được sau tường truyền đến một tiếng nói còn thanh nhã hơn cả mùi trà.”Nếu tới cũng là người hữu duyên. Vị công tử này tiến đến uống chén trà đi.”

Vũ Quân Kỳ đẩy cửa tiến vào trong lãnh cung, thấy một nam nhân mặc áo màu trắng thuần khiết cùng trường sam xanh biếc, đang quay lưng về phía hắn, nâng chén uống trà. Người đó nghe được hắn tiến đến nhưng không quay đầu lại. Vũ Quân Kỳ trong nhất thời nghĩ mình bị người ta xem thường. “Lẽ nào ngươi không sợ là hoàng thượng tới sao? Dù sao trong hoàng cung to như vậy lại có một nam nhân, khiến cho người ta không muốn nghi ngờ cũng không được a.” Vũ Quân K