rất hài lòng về mẹ phải không?'
Cung lão phu nhân trìu
mến điểm điểm tay lên trán cô: 'Hình như chuyện gì cũng không giống được nha đầu con hết vậy. Thực ra ta cũng không phải cố ý muốn làm một bà mẹ chồng khó tính chỉ là mỗi lần nhìn thấy Thiến Tây chỉ trích Doãn Thần
là ta nhìn không thuận mắt, dù sao ta cũng là mẹ của Doãn Thần, ta còn
không nỡ mắng nó một câu kia mà!'
Sầm Tử Tranh nhịn không nổi bật cười ...
'Nói như vậy là ngài cố tình làm khó mẹ, đúng không?'
Mỗi lần nói chuyện với bà nội cô đều cảm thấy rất thoải mái, rất nhẹ nhàng, thực ra bà là một người rất hiền từ, rất dễ tiếp xúc.
'Đương nhiên rồi, bằng không không biết nó còn lớn gan đến đâu!'
Cung lão phu nhân nói rồi, nghịch ngợm nháy mắt với Sầm Tử Tranh: 'Con nói xem, có phải ta là một bà mẹ chồng xấu phải không?'
Sầm Tử Tranh che miệng cười, cô tựa đầu vào vai bà, nói: 'Nếu để con nói
thì bà nội là người mẹ chồng nhất trên đời rồi, vì con vì dâu mà đem
cháu dâu ra làm bia đỡ đạn! Bà nội, ngài thật khổ tâm nha!'
Ai
cũng nói người già cũng như trẻ con đúng thế thật, Sầm Tử Tranh cảm thấy có lúc hành động và cách nói Cung lão phu nhân thật giống như một đứa
trẻ, thực đáng yêu.
'Ồ?' Cung lão phu nhân nghe cô nói vậy, hào hứng hỏi lại: 'Sao cháu nói vậy?'
Sầm Tử Tranh ngồi thẳng dậy, hắng giọng nói: 'Bà nội, con hỏi bà trước, con với bà nội đã biết nhau từ trước rồi, tối hôm qua vì sao bà lại làm như là lần đầu gặp con vậy?'
Cung lão phu nhân không trả lời thẳng
câu hỏi của cô mà mỉm cười hỏi ngược lại: 'Ta muốn nghe thử xem cách
nghĩ của con là thế nào? Con nói thử xem, vì sao tối hôm qua bà lão này
lại làm như vậy?'
Sầm Tử Tranh nhìn lại bà, trên môi cũng câu lên một nụ cười, cô nhỏ nhẹ nói: 'Thực ra cũng đơn giản thôi, lúc đầu bà
nội sợ mẹ cháu hiểu lầm, hiểu lầm là ngài sớm đã biết cháu nhưng lại dấu bà. Nhưng về sau khi ngài nhìn thấy mẹ chồng cháu làm khó cháu đủ điều
thì bà không nỡ nhìn cháu chịu ủy khuất cho nên mới đứng về phía cháu,
trong lòng bà rất mâu thuẫn nhưng về sau nghĩ lại, ai bảo cô đối xử với
con trai tôi không tốt như vậy, nếu như cô đối xử tốt với con tôi một
chút, tôi cũng sẽ đối xử với cô như một bà mẹ chồng tốt, vì vậy bà vẫn
quyết định đứng về phía đứa cháu dâu là cháu, mục đích chính là muốn cho mẹ chồng cháu nhận ra điều đó mà thôi!'
Cô giống như một nhà phân tích tâm lý, phân tích rành mạch những suy nghĩ và giãy dụa trong nội tâm của Cung lão phu nhân.
Cung lão phu nhân cười đến không khép miệng được, bà vỗ nhẹ vào tay Sầm Tử Tranh, trong mắt lộ rõ vẻ tán thưởng.
'Nha đầu, cháu thật thông minh, hoàn toàn đoán đúng tâm tư của bà, thật là một đứa bé hiểu lòng người. Nhưng mà ...'
Bà đang nói chợt ngưng lại, 'Ta luôn đứng về phía cháu còn vì một nguyên nhân khác nữa!'
'Nguyên nhân gì ạ?' Sầm Tử Tranh mở to mắt nhìn Cung lão phu nhân.
Cung lão phu nhân mỉm cười: 'Bà nội như ta rất thích đứa cháu dâu là con,
vừa nhìn thấy con thì ta đã rất thích rồi. Nhưng nếu như con không đủ
tốt thì ta cũng sẽ không làm như vậy đâu!' Sầm Tử Tranh nghe Cung lão phu nhân nói như vậy ánh mắt dần trở nên ảm
đạm. Cô thở dài một tiếng, nói: 'Nếu như con tốt đến thế thì mẹ sẽ không đến nỗi ghét bỏ con như vậy!'
Ánh mắt và thái độ bất mãn của
Trình Thiến Tây lúc nào cũng khắc sâu trong đầu của Sầm Tử Tranh, từ lúc biết chuyện đến giờ, chưa bao giờ cô thấy thiếu tự tin đến vậy.
Cung lão phu nhân nghe vậy cười ha hả nói: 'Tử Tranh à, thực ra mẹ chồng con tuy có hơi cường thế một chút như cũng không phải là người không nói lý lẽ, có lẽ là Thiến Tây cần thêm một chút thời gian để tiếp nhận sự thật bởi vì trong suy nghĩ của nó, con gái nhà họ Ngải mới là con dâu lý
tưởng của nhà họ Cung!'
Nghe nhắc đến Ngải Ân Hà, Sầm Tử Tranh
chợt chau mày lại, trước giờ cô chưa từng nghĩ chính bởi vì Ngải Ân Hà
mà khiến cô với Quý Dương chia lìa tám năm bởi vì tám năm trước người cô tin tưởng nhất không ai khác ngoài Ngải Ân Hà.
Cung lão phu nhân cũng phát hiện ra vẻ mặt cô có chút khác lạ vì vậy vỗ nhẹ lên tay cô
nói: 'Đối với cách nghĩ và cách làm của Thiến Tây ta nghĩ ta có thể hiểu được, thay vì nói nó xem trọng con gái của nhà họ Ngải thì chẳng bằng
nói cái mà Thiến Tây xem trọng chính là những lợi ích mà nhà họ Ngải có
thể mang đến cho nhà họ Cung, lại thêm cô gái kia thật sự rất biết cách
lấy lòng mẹ chồng cháu cho nên Thiến Tây sớm đã nhìn trúng con bé kia!
Thực ra chỉ cần con để ý quan tâm đến mẹ chồng con nhiều hơn thì ta tin, Thiến Tây nhất định sẽ đón nhận con thôi!'
Sầm Tử Tranh không giấu được nụ cười khổ, cô thừa nhận mình không thể diễn kịch được như Ngải Ân Hà.
'Thực ra ... cháu không có cách nào giống như Ngải Ân Hà được!' Cô thành thực nói.
Cung lão phu nhân gật đầu, 'Về chuyện có liên quan đến Ngải Ân Hà tám năm
trước ta cũng có nghe sơ qua. Tuy cô ta không ngừng phủ nhận nhưng theo
cách nhìn và kinh nghiệm của ta, ta cũng tin cô ta có thể làm ra những
chuyện đó!'
'Chẳng lẽ bà nội không thích cô ta sao?'
Sầm
Tử Tranh nghe bà nói vậy không nhịn được hỏi lại, cô có chút hoài nghi,