giấc quen thuộc của A Lẫm, nhắc nhở cô một vài hoạt động quan
trọng ngày mai như là cắt băng và có thể sẽ phải tăng ca vân vân... Cô
không yên lòng nghe điện thoại, ánh mắt nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ.
Chung cư Kim Cương Thịnh Hạ cao mười mấy tầng, bởi vì mới toanh lại sang
trọng nên có nhiều căn hộ chưa bán được, bên lô đối diện tối đen chỉ có
vài căn sáng đèn. Khuôn viên dưới lầu có hồ nước, cây cầu và vườn cây
nhân tạo đều được ánh đèn vàng nhạt chiếu sáng khắp nơi. Những tia sáng
yếu ớt khiến cho tòa chung cư càng cao lớn hơn, giống như là một con
quái thú bằng thép đứng giữa quan sát cảnh đêm của thành phố. Trên tấm
cửa kính màu đen, cô thấy được anh đang ngắm nhìn hình bóng mình từ phía sau. Cô không nhìn rõ được ánh mắt anh nhìn ở đâu, chỉ biết là nhìn về
phía mình mà thôi. Chắc cũng không phải đang nhìn cô chứ? Anh muốn nói
gì với cô, hay là đang quan sát từ cử chỉ hành động của cô? Trong đầu cô đầy ắp những vấn đề này khiến cho hô hấp của cô cũng trở nên khẩn
trương. Từ đầu đến cuối A Lẫm nói gì bên kia cô chẳng nghe lọt chữ nào.
Vừa hi vọng điện thoại mau sớm kết thúc, lại vừa lo sợ nó kết thúc.
Dường như thời gian trò chuyện cũng khá lâu, cô chỉ nhìn thấy anh mất
kiên nhẫn vò vò đầu tóc, một tay bỏ vào túi quần, khom lưng xuống nhấc
lên hộp rùa con trên bàn trà.
Cuối cùng A Lẫm cũng nói ra câu "vậy mai liên lạc", rồi hai người cúp điện
thoại, cô mới xoay người sang chỗ khác. Anh đã đổi nước cho rùa xong và
ngồi trên ghế salon đùa nghịch với chúng cách vách hộp nhựa: "Nhã Lợi,
em sang đây nhìn xem, nó vậy mà rất gan dạ, mới vừa rồi lúc anh lấy nó
ra để đổi nước, nó cũng không rụt đầu lại."
Cô đi đến ngồi xuống bên cạnh anh.
Anh vẫn cúi đầu, khóe miệng hơi nhoẻn lên, trên môi nở một nụ cười nhẹ. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt thanh thoát, là kiểu áo sơ mi được làm nửa thủ công có nguồn gốc từ La Mã, cổ áo hở theo phong cách cổ điển,
ống tay áo được xắn lên hai nấc tiêu chuẩn, pha trộn phối hợp của sự
tinh tế khéo léo của Ý và kiểu nghiêm túc điềm tĩnh của Anh. Điều này
khiến cho nửa bên mặt anh hiện lên nét cổ điển và tao nhã, lại vì một
vài sợi tóc rơi trên huyệt thái dương và động tác chơi đùa với động vật
nhỏ càng tỏa ra nét ôn hòa.
Từ vẻ bề ngoài hoàn toàn không thể nhìn ra được người đàn ông này khi hôn
lại không lịch sự chút nào. Nghĩ đến đây, Thân Nhã Lợi lại cảm thấy da
đầu hơi tê lên, lúng túng đến mức lập tức nghiêng người về phía trước,
rồi nói ra câu chẳng có ý nghĩa gì "Có thật không? Nhìn qua bọn chúng
cũng giống nhau."
"Không giống, em nhìn xem đi." Anh chỉ chỉ Ngốc Nghếch của cô.
Con rùa kia từ đầu cũng đã không hề nhàn rỗi, dùng hết sức lực bú sữa lấy
hai móng vuốt cào bò lên vách hộp. Cào được mấy cái lại ngã xuống, rồi
lại tiếp tục cào bò lên tiếp. Ai nói rùa bò chậm chứ? Trong trạng thái
vùng vẫy quả thật còn có sức sống hơn cả bất cứ loại động vật bốn chân
nào chạy trốn trong rừng rậm. Con rùa Ngu Ngơ thì lại lười biếng xoải
bốn chân như con heo con, nằm trong nước không nhúc nhích. Không chú ý
đến lỗ mũi nó đang khẽ mở thì còn tưởng rằng nó đã tắt thở rồi.
"Khi anh mua nó cũng đâu phải sắp chết, sao giờ lại hấp hối...?" Cô hơi lo lắng nhìn Ngu Ngơ.
"Không phải, để anh lấy ra cho em xem."
Anh lấy Ngu Ngơ ra khỏi hộp. Quả nhiên con rủa kia rất can đảm như lời anh
nói, dù bị chạm vào cũng không rụt đầu và bốn chân vào trong mai, chỉ
hơi rụt lại chút xíu cho có tượng trưng, cho đến khi được đặt lên mặt
đất thì mới hoàn toàn rụt vào trong. Không đến năm giây sau, nó lại duỗi người ra, từ từ bò trên mặt đất.
"Thú cưng quả nhiên giống với chủ nhân. Anh nhìn đi, phản ứng của nó chậm
chạp lại không sợ chết, ngốc hơn mấy con rùa bình thường nhiều." Cô hận
không thể đâm đâm vào cái mông con rùa kia để nó bò nhanh hơn một chút.
"... Anh rất chậm chạp?"
"Ai biết được. Có điều chậm chạp cũng tốt, mọi người đều nói người có phản
ứng chậm chạp hơn người thường đều nặng tình nghĩa hơn, cũng không biết
có đúng không?"
"Thật không, vậy xem thử con rùa không chậm chạp của em thế nào."
Anh bỏ Ngu Ngơ đang tản bộ vào hộp lại, rồi lấy Ngốc Nghếch đang cào móng
vuốt ra. Thần kỳ chính là Ngốc Nghếch gần như chỉ vừa đến gần thì đã
thần tốc rụt bốn chân và đầu cổ vào trong, cho đến khi được thả trên mặt đất cũng vẫn duy trì trạng thái đó. Bọn họ quan sát nó thật lâu, nhưng
qua cả một phút mà nó cũng vẫn như tảng đá, hoàn toàn không có động tĩnh gì.
"Không phải chứ, cá tính của con rùa này sao lại kém vậy. Đây chính là câu rùa rút đầu nhưng người ta vẫn nói mà." Cô ngồi xổm trên mặt đất quan sát
nó một lát, lại ngồi về ghế salon "Sao thú cưng nhà mình lại là cái tên
nhát gan này, thật khiến mình mất mặt."
"Đây mới là phản ứng bình thường của con rùa. Kiên nhẫn chút nào."
"Ôi."
Đợi ít nhất năm phút, cuối cùng con rùa kia mới thử thò đầu ra. Nó nhìn
xung quanh, hiển nhiên vẫn còn hơi nhát với hoàn cảnh xa lạ, nhưng vẫn
từ từ xoải bốn chân ra mặt đất. Lại qua khoảng nửa phút, nó mới cứng
ngắt bò ba bước, cuối cùng xác định xung quan